Ngôi Trường Mọi Khi

Chương 21


Trận chung kết đó, bất chấp hàng loạt cầu thủ bị chấn thương, rốt cuộc đội lớp mười của bạn đã thủ hòa được với đội lớp mười hai trong hai hiệp chính. Và giành phần thắng trong cuộc thi sút 11 mét sau đó, ẵm cúp vàng ngon ơ.

Tất nhiên, công lớn nhất thuộc về thủ môn Mặt Mụn, người đã giữ nguyên vẹn mành lưới từ khi được tung vào sân và sau đó xuất xắc ngăn chặn được hai cú sút 11 mét của đối phương trong loạt đá luân lưu.

Ðúng như Hạt Tiêu dự đoán, khán giả lớp mười thoạt đầu rất đổi kinh ngạc trước sự xuất hiện của anh chàng thủ môn lạ hoắc lạ huơ này, nhưng sau khi được Hạt Tiêu, Hột Mít rỉ tai, tụi nó khoái chí bụm miệng cười hí hí.

Và cũng đúng như Hạt Tiêu dự đoán, tụi lớp mười hai, cả cầu thủ lẫn khán giả, không ai phát hiện ra sự gian lận này, nhất là sau khi giúp các đồng đội cũ giành chiến thắng Mặt Mụn vội vàng vứt trả lại chiếc áo thủ môn rồi lật đật phóc lên xe chạy mất.

Chỉ đến khi Ngôi Trường Mọi Khi thành lập đội tuyển để đi tranh giải với các trường khác thì câu chuyện mới vỡ lở.

Bí thư Ðoàn trường Mắt Nai đi với tay đội trưởng đội bóng lớp mười hai xuống lớp mười tìm gặp bí thư chi đoàn Hạt Tiêu:

- Thủ môn lớp em đâu?

Hạt Tiêu giật đánh thót:

- Có chuyện gì vậy, chị?

- Mời bạn ấy vào đội tuyển nhà trường.

Hạt Tiêu cố giữ vẻ thản nhiên, đưa tay ngoắt thủ môn chính thức của lớp:

- Vòng Kiềng ơi!

Thằng Vòng Kiềng bước lại, ngơ ngác nhìn các nhân vật quan trọng.

Nhưng nó chưa kịp mở miệng hỏi, tay đội trưởng đội bóng lớp mười hai đã lắc đầu:

- Không phải bạn này.

Hạt Tiêu gãi đầu, bụng kêu khổ thầm:

- Chứ bạn nào nữa?

- Anh chàng thủ môn dự bị ấy.

Dĩ nhiên ngay từ đầu, Hạt Tiêu biết thừa nhân vật đang bị lùng sục là Mặt Mụn. Nhưng biết lấy đâu ra thằng Mặt Mụn để “giao nộp” bây giờ. Nó nhíu mày, tìm kế hoãn binh:

- À, bạn ấy hở? Bạn ấy hôm nay nghỉ học.

Trong trường hợp này, hoãn binh không phải là một kế hay.

Vì ngay ngày hôm sau, hai nhân vật đáng sợ kia nhanh chóng quay lại:

- Bạn ấy đâu?

- Dạ, vẫn chưa đi học lại ạ.

Ngày hôm sau nữa vẫn vậy:

- Bạn ấy đi học lại chưa?

- Dạ chưa.

À quên, lần này kịch bản có khác một chút. Thêm một đoạn mới:

- Sao bạn ấy nghỉ lâu thế?

- Dạ.

- Bạn ấy ốm hở?

Hạt Tiêu mừng rơn:

- Dạ, ốm nặng lắm ạ.

Nhưng chị Mắt Nai không để nó mừng quá ba giây:

- Nhà bạn ấy ở đâu, tụi chị sẽ đi thăm?

Hạt Tiêu toát mồ hôi trán, không ngờ câu chuyện lại xoay ra như thế. Nó có cảm giác mọi sự mỗi lúc mỗi tuột khỏi tầm kiểm soát.

- Ốm nặng là nói hôm trước cơ! - Hạt Tiêu ấp úng - Hôm nay bạn ấy sắp khỏi rồi.

- Em nói thật không đấy? - Bí thư Ðoàn trường nhìn chăm chăm vào mặt bí thư Ðoàn lớp, giọng bắt đầu ngờ vực - Thế bao giờ tụi chị mới gặp bạn ấy được?

- Sáng mai.

Biết không thể lùi được nữa, Hạt Tiêu buột miệng hứa đại.

Khi hứa như vậy, thực tình nó muốn khóc quá.

Bình luận