Mật Ngọt Hôn Nhân

Chương 329: Báo cảnh sát


Triệu Giai Khanh vừa mất tập trung đã bị Nhan An Bang giáng cho một cái tát, đầu nghiêng sang một bên. Bà sững sờ, dường như không cảm nhận được đau đớn trên đó, lạnh lùng nhìn ông ta, “Ông chỉ biết quan tâm đến tình nhân của mình, nhưng đã quên Nhan Tịch là con gái ruột của ông rồi đúng không?”

Đôi mắt Nhan An Bang hơi thay đổi, “Nhan Tịch làm sao?”

“Ha ha, Nhan Tịch làm sao? Nhan An Bang, tôi hỏi ông, ông đã nói chuyện của Nhan Tịch cho người đàn bà này biết đúng không? Ông biết rõ bấy giờ con bé không thể chịu nổi kích động, mà ông còn để bà ta đến Sydney, rốt cuộc ông muốn gì chứ? Không, rõ ràng ông hoàn toàn không xem Nhan Tịch là con gái của mình? Dường như nhớ đến điều gì, ánh mắt Triệu Giai Khanh dữ tợn như muốn băm vằm người đàn ông trước mắt này “Nhan An Bang, người ta nói hổ dữ không ăn thịt con, nhưng còn ông, ngay cả một con súc sinh cũng không bằng. Cho dù ông hận tôi, nhưng Nhan Tịch vô tội, sao ông có thể làm như thế hả?”

Nhan An Bang nhíu mày nhìn bà, “Triệu Giai Khanh, bà đừng ở đây nói hươu nói vượn, Nghiên Nghiên đi Sydney lúc nào?”

Triệu Giai Khanh bật cười, ánh mắt rét lạnh, “Nhan An Bang, ông không nên làm lính, mà nên đi làm diễn viên thì hợp hơn đấy, không chừng còn đoạt giải Oscar nữa đấy.”

“Tôi không biết bà đang nói gì, bây giờ bà lập tức xin lỗi Nghiên Nghiên, sau đó cút khỏi nhà tôi!”

“Nhan An Bang, ông giả vờ giỏi thật đấy, suýt nữa tôi đã bị ông lừa. Tôi còn tưởng cho dù ông không phải là một người chồng tốt, thì ít ra cũng là một người ba tốt. Bây giờ tôi mới biết, ông chỉ là một con súc sinh không hơn không kém. Nhan Tịch là con gái ruột của ông, sao ông có thể nhẫn tâm đối xử với nó như thế!”

Một người yêu cầu xin lỗi, một người thì cứ trách mắng, hai người giằng co, ông nói gà bà nói vịt.

Tần Nghiên ngồi sụp xuống đất, cúi đầu, trong mắt đầy ý cười. Cãi nhau đi, càng ầm ĩ thì càng vui, cuộc sống yên bình thế này đã quá lâu rồi.

Triệu Giai Khanh tiếp tục lớn tiếng, tốt nhất là cho mọi người biết hết. Nhan An Bang hại Nhan Tịch, hủy cả đời con bé. Nó là đứa con gái mà bà cực khổ mang thai mười tháng sinh ra, là máu thịt trong lòng bà, nhưng lại bị ông ta nhẫn tâm hủy hoại. Tức giận đi, phản kháng đi, tốt nhất là kéo ông ta cùng xuống địa ngục.

Tần Nghiên im lặng suy nghĩ, thấy hai người sắp đánh nhau, cố gắng đứng dậy, giữ chặt Triệu Giai Khanh, “Đừng đánh nữa, có chuyện gì thì từ từ nói. Nhan Tịch là con gái của An Bang, ông ấy sẽ không hại con bé đâu, chắc chị hiểu lầm rồi.”

Triệu Giai Khanh đã bị cơn giận khống chế, hiện giờ bà chỉ muốn liều mạng với Nhan An Bang, chết cùng ông ta. Thấy Tần Nghiên ngăn cản, bà liền nghĩ đến chuyện ông ta vì người đàn bà này mà làm con gái mình tổn thương, nỗi hận trong lòng không thể kiềm chế được.

