Ngôi Trường Mọi Khi

Chương 48


Bảnh Trai nói với tóc Ngắn:

- Thấy chưa?

- Thấy gì?

- Thằng Răng Chuột ấy. Nó đã vui vẻ trở lại.

- Ðúng rồi! - Tóc Ngắn gật đầu - Răng Chuột đã không còn giữ thái độ xa cách với tụi mình.

Bảnh Trai thở dài:

- Nhưng còn Tóc Ngắn. Tóc Ngắn vẫn còn xa cách với tôi.

- Bạn có nói lộn không? - Tóc Ngắn hừ mũi.

Rồi không đợi Bảnh Trai trả lời, Tóc Ngắn hất mặt:

- Hằng ngày bạn xách cặp giùm ai?

- Tóc Ngắn.

- Hằng tuần bạn đi tập judo với ai?

- Tóc Ngắn.

- Khi đánh bài tiến lên, bạn chung phe với ai?

- Tóc Ngắn.

Tóc Ngắn cười hì hì:

- Vậy là bản cô nương đây với “em giai” gắn bó còn hơn chị em ruột nữa chứ xa cách gì!

- Dẹp!

Bảnh Trai gầm lên một tiếng, quay mình hậm hực bỏ đi.

Bảnh Trai đi tìm Bắp Rang và Ria Mép, than thở:

- Con nhỏ Tóc Ngắn nó làm sao ấy tụi mày ơi!

- Làm sao là làm sao?

- Nó cứ muốn tao làm em trai nó.

- Thì làm đi! - Bắp Rang Cười - Nó là con một, mày làm em nó tha hồ mà nhõng nhẽo.

Bảnh Trai thiểu não:

- Tao có làm em nó, tình cảm nó dành cho tao cũng không bằng con chó con mèo nhà nó đâu.

Bắp Rang nheo mắt:

- Sao mày bi quan thế?

- Tao không bi quan! - Bảnh Trai nuốt nước bọt - Tao đã từng nghe nó xếp hạng rồi. Thoạt đầu nó xếp tao hạng tám, đồng hạng với tụi mày. Năn nỉ mãi, nó mới nâng tao lên hạng bảy, nhưng vẫn đứng sau con mèo Mi và thằng chó Mí.

Ria Mép vỗ vai Bảnh Trai, cố nín cười:

- Mày phải tập kiên nhẫn. Nhỏ Tóc Ngắn bây giờ vẫn còn là một “thằng nhóc” mê chơi, mê ăn, mê ngủ. Rồi sẽ đến ngày nó trở thành một thiếu nữ chững chạc và chín chắn. Lúc đó, vị trí của mày chắc chắn sẽ được nâng lên.

Bảnh Trai sáng mắt:

- Ngày đó là ngày nào?

Ria Mép vờ nghiêm mặt xòe tay tính toán một lúc, rồi toét miệng cười:

- Khoảng mười lăm năm nữa!

Ðến lúc này, Bảnh Trai mới biết thằng Ria Mép trêu nó.

- Dẹp!

Lần thứ hai trong vòng mười phút, Bảnh Trai gầm lên.

Và cũng như lần đầu, gầm xong, nó quay mình hậm hực bỏ đi.

Bình luận