Mối Tình Đầu Của Giáo Bá

Chương 10: Váy và tai thỏ


Ngu Trà nghe được giọng của Lục Dĩ Hoài liền run lên.

Đời trước của cô không xảy ra chuyện này, cũng không biết sẽ có trừng phạt gì, lỡ như lại cắn cô, vậy việc chụp ảnh cuối tuần cũng không thể diễn ra.

Trở về cầu tình?

Kỳ thật Ngu Trà đã từng cầu tình rất nhiều lần vào đời trước, khi đó khóc đến rối tinh rối mù, không quan tâm hình tượng mà cầu xin hắn giải thoát cho cô.

Đến chuyện giường chiếu cô cũng khóc lóc xin tha.

Đời này vẫn chưa từng chân chính cầu.

Trong lòng Ngu Trà có chút hoang mang rối loạn, cảm thấy việc này không thể dễ dàng cho qua, trong nhận thức của cô, Lục Dĩ Hoài cũng không phải là dạng người gì tốt.

Phòng khách một mảnh yên tĩnh.

Ngu gia không nghĩ rằng Lục Dĩ Hoài sẽ hung tàn như vậy, trong nháy mắt đã liên tưởng đến những tin tức được truyền ra.

“Này…… Đây là hiểu lầm.” Ngu Lập Hoa ngốc lăng mới lấy lại tinh thần, “Trà Trà, con về cùng Lục thiếu, sau này không nên nháo đòi về.”

Hắn đưa mắt ra hiệu cho cô.

Nhìn bộ dạng này của Lục Dĩ Hoài, sợ rằng vì nghĩ bọn họ muốn đưa Ngu Trà về, nên mới thẹn quá thành giận, tốt nhất là nên nhanh chóng tiễn Ngu Trà đi.

Đối vời lời của hắn, Ngu Trà cũng hết nói nổi.

Rõ ràng là Ngu Minh Nhã cùng Trần Mẫn Quyên một hai phải đem cô về, nếu không phải bên ngoài cô vẫn là con gái nuôi của bọn họ, cô cũng sẽ không về.

Đây cũng không phải là lúc xé rách mặt.

Ngu Lập Hoa đi theo phía sau nhóm người chú Trần, nhìn chiếc siêu xe rời đi, giương giọng nói: “Lục thiếu đi thong thả.”

Thấy người Lục gia biến mất trong bóng tối, tất cả mọi người nhịn không được thở ra một hơi, lau mồ hôi lạnh trên trán.

Sau khi vào nhà, sắc mặt Ngu Lập Hoa liền lạnh xuống, “Sao lại thế này, các người đem Ngu Trà về sao không nói với Lục gia?”

Nếu Lục gia mà tức giận, vậy là xong đời.

“Cái này cũng phải nói sao?” Mặt Trần Mẫn Quyên trắng toát, mở miệng nói: “Ngu Trà bên ngoài cũng là con gái nuôi của chúng ta a, trở về không phải là đạo lý bình thường sao?”

“Bây giờ nó ở Lục gia, chính là người của Lục gia.” Ngu Lập Hoa chỉ ngón tay, cuối cùng hận sắt không rèn thành thép, “Mang về còn không nói một tiếng, lấy tính tình của Lục thiếu, tôi đoán việc này cũng không đơn giản như vậy.”

Ngu Minh Nhã đi lên ôm cánh tay hắn, quơ quơ nói: “Ba, sao có thể nghiêm trọng như vậy, hơn nữa ba nhìn Ngu Trà bị ngược đãi đi, vừa thấy liền biết Lục gia không đem nó để trong lòng.”

Cô ta chính là nhìn chằm chằm Ngu Trà.

Miệng vết thương kia hình như đã đóng vảy, sau đó bây giờ lại chảy máu, khẳng định là Lục Dĩ Hoài làm.

Ở chung với ác ma, có thể có gì tốt đẹp?

“Ba, người cứ yên tâm.” Ngu Minh Nhã thả lỏng lại, “Đừng nói đến nó, thật mất hứng, buổi tối tốt đẹp cũng đã bị phá hỏng.”

Ngu Lập Hoa nghĩ nghĩ cũng thấy vậy, vỗ vỗ đầu Ngu Minh Nhã, “Con nói rất đúng, bất quá cũng không thể mất cảnh giác.”

Hắn nhớ lúc đó Lục Dĩ Hoài cũng chỉ liếc mắt nhìn Ngu Trà một cái, cảm xúc cũng không có đặc biệt, sợ là thật sự không thèm để ý, chỉ là dục vọng chiếm hữu đối với đồ của mình mà thôi.

Hắn đúng là cho rằng Ngu Trà đối với Lục Dĩ Hoài chỉ là đồ sở hữu.

