Ngôi Trường Mọi Khi

Chương 40


Thời gian đi chầm chậm.

Nhưng chầm chậm cũng là đi.

Thứ sáu qua. Thứ bảy qua. Chủ nhật qua. Thứ hai qua. Thứ ba qua. Thứ tư qua.

Thứ năm tới: Bài làm của Bắp Rang chỉ có sáu điểm.

Sáu điểm là ít nhất trong đám bạn, sém chút nữa ít nhất lớp.

Như thuờng lệ, Bắp Rang đón nhận số điểm ít xịt kia với vẻ tươi tỉnh. Trong khi tụi bạn nó mặt mũi hầm hầm.

Nhưng chẳng đứa nào hé môi. Tất cả đều ẩn nhẫn chờ đến lúc về tới nhà bạn.

Bắp Rang không biết mình sắp bị đem ra “làm thịt”. Khi chui lên taxi, nó còn hớn hở:

- Kỳ này trên điểm trung bình, may quá!

Ria Mép nhếch mép:

- Sáu điểm là giỏi rồi!

Thậm chí ngay cả khi thằng Răng Chuột đạp xe lại cạnh chiếc taxi, thò đầu qua cửa gió, nháy mắt với cả bọn:

- Mọi sự như ý nhé!

Bắp Rang cũng chẳng mảy may ngờ vực. Còn nhún vai với Răng Chuột:

- Vô duyên quá mày! Tự nhiên lại chúc với chiếc!

Răng Chuột không nói gì, tủm tỉm đạp xe đi.

Khi về tới nhà bạn, vừa đẩy cửa bước vào, lớp trưởng Hột Mít không nhịn được nữa. Nó nói, giọng gằn gằn:

- Bắt đầu ra tay được rồi!

- Khoan đã! - Bạn níu tay Hột Mít.

- Sao lại khoan? - Hột Mít mặt mày sa sầm - Bản cô nương đây ngứa ngáy lắm rồi!

- Chờ ăn cơm xong rồi hẵng tính! - Bạn chép miệng - Trời đánh cũng tránh bữa ăn mà!

- Tóc Bím nói đúng đó! - Kiếng Cận trờ tới – Nó còn đầy, chẳng chạy đi đâu mà vội.

Chữ “nó” ở đây ám chỉ thằng Bắp Rang.

Nhưng Bắp Rang chẳng hay biết gì. Nó đi tuốt xuống phía sau, vẫn chun mũi khịt khịt như mọi lần:

- Hôm nay chúng ta sẽ được thưởng thức món mắm kho...

Hột Mít lầm bầm:

- Ðể xem nhóc ngươi còn tí tởn đến bao giờ!

Mà thằng Bắp Rang hôm nay trông tí tởn thật. Cứ như thể đạt được điểm sáu trong môn hình học đối với nó là một thành công ghê gớm.

Bắp Rang tí tởn vì không biết những gì đang chờ đợi mình.

Và vì không biết những gì đang chờ đợi mình nên ăn cơm xong, thấy bọn con gái kéo cả ra phòng khách, vốn là chổ nghỉ trưa của đám con trai, nó xua tay:

- Hôm nay nghỉ chơi tiến lên một bữa đi!

Hột Mít cười cười:

- Bọn này ra đây không phải để chơi tiến lên.

Bắp Rang giương mắt ếch:

- Có trò mới à?

- Ừ, có trò mới.

Hột Mít đáp, và nó nhìn quanh, hất đầu một cái. Tụi bạn lập tức quây thành vòng tròn, bao vây thằng Bắp Rang vào giữa.

Bắp Rang kêu lên, bắt đầu cảm thấy có điều khác lạ:

- Mấy bạn định làm gì kẻ hèn này vậy?

Không đứa nào trả lời. Giữa bầu không khí im phắt nổi lên tiếng hô dõng dạc của Hột Mít:

- Một hai ba, ngồi!

Vòng tròn ngồi thụp xuống, rập ràng như lính tập. Bắp Rang giật mình, luống cuống ngồi xuống theo.

Vừa chạm người xuống nền nhà, nó lật đật đảo mắt bốn phía, nhăn nhó:

- Thế này là thế nào hở trời?

Nó ngó Ria Mép:

- Chuyện gì vậy hở mày?

- Chuyện này nè...

Ria Mép chưa kịp lên tiếng. Hột Mít đã gầm gừ đáp. Vừa nói Hột Mít vừa chìa ra tờ giấy cầm sẵn nơi tay.

Bắp Rang giật phắt tờ giấy, điếng người khi nhận ra đó là bài tập toán của thằng Mặt Mụn bên trường Mèo Con: Bài toán về vectơ, với điểm mười đỏ chói bên lề.

Bình luận