Ngôi Trường Mọi Khi

Chương 8


Bạn lớn.

Các bạn của bạn cũng lớn.

Ria Mép lớn. Bắp Rang lớn. Kiếng Cận lớn. Tóc Ngắn lớn. Hạt Tiêu lớn. Hột Mít dĩ nhiên là lớn.

Ai cũng lớn. Thế mới sinh ra chuyện bạn và nhỏ Kiếng Cận giận nhau.

Từ năm đầu cấp hai, bạn và Kiếng Cận đã chơi thân với nhau. Cả hai lúc nào cũng cặp kè như hình với bóng.

Ngay ngày đầu tiên vào lớp sáu, vừa nhìn thấy nhau, bạn và nhỏ Kiếng Cận không hẹn mà cùng toét miệng ra cười. Vì hai đứa giống nhau quá. giống như hai chị em sinh đôi.

Đã thế, bạn mang kiếng cận, nhỏ Kiếng Cận cũng mang kiếng cận. Bạn thắt tóc bím. Bạn cột nơ xanh nhỏ Kiếng Cận cũng cột nơ xanh. Tự nhiên mà trùng hợp.

Thế mới xảy ra chuyện mẹ bạn đi đón bạn, thấy nhỏ Kiếng Cận từ xa liền ngoắt lia:

- Lẹ lên con ơi!

Ba Kiếng Cận đi rước con, thấy bạn ôm cặp từ trong lớp lững thững bước ra, mừng rỡ gọi lớn:

- Lên xe đi con!

Hai ông bố và hai bà mẹ nhầm con có đến nửa năm trời. Qua học kỳ hai, lúc nhỏ Kiếng Cận thường xuyên đến chơi nhà bạn và bạn thường xuyên đến chơi nhà Kiếng Cận, sự nhầm lẫn mới thật sự chấm dứt.

Về "sự tích" này, Bắp Rang kể lại có hơi khác. Nó đi khắp nơi, tuyên truyền: "Mẹ Kiếng Cận rước nhỏ Tóc Bím về tận nhà. Tới giờ cơm, dọn đĩa thịt bò xào thơm phức, nhỏ Tóc Bím không gắp một đũa. Mẹ Kiếng Cận lo lắng "Con ốm hở con? Mọi lần con vẫn thích thịt bò xào lắm mà!". Nhỏ Tóc Bím thỏ thẻ "Đâu có! Xưa nay con chỉ thích thịt chuột cơ!". Chính nhờ sự khác nhau về "khẩu vị" đó mà mẹ Kiếng Cận mới biết con nhỏ ngồi trước mặt mình là con của người ta. Trong khi đó, không hiểu sao kể từ hôm ở nhà Tóc Bím trở về, ngày nào nhỏ Kiếng Cận cũng bắt mẹ nó bẫy chuột nướng lên ăn chơi".

Câu chuyện phịa của thằng Bắp Rang tất nhiên chẳng ai tin, nhưng chuyện nhầm lẫn nhỏ Kiếng Cận qua bạn và ngược lại thì nhiều người vấp phải.

Có một lần, bạn đi ngang qua lớp bên cạnh, bị mấy đứa con trai trêu chọc. Sẵn quả banh đánh đũa trên tay, bạn ném vù một cái, trúng ngay trán thằng to mồm nhất. Thấy trán đối phương u lên một cục, bạn hoảng quá chui vô nhà vệ sinh trốn biệt.

Lát sau, nhỏ Kiếng Cận đang ngồi ôn bài trong lớp, thấy nguyên một đám con trai lớp bên cạnh hầm hầm kéo qua.

Nó chưa kịp hiểu ra chuyện gì, đã thấy có bốn năm đứa chỉ tay vô người nó:

- Chính con nhỏ này nè!

- Đúng rồi! Nó đó!

Thằng nhãi nạn nhân chìa quả banh nỉ ra, gầm lên:

- Sao khi nãy bạn lấy cái nầy ném u đầu tôi? Trả lại công bằng đi chứ!

Cả đám ập vô, định hành hung nhỏ Kiếng Cận. May mà lúc đó Mặt Mụn, Ria Mép và Bắp Rang kịp xông vô giải vây, lại thêm cô giáo xuống tới, nếu không nhỏ Kiến Cận đã khổ sở với mấy thằng nhãi kia rồi.

Bạn vô lớp, thấy nhỏ Kiếng Cận ngồi khóc tấm tức thì ngạc nhiên lắm:

- Có chuyện gì vậy, Kiếng Cận?

Nhỏ Kiếng Cận ngước đôi mắt đỏ hoe:

- Mấy thằng vô duyên ở lớp kế bên tự nhiên chạy sang gây sự với mình, bảo mình ném u đầu tụi nó! Mà từ sáng tới giờ mình có bước sang bên đó đâu!

Bạn thót bụng lại:

- Thế tụi nó đã làm gì bạn?

- Lúc đó cô giáo xuống tới, tụi nó bỏ chạy mất! - Nhỏ Kiếng Cận sụt sịt đáp.

- Đừng khóc nữa! - Bạn đặt tay lên vai Kiếng Cận, thì thầm - Mình ném tụi nó đó!

- Bạn?

Cặp mắt Kiếng Cận tròn xoe. Rồi như chợt hiểu ra, đang thút thít, nó bỗng phì cười:

- Thảo nào!

Kiếng Cận chớp mắt:

- Thế nãy giờ bạn ở đâu?

- Mình trốn trong toilet.

Kiếng Cận đột ngột thò tay véo bạn một cái rõ đau:

- Cố tình hại bạn hở?

Sau sự kiện đó, bạn và Kiếng Cận càng thân nhau hơn. Thân ghê lắm.

Thế mà mới lên lớp mười chừng một tháng, hai đứa lại giận nhau.

Bình luận