Sau khi về đến Lục gia, Ngu Trà liền bắt đầu sợ hãi.

Lục Dĩ Hoài vẫn luôn không nói chuyện, chỉ là cả người hắn đều mang áp suất thấp kêu gào “Tôi đang không vui”.

“Xảy ra chuyện gì?” Mẹ Vương túm chặt chú Trần, nhỏ giọng hỏi: “Có phải ông đã chọc thiếu gia tức giận?”

Chú Trần nói: “Chúng tôi vừa về từ Ngu gia.”

Mẹ Vương lập tức hiểu, vội vàng đuổi theo, chuẩn bị hỏi Ngu Trà một chút, đã thấy Lục Dĩ Hoài kéo Ngu Trà vào phòng, cửa đột nhiên đóng lại.

Rầm một tiếng.

Trong phòng, Ngu Trà cúi đầu, do dự nửa ngày mới mở miệng: “Lục Dĩ Hoài, anh có muốn ăn… ăn kẹo không?”

Cô đột nhiên bật ra lời này.

Lục Dĩ Hoài giận quá hóa cười, “Lúc này còn hỏi tôi muốn ăn kẹo hay không, có phải em muốn ngâm mình trong hũ kẹo, cả ngày trừ ăn kẹo chính là ăn kẹo?”

Ngu Trà bị hắn nói vậy, không đáp.

Lục Dĩ Hoài lôi kéo cô ngồi xổm xuống, ghé vào trên đùi hắn, bị bắt ngửa đầu nhìn hắn, “Em có biết mình sai chỗ nào không?”

Ngu Trà cơ trí mở miệng: “Không về nhà.”

Nghe vậy, Lục Dĩ Hoài cười lạnh một tiếng, khóe môi gợi lên một độ cong, mang chút theo ý nghĩa nguy hiểm, “Là vì vậy?”

Ngu Trà nghĩ nghĩ, “Tôi không thông báo cho anh.”

Lục Dĩ Hoài miết cằm cô, bụng ngón tay đặt trên khóe môi Ngu Trà nhẹ nhàng vuốt ve, cảm xúc mềm mại như sữa bò cùng tơ lụa.

Ngu Trà một chút cũng không dám động.

Cánh tay đặt sau lưng của cô bị kéo ra, Lục Dĩ Hoài lật qua, hung ác nói: “Bây giờ em là người của tôi, dù bị thương cũng chỉ có thể do tôi làm.”

Hắn rất ít khi có bộ dáng tức giận.

Ngu Trà nhỏ nhẹ nói: “Biết rồi.”

“Đây là do tôi tự làm ra.” Cô lại nhỏ giọng nói: “Lục Dĩ Hoài, anh đừng tức giận.”

Giọng nói người con gái mềm mại như lông chim, dường như quét lên đến đầu quả tim, làm tâm hắn ngứa ngáy.

Lục Dĩ Hoài nhắm mắt lại.

Sau một lúc lâu, Ngu Trà không biết hắn lấy đồ từ đâu ra, ấn lên miệng vết thương trên tay cô, là thuốc sát trùng, động tác trơn tru mà cẩn thận.

Lòng bàn tay hắn nóng hổi, truyền đến da thịt cô.

Lỗ tai Ngu Trà nhịn không được đỏ lên, cúi đầu nhìn trộm động tác Lục Dĩ Hoài, nhìn băng cá nhân dán lên miệng vết thương.

Mỗi lần ngón tay đụng đến làn da, hô hấp của cô sẽ căng thẳng lên, trong đầu đều là hình ảnh đời trước Lục Dĩ Hoài vuốt ve thân thể cô.

Bởi vì đời trước cô sống không tốt, thân thể Ngu Trà trời sinh lạnh lẽo, mùa đông thì tay chân đều lạnh, cần phải ôm bình giữ nhiệt mới chịu được.

Mà Lục Dĩ Hoài thì khác, khi nóng khi lạnh, mỗi lần đều sẽ trái ngược với cô, mỗi khi ôm lấy cô đều rất thoải mái.

Cuối cùng sẽ là ý loạn tình mê.

Ngu Trà càng nghĩ càng khẩn trương, sau khi xong việc vội vàng rút tay về.

Lục Dĩ Hoài nhíu mày hỏi: “Em sợ tôi?”

Ngu Trà đương nhiên lắc đầu, “Không sợ.”

Cô biết Lục Dĩ Hoài sẽ không để cô chết, không có ai đối với cô tốt hơn hắn, tuy rằng phương diện nào đó không thích được, nhưng cô thực sự không sợ hắn.

Lục Dĩ Hoài híp mắt nhìn cô, “Tôi cũng không ăn thịt em.”

