Mật Ngọt Hôn Nhân

Chương 106: Thẩm thanh lan đã kết hôn?


Hiệu trưởng im lặng. Không phải là bọn họ chưa thảo luận về chuyện này. Sáng sớm hôm nay đã có người gọi điện thoại đến báo cho ông biết chuyện này. Ông liền vội vàng đến trường học tập hợp chủ nhiệm lớp, chủ nhiệm khoa và cả giáo viên hướng dẫn của Thẩm Thanh Lan lại với nhau, chỉ để bàn bạc chuyện của Thẩm Thanh Lan.

Chủ nhiệm lớp và chủ nhiệm khoa cùng nhất trí cho rằng chuyện này có thể chỉ là hiểu lầm.

Nhưng mà chuyện này vẫn cần Thẩm Thanh Lan đưa ra một lời giải thích hợp lý. Dù sao thì cũng vì chuyện này mà danh dự của trường sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều. Tuy chuyện này không thể khiến cho một ngôi trường đã thành lập được trăm năm như đại học B phải chịu tổn thất gì lớn, nhưng vẫn là ảnh hưởng, người làm hiệu trưởng như ông không thể bỏ mặc làm ngơ được.

“Thẩm Thanh Lan, các thầy đều tin tưởng em sẽ không làm ra chuyện như thế này, nhưng dù sao thì chuyện này cũng gây ảnh hưởng rất lớn, chúng ta cũng cần phải công bằng với các bạn học khác.” Hiệu trưởng nói với vẻ mặt nghiêm túc.

“Vì thế?” Thẩm Thanh Lan nhìn hiệu trưởng bằng ánh mắt hờ hững.

Hiệu trưởng hơi im lặng, “vì thế em phải cho chúng tôi một lời giải thích hợp lý.”

Thẩm Thanh Lan như thể không hiểu ý hiệu trưởng, vẫn đứng đó, giữ im lặng.

Chủ nhiệm lớp nhìn hiệu trưởng, vẻ mặt dịu lại, hết sức ôn hòa nói: “Thanh Lan, chuyện này quả thật ảnh hưởng rất lớn, sáng nay cũng đã có người gọi điện thoại cho hiệu trưởng. Chúng tôi đều nhất trí cho rằng chuyện này không phải là thật, nên mới muốn mời em qua đây để phối hợp một chút. Nếu như em biết là ai làm thì cũng có thể nói cho chúng tôi biết, chúng tôi nhất định sẽ làm chủ cho em.”

“Nếu đã biết không liên quan gì đến em thì các thầy nên đi tìm người gây ra chuyện này, chứ không phải ở đây khua môi múa mép đấu khẩu với em.” Thẩm Thanh Lan nói. Đối mặt hiệu trưởng vẫn luôn đối đầu với cô, kiên nhẫn của cô bị mài mòn từng chút một

Vẻ mặt các thầy giáo đều khó coi, ngay cả chủ nhiệm khoa - người vẫn luôn thích cô bây giờ cũng trở nên khó chịu. Mặc dù lời Thẩm Thanh Lan nói có lý, nhưng câu trả lời lại không hề nể mặt ai chút nào, khiến bọn họ bẽ mặt.

Hiệu trưởng đang định nói chuyện thì điện thoại trong phòng vang lên. Ông nhận máy, chẳng biết đối phương đã nói gì, mà sắc mặt ban đầu còn bình thường liền thay đổi. Ông nhìn thoáng qua Thẩm Thanh Lan rồi gật đầu liên tục: “Chuyện này chúng tôi cũng cảm thấy là hiểu lầm nên đang điều tra. Một khi tra ra thì nhất định sẽ xử lý nghiêm túc. Đúng, ngài yên tâm.”

Cúp điện thoại, ánh mắt hiệu trưởng nhìn Thẩm Thanh Lan trở nên hòa ái dễ gần, hoàn toàn khác hẳn với cái người nghiêm túc vừa rồi

“Thẩm Thanh Lan, chúng tôi đều biết là em vô tội trong chuyện này nên nhất định sẽ điều tra rõ ràng, trả lại công bằng cho em. Em cứ ở nhà yên tâm chờ mấy ngày.”

“Bây giờ em có thể đi rồi chứ?”

“Đương nhiên.” Hiệu trưởng cười chân thành.

Thẩm Thanh Lan không hề dài dòng, trước khi đi còn thoáng nhìn điện thoại đặt trong phòng làm việc của hiệu trưởng với đôi mắt ẩn ý, đoán xem người vừa gọi điện thoại là ai.

**

Trong phòng ngủ, Phương Đồng nhìn điện thoại đã bị cúp, vẻ hốt hoảng không hề vơi đi chút nào, rồi lại nhìn mặt Vu Hiểu Huyên cũng đờ đẫn, “Vừa rồi chắc không phải là ảo giác của chúng ta chứ?”

Vu Hiểu Huyên máy móc lắc đầu, “Chắc không phải đâu.”

Hai người liếc nhau, trăm miệng một lời: “Thế nên, Thanh Lan thật sự đã kết hôn?!”

Hai người ngồi phịch xuống ghế, tiêu hóa tin tức vừa mới nhận được.

Lúc Phương Đồng lại nhận được điện thoại của Phó Hoành Dật, đang cảm thấy quái lạ thì đã nghe anh hỏi thẳng rằng có phải Thẩm Thanh Lan đã xảy ra chuyện gì hay không. Cô vốn định phủ nhận, nhưng câu nói tiếp theo của anh đã chặn luôn lời cô lại, nói không được mà nuốt cũng chẳng trôi.