Bà tát vào mặt Tần Nghiên, cho đến khi Nhan An Bang kịp kéo bà lại, thì trên mặt bà ta đã sưng vù. Vừa rồi Triệu Giai Khanh đánh ông ta, nhưng ông ta chỉ đỡ chứ không đánh trả. Còn bây giờ ông ta đã nổi giận, không nhẫn nhịn nữa mà đánh Triệu Giai Khanh tới tấp.

Một khi Nhan An Bang đánh thật thì sao Triệu Giai Khanh có thể là đối thủ của ông ta được, nên bà chỉ có thể chịu trận. Tần Nghiên đứng một bên im lặng nhìn, còn kêu la, “Đừng đánh nữa. Mau dùng tay lại.”

“An Bang, đừng đánh nữa, còn đánh nữa sẽ xảy ra án mạng đấy.” Thấy Triệu Giai Khanh sắp bị đánh chết, bà ta mới kéo Nhan An Bang ra, trong giọng nói còn mang theo vẻ hốt hoảng, kéo lý trí ông ta quay về.

Lúc này, Nhan An Bang mới ý thức được mình vừa làm gì. Ông ta nhìn Triệu Giai Khanh, trong lòng thấy hơi hối hận.

Triệu Giai Khanh nhìn Nhan An Bang chằm chằm, “Nếu hôm nay ông không đánh chết tôi, ngày mai tôi sẽ khiến ông thân bại danh liệt.”

Cơn giận trong lòng ông ta liền dâng lên, muốn xông tới, nhưng lại bị Tần Nghiên ôm chặt, “An Bang, ông tỉnh táo lại đi.” Rồi nhìn Triệu Giai Khanh đang ngồi dưới đất, “Chị còn không đi mau, muốn bị đánh chết hả?”

Triệu Giai Khanh bò dậy, “Nhan An Bang, từ hôm nay trở đi, tôi và ông không đội trời chung, ông đối xử với Nhan Tịch thế nào, tôi sẽ đáp trả gấp bội. Ông nên trông chừng kỷ người tình bé nhỏ của mình vào, nếu cô ta xảy ra chuyện gì...”

“Triệu Giai Khanh.”

“An Bang, đừng nói nữa.”

Rời khỏi nhà họ Nhan, Triệu Giai Khanh lạnh lùng nhìn nơi mà mình đã từng sống hai mươi mấy năm, lần đầu tiên cảm thấy nơi này cực kỳ bẩn thỉu.

Người bà rất nhếch nhác, tóc rối bời, quần áo nhăn nheo, trên mặt còn có vết bầm, bà đón xe, “Đến bệnh viện!”

Tài xế lái xe taxi là nữ, nhìn Triệu Giai Khanh qua kính chiếu hậu, tỏ vẻ đồng cảm, đây rõ là bị bạo lực gia đình mà.

“Chị... chị bị chồng đánh à? Tôi nói chị nghe, bây giờ chị nên đến sở cảnh sát báo án đi, tố cáo ông ta hành hung, loại chuyện này không thể nhịn được, nếu đã có lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ hai. Nếu lần đầu ông ta ra tay mà chị không phản kháng, sau này sẽ thành thói quen, người chịu khổ chỉ có chị.”

Triệu Giai Khanh không nói gì, người tài xế là người nhiệt tình, tưởng bà không dám làm nên tiếp tục thuyết phục, “Theo tôi thấy thì chị không phải bị đánh lần đầu, bây giờ đi bệnh viện, sau này về nhà sẽ bị ông ta đánh nữa. Còn nếu báo cảnh sát, thì vết thương trên người chị đều là chứng cứ tốt nhất, cảnh sát sẽ không mặc kệ đầu. Hiện giờ, quyền lợi của phụ nữ đã được bảo vệ, chồng chị bạo lực gia đình, vậy chị cứ tố cáo đi.”

Triệu Giai Khanh đi bệnh viện gần đó, sau khi đến nơi, Triệu Giai Khanh trực tiếp vào bệnh viện yêu cầu giám định vết thương.

Bác sĩ kiểm tra vết thương, kê đơn thuốc cho bà xong, rồi nhìn bóng lưng rời đi của bà lắc đầu thở dài, lại là một người bị bạo lực gia đình nhưng không dám lên tiếng, đúng là người phụ nữ đáng thương.

Sau khi ra khỏi bệnh viện, Triệu Giai Khanh liền đến sở cảnh sát, đạt kết quả giám định vết thương lên bàn, lạnh giọng nói, “Tôi muốn tố cáo, có người cố ý gây thương tích!”