Anh sẽ. Ngu Trà nghĩ thầm.

Đương nhiên loại lời này cô không dám nói ra, cho nên chỉ là một mặt gật đầu, phụ họa câu nói vừa rồi của hắn.

Ngu Trà nói: “Tôi thật sự không sợ anh.”

Lục Dĩ Hoài duỗi tay sờ sờ tóc cô, ngón tay xuyên qua mái tóc đen, đối diện với ánh mắt cô gái.

Cô nói thật.

Hắn tin.

Đến cuối tuần, Thượng Từ Từ mang dụng cụ chụp ảnh đến.

Chụp ảnh ở một studio chủ đề trong Ninh thành, bên trong đều là kiến trúc kiểu châu Âu, màu hồng nhạt cùng xanh dương đúng là rất hợp ý con gái, vừa vặn phù hợp với váy lolita của cô.

Buổi sáng Ngu Trà cùng Thượng Thần cùng nhau đến.

“Chị sẽ trang điểm cho em trước.” Thượng Từ Từ nói: “Quần áo đều là mới, rất sạch sẽ… Làn da của em thật tốt, cảm giác không cần trang điểm cũng rất đẹp.”

Các cô thuê một phòng nhỏ chuyên dụng để trang điểm, kế bên là giá áo treo đủ bộ váy, vải dệt tinh xảo, thiết kế ưu nhã, xinh đẹp làm người khác không rời mắt.

Mấy nữ hài tử ở bên cạnh nhìn chằm chằm, cảm thán nói: “Ai, thật mong chờ để thấy Ngu Trà mặc chúng vào.”

Ngu Trà nhắm hai mắt, “Rất nhanh sẽ thấy.”

“Đều chờ không kịp, lát nữa chụp ảnh thì em sẽ đẹp nhất.” Sau khi chụp còn phần hậu kì có thể photoshop, không phải vấn đề lớn.

Khi các cô còn đang ríu rít nói chuyện sớm, bên ngoài có người đẩy cửa.

“Ai a, ai khóa cửa lại vậy?”

Nữ sinh phụ trách hậu kỳ đứng lên, “Tôi đi mở cửa.”

Sau khi mở cửa nhìn thấy nữ sinh mang giày cao gót, nói: “Xin lỗi, gian phòng này chúng ta đã thuê rồi.”

“Thuê rồi?” Cô gái thăm dò nhìn vào.

Cô gái làm hậu kỳ không kịp ngăn cản, bị cô ta đẩy gật đầu một cái, thật nhanh dùng thân thể ngăn lại, đem cô ta đẩy ra, nhịn không được nói: “Có biết chú ý ** a?”

“Ai mà không có đạo đức như vậy?” Lâm Thu Thu nói rồi định đi ra.

Các nữ sinh bên ngoài hừ một tiếng, ba bước liền rời khỏi phòng.

Mãi đến khi đi được mười mét, Trương Tuyết mới nói: “Minh Nhã, hình như mình vừa thấy em gái cậu ở trong.”

Ngu Minh Nhã ngồi đối diện gương trang điểm, “Ai?”

“Ngu Trà a.” Trương Tuyết nói: “Mình thấy Lâm Thu Thu cũng ở đó, hình như Ngu Trà trang điểm, không biết đang làm cái gì, bên trong còn có rất nhiều bộ quần áo.”

Các nữ sinh nói: “Đều không có nhãn hiệu, sao có thể so sánh với Minh Nhã cao quý, Minh Nhã của chúng ta chính là bạch phú mỹ.”

Ngu Minh Nhã vừa lòng mà cười, nâng nâng cằm.

Cô ta nghĩ lại có chút hiếu kỳ hỏi: “Sao em gái của mình lại ở đây, chẳng lẽ có chuyện gì? Có khi nào bị người khác lừa hay không?”

“Cậu đừng quan tâm đến.”

“Bị lừa là xứng đáng.”

Ngu Minh Nhã lo lắng nói: “Tốt xấu gì cũng là em gái mình.”

Trương Tuyết cảm khái nói: “Minh Nhã cậu quá tốt bụng, cậu không thấy cô ta rất lãnh đạm với mình sao, đừng quan tâm đến, hôm nay chúng ta đến đây là để chơi mà.”

Các nữ sinh gật gật đầu, Ngu Minh Nhã bất đắc dĩ mà đồng ý.

Trong phòng, Ngu Trà đã trang điểm rất tốt, Thượng Từ Từ đã mời người chuyên trang điểm theo phong cách hoa đào, phối màu mưới phần nữ tính, hơn nữa bản thân Ngu Trà tuổi nhỏ, giống như yêu tinh hoa đào, làm người khác kinh diễm.

“Trà Trà cậu thật đẹp, nhanh đi thay quần áo đi.”