“Tôi là chồng Thanh Lan, xin nói cho tôi biết rốt cuộc cô ấy đã xảy ra chuyện gì?”

“Chồng… Chồng Thanh Lan!” Phương Đồng thét lên, rồi hỏi lại, “Sao Thanh Lan kết hôn mà chúng tôi lại không biết?” Trong giọng nói của cô đầy sự hoài nghi.

Vu Hiểu Huyên nghe câu này liền hoảng sợ đến mức nhảy dựng lên từ trên ghế, trợn mắt nhìn điện thoại trong tay Phương Đồng.

“Chúng tôi chỉ vừa đăng ký, chờ sau khi Thanh Lan tốt nghiệp mới tổ chức hôn lễ.” Phó Hoành Dật biết đây là bạn tốt của Thẩm Thanh Lan nên nhẫn nại giải thích.

Phương Đồng im lặng một lúc, cuối cùng cũng kể chuyện xảy ra hai ngày nay cho Phó Hoành Dật nghe. Trực giác mách bảo cô rằng người đàn ông này không lừa cô, Thẩm Thanh Lan thật sự đã kết hôn.

Phương Đồng không nhìn thấy vẻ mặt Phó Hoành Dật ở đầu bên kia điện thoại u ám dần, lại có vẻ đau lòng và buồn bực. Thẩm Thanh Lan gặp chuyện gì cũng luôn thích tự mình gánh vác, từ trước đến giờ đều không sẵn lòng nói với anh, để anh chia sẻ với cô.

Phó Hoành Dật im lặng một lúc, sau đó lại cầm điện thoại lên gọi một cuộc.

**

Lúc Thẩm Thanh Lan trở lại phòng ngủ liền trông thấy hai đôi mắt sáng ngời rất có thần.

Dù là người vẫn luôn bình tĩnh như Thẩm Thanh Lan cũng bị cảnh này khiến giật nảy mình, “Làm gì thế?”

Vu Hiểu Huyên tiến lên, “Thanh Lan, có phải cậu giấu chúng tớ chuyện gì không?”

Giấu các cậu thì nhiều chuyện lắm, ý các cậu nói là chuyện nào? Thẩm Thanh Lan hơi khó hiểu.

Phương Đồng cười xấu xa, “Chúng tớ nhắc nhở cậu một chút, ừm, hai chữ, đàn ông.”

Đàn ông? Đôi mắt Thẩm Thanh Lan hơi lóe lên, “Mấy người trên ảnh đó, một người là anh trai tớ, các cậu đã biết, một người nữa là người thân trong nhà.” Ừm, bây giờ Cố Dương quả thật là người thân của cô, cô đâu nói sai.

“Còn một người nữa thì sao?” Trong khoảng thời gian Thẩm Thanh Lan không có ở đây, Phương Đồng và Vu Hiểu Huyên đã đoán thử xem người đàn ông trên bức ảnh nào mới là chồng của Thẩm Thanh Lan.

Rõ ràng là Vu Hiểu Huyên đã quên chuyện gặp phải Phó Hoành Dật trong nhà hàng, cũng không hề liên tưởng đến anh.

Lúc Phương Đồng nghe điện thoại cũng quên nói người gọi là Phó Hoành Dật, cháu đích tôn nhà họ Phó.

Thật ra bức ảnh có Phó Hoành Dật kia chỉ chụp được Thẩm Thanh Lan, anh ngồi trong xe nên không nhìn thấy người.

“Còn một người là… bạn của tớ.”

Phương Đồng nhìn cô với vẻ mặt viết rõ mấy chữ tớ không tin cậu, “Thật sự chỉ là bạn?”

Thẩm Thanh Lan nhìn cô ấy, gật đầu.

Vu Hiểu Huyên nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay, “Thanh Lan, không thành thật nhé.”

Thẩm Thanh Lan thắc mắc nhìn bạn.

“Vừa rồi có một người đàn ông tự xưng là chồng cậu gọi điện đến.” Phương Đồng nói hời hợt.

Thẩm Thanh Lan khựng lại, cuối cùng cũng hiểu rõ hai người này đang nói gì. Liên tưởng đến chuyện trong phòng làm việc của hiệu trưởng, cô rất chắc chắn rằng cuộc điện thoại đó là do Phó Hoành Dật gọi.

Không biết anh đã nói gì với hiệu trưởng mà thái độ của ông ấy đã thay đổi 180 độ.

Trái tim Thẩm Thanh Lan hơi rung động một chút, bỗng nhiên rất muốn gặp người đàn ông này.

Dù không có Phó Hoành Dật thì cô cũng có thể giải quyết được chuyện này. Nhưng việc anh ra tay quả thật đã giúp cô giảm bớt không ít phiền phức.

“Anh ấy quả thật là chồng tớ.” Thẩm Thanh Lan thản nhiên nói, đôi mắt hiện ý cười, “Chúng tớ đăng ký vào dịp hè.”

“WOW.” Vu Hiểu Huyên mắt chữ A mồm chữ O, “Thanh Lan, cậu thật sự đã kết hôn rồi.”

Mặc dù sớm đã nghĩ đến việc đó, nhưng nghe thấy chính miệng Thẩm Thanh Lan thừa nhận, Vu Hiểu Huyên vẫn tỏ ý rằng cú sốc này hơi lớn.

Bình luận