Cảnh sát ngẩng đầu lên, lúc nhìn thấy Triệu Giai Khanh thì nét mặt hoàn toàn thay đổi.

“Bà nói vết thương trên mặt là do chồng cũ đánh?” Cảnh sát hỏi.

“Không chỉ trên mặt, còn có trên người nữa, đây là kết quả giám định mà tôi vừa khám ở bệnh viện, tôi muốn tố cáo ông ta cố ý đánh tôi.”

Cảnh sát chăm chú ghi lời khai, “Chồng cũ của bà tên là gì, điện thoại liên lạc số mấy?”

“Ông ta tên là Nhan An Bang.” Triệu Giai Khanh đáp.

Cảnh sát dừng tay, nhìn Triệu Giai Khanh, “Bà nói ông ta tên là gì?”

“Nhan An Bang.” Triệu Giai Khanh lặp lại.

Lần này cảnh sát nghe rất rõ, nhìn bà chằm chằm, “Người bà nói là Nhan An Bang ở nhà họ Nhan?”

“Đúng!” Cảnh sát đặt bút xuống, “Bà Triệu, là như vậy, tuy bây giờ bà là người bị hại, nhưng tội vu cáo phải chịu hình phạt theo pháp luật, bà vẫn muốn tố cáo ông ta?”

“Tôi chắc chắn, bây giờ lập hồ sơ được chưa?” Triệu Giai Khanh lạnh mặt hỏi.

Cảnh sát thấy bà không giống nói đùa, đành tiếp tục ghi chép.

“Bà Triệu, chúng tôi sẽ để đồng nghiệp đi điều tra dựa theo lời khai của bà, nếu như là thật, chúng tôi sẽ liên lạc với bà, hy vọng mấy ngày tiếp theo bà không được khóa máy.”

“Làm phiền cậu rồi, trong khoảng thời gian này tôi sẽ ở lại trong nước, chuyện của tôi hy vọng cậu quan tâm nhiều hơn.” Triệu Giai Khanh khách sáo nói, sau đó quay về khách sạn.

Bà nằm trên giường, trong mắt hoàn toàn lạnh lẽo, dường như không cảm giác được đau đớn trên người.

Thật ra trong tay bà có một vài chứng cứ về việc Nhan An Bang lợi dụng chức quyền. Ông ta ngồi vị trí này đến

mấy năm, không thể hoàn toàn sạch sẽ. Bà và ông ta là vợ chồng mấy chục năm, cũng từng làm mấy chuyện này vì ông ta, chứng cứ là lấy được khi ấy. Lúc đó bà quên hủy, không ngờ bây giờ lại trở thành lá bài may mắn của bà.

Bà từng nghĩ sẽ giao cho cảnh sát, nhưng suy nghĩ lại, nếu lấy lý do này đi tố cáo vạch trần Nhan An Bang, ngay lập tức ông ta sẽ thân bại danh liệt, sự nghiệp của ông ta cũng tan thành mây khói, thậm chí có thể được mời đi uống trà. Nhưng nếu vậy thì rất có thể ảnh hưởng đến sự nghiệp của Nhan Thịnh Vũ. Bấy giờ nó đang giữ vị trí cấp cao trong công ty, cho dù là tiền lương hay đãi ngộ đều rất tốt.

Con của bà xuất sắc như vậy, tương lai còn có thể tiến xa hơn nữa, chỉ vì Nhan An Bang mà ảnh hưởng đến tương lai của nó, bà không nghĩ đây là một cuộc mua bán có lời, nếu như có thể dùng chứng cứ khác khiến ông ta mất hết tất cả, tất nhiên Triệu Giai Khanh sẽ không do dự gì mà lựa chọn cách đó. Ngay từ lúc trên xe đến nhà họ Nhan thì bà đã nghĩ ra cách này, nhưng không ngờ Tần Nghiến lợi phối hợp với bà đến thế, cố tình ngã xuống cầu thang đúng không, muốn vu khống cho bà hả? Nếu là Triệu Giai Khanh vẫn yêu Nhan An Bang trước kia, có thể sẽ đau lòng, sẽ quan tâm, nhưng Triệu Giai Khanh của bây giờ đã khác rồi.

Bình luận