“Mình đã chờ không kịp rồi.”

Ngu Trà mím môi cười, thay một bộ váy nhỏ, Thượng Từ Từ chuẩn bị thật tốt, sau đó lôi kéo cô đi ra.

Các cô gái nhỏ cùng nhau ra ngoài.

Ngu Trà đứng bên dưới lâu đài, cầm một tùi xách kiểu tiên nữ, căn bản không cần làm ra tư thế gì cũng rất đẹp, dường như đã kích thích linh cảm cho nhiếp ảnh gia, tiếng chụp hình không hề dừng lại.

“Sườn mặt, đúng đúng.”

“Xoay qua, đi vài bước.”

“Cứ như vậy…”

Sau khi chụp xong một bộ váy cũng đã qua vài tiếng.

Cái váy cuối cùng có mang đai lưng, Thượng Từ Từ còn chuẩn bị tai thỏ, khi Ngu Trà đeo lên có chút xấu hổ.

Cô sờ sờ một chút, tai thỏ liền giật giật, thở dài, đi ra ngoài, không nhịn được đi lại vài vòng.

Đúng lúc này, khóe mắt cô nhìn thấy một người.

Lâm Thu Thu thấy cô dừng lại, “Làm sao vậy?”

Ngu Trà xách váy, nghi ngờ nói: “Người vừa đi qua hình như là Ngu Minh Nhã.”

“Không phải chứ.” Lâm Thu Thu nhìn theo, chỉ thấy một đôi tình lữ, “Không thấy, chắc cậu nhìn lầm rồi.”

Ngu Trà không nói gì, chỉ âm thầm ghi tạc trong lòng.

Sau khi chụp xong, nhiếp ảnh gia cho các cô nhìn ảnh, nhịn không được khen ngợi: “Chỉ nhìn thôi cũng đã muốn mua, thật là đẹp mắt.”

Rất nhiều người bên ngoài đẹp hơn trong ảnh, hoặc là trong ảnh đẹp hơn bên ngoài, nhưng hai bên đều đẹp lại rất ít người, khuôn mặt tinh xảo nhỏ nhắn, mềm mại trắng nõn như trứng gà.

“Đừng khen nữa.” Ngu Trà đỏ mặt.

Vài người vui vẻ về phòng, nửa đường nhìn thấy cửa đang mở, sắc mặt biến đổi, khoá cửa bị phá hỏng rồi.

Thượng Từ Từ đi vào trước, lọt vào tầm mắt là từng mảnh quần áo nhỏ, từng đoạn, ngay cả giá áo cũng bị đẩy ngã trên mặt đất.

Cô hét lên một tiếng: “Quần áo đều bị phá hết!”

Ngu Trà chạy nhanh chạy tới, nhìn đến cảnh tượng trên đất, hoảng sợ: “Sau khi chúng ta rời đi đã có người phá hư.”

Nhưng ai lại phải phá hỏng chúng?

Phòng này được khóa lại, hơn nữa người bình thường đẩy cửa vào không được sẽ rời đi, khi các cô đổi bộ váy cuối cùng thì vẫn ổn, bây giờ lại xảy ra chuyện.

Không đến một tiếng đồng hồ.

“Ai lại ác độc như vậy?”

“Ngọa tào, lần đầu tiên tôi thấy việc này, người cũng thật xấu xa.”

Bộ váy lúc Ngu Trà mặc đi bị cắt thảm nhất, cơ bản không nhìn ra được bộ dáng ban đầu, không chỉ bị cắt qua, còn bị nhét vào thùng rác.

Kiểu đối xử đặc biệt này, cô lập tức nhớ đến trước khi chụp, nhìn thấy bóng dáng giống Ngu Minh Nhã ở đây.

Ngu Trà bình tĩnh mở miệng: “Chúng ta tìm camera an ninh.”

“Ân, chắc chắn máy quay sẽ quay được.” Thượng Thần sắc mặt cũng lạnh đi, “Nhưng quần áo của cậu, lát nữa làm sao cậu về nhà?”

Thượng Từ Từ nói: “Hay em cứ mặc cái váy này đi.”

“Sao vậy được.” Ngu Trà lắc đầu, hai cái tai thỏ trên đầu đung đưa qua lại, “Quá… xấu hổ rồi.”

Lâm Thu Thu cũng nói theo: “Sao lại không được, cậu ăn mặc đẹp như vậy, hơn nữa cũng có rất nhiều người mặc váy lolita ra ngoài, lát nữa chỉ cần tháo tai thỏ xuống.”

Thật ra cũng không còn biện pháp nào khác.

Ngu Trà nghĩ nghĩ, đồng ý.

Hết chương 10

#xanh

Bình luận