Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 994: Vì Huynh Đệ Mà Phẫn Nộ (1)


“Nắm chắc mười phần. Chỉ cần hắn tiến gần đến, tâm thuật Thất Châm Quỷ của ta trong một phạm vi nhất định thì cho dù có là thần thánh cũng không đỡ nổi. Huống hồ…”

Trương Quả móc tấm linh phù phong ấn hồn phách Tiểu Mã ra, cười nói: “Chẳng phải chúng ta vẫn còn có thằng ngốc này hay sao? Đến lúc đó dùng cậu ta để uy hiếp Diệp Thiếu Dương. Khi ấy đạo tâm tất loạn, hắn nhất định phải chết.”

Vương Bình ngoan ngoãn cười, nói: “Xin chúc mừng sư phụ trước.”

Trương Quả ha ha cười lớn: “Lần này công lao của ngươi rất lớn. Cho dù là kẻ ác thì cũng cần phải có thân tín để cùng làm việc ác. Ngươi trung thành với ta, ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi. Tướng quân Doihara kia có vẻ rất thích ngươi, ngươi nghĩ sao?”

Vương Bình rũ mắt, ngập ngừng một lúc rồi nói: “Sư phụ, việc này hay là đợi sau khi giết Diệp Thiếu Dương rồi hãy nói đi.”

Diệp Thiếu Dương cất đồng tiền bằng đồng đi rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc, mang theo tất cả pháp khí của mình, xoay người nhìn mọi người một cái.

Nhuế Lãnh Ngọc, Tứ Bảo, lão Quách, Qua Qua, đến ngay cả Tuyết Kỳ vẫn luôn bám theo Tạ Vũ Tình cũng bị gọi đến.

“Bọn đệ đi cứu Tiểu Mã. Quỷ Vực không giống với trần gian, nguy hiểm hơn rất nhiều. Quách sư huynh, huynh vẫn đừng nên đi thì hơn.” Diệp Thiếu Dương nhìn lão Quách, nói.

Lão Quách do dự một chút rồi nói: “Ta vẫn nên đi thì hơn. Yên tâm đi, ta sẽ không xông lên phía trước, bọn đệ cũng không cần phân tâm bảo vệ ta.”

Lão Quách lấy một cây súng ngắn màu bạc từ trong túi ra: “Đây là súng Diệt Hồn được làm dựa theo phương pháp Lãnh Ngọc đưa cho, đạn làm từ kali nitrat đỏ. Lệ quỷ trở xuống chỉ cần bắn một phát là xong. Ta ở đằng sau giúp các ngươi bắn lén.”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, nói: “Hôm nay là ngày đi cứu Tiểu Mã, cũng chẳng có gì nhiều để nói. Tuy hàng này từng lừa ta một vố, nhưng dù gì cũng từng là huynh đệ, mọi người hãy dốc toàn lực để hỗ trợ nhau nhé. Làm phép, xuống!”

Sau đó hắn lập tức ngồi khoanh chân xếp bằng, bắt đầu làm phép để đi tới cõi âm.

Sau nửa phút, nhóm người đã xuyên qua hư không tiến vào Quỷ Vực.

Bởi vì Phong Đô thành có Tử Vi tinh bàn chống đỡ hư không vô tận, có thể để pháp sư người trần tùy tiện xuống cõi âm nên cũng đồng nghĩa với việc mở ra một thông đạo cho pháp sư trên trần gian và quỷ sai. Tuy tinh bàn có linh lực cường đại, thế cũng cũng chỉ bao phủ được phạm vi một vùng xung quanh Phong Đô thành mà thôi.

Nhóm người Diệp Thiếu Dương tiến vào Quỷ Vực, lập tức dùng la bàn do tìm phương hướng sau đó chạy thẳng đến Phong Đô thành.

Vừa tới chân thành đã có một nam một nữ bước lên tiếp đón, chính là Tiêu Dật Vân và Tranh Tử.

Trước khi tới, Diệp Thiếu Dương đã đốt bùa để thông báo cho Tiêu Dật Vân, vì vậy Tiêu Dật Vân đưa Tranh Tử tới, ở ngoài thành tiếp đón.

“Bởi vì là việc riêng nên ta không tiện điều động người của Điện Thiên Tử, chỉ có thể tự mình đi cùng với ngươi.”

Tiêu Dật Vân giải thích, đưa mọi người đến thẳng bờ sông Âm Thủy, rất nhanh đã đi tới bến thuyền trước kia từng đến.

“Dụ lệnh của phủ quân đại nhân!” Tiêu Dật Vân lấy một quỷ bài vàng rực chói lọi, lớn hơn nhiều so với quỷ bài thông thường, bên trên còn viết một chữ “Thôi” từ trong tay áo ra.

Quỷ bài của Thôi phủ quân là thứ không thể làm giả, cũng không ai dám làm giả.

Các công tào quỷ dịch cùng người lái đò trên bến thuyền vừa thấy quỷ bài của Thôi phủ quân đã lập tức quỳ rạp xuống đất, cũng không dám nói mấy lời bất mãn như Thiên Tử Điện không nên nhúng tay vào quân bộ gì gì đó.

Thiên tử một khi đã nổi giận thì đến ty chủ quân bị cũng không bảo vệ nổi bọn chúng.

Tiêu Dật Vân nhảy lên một con thuyền lớn, gọi mọi người lên cùng sau đó lại chọn tám người lái đò để chèo thuyền cho nhanh.

“Phủ quân đại nhân lần này cũng thật là nể mặt ta.” Diệp Thiếu Dương nhìn quỷ bài trên tay Tiêu Dật Vân một cái, nói.

“Phủ quân đại nhân muốn nói với ngươi một câu.” Vẻ mặt Tiêu Dật Vân có chút phức tạp mà liếc nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, nói: “Kiếp nạn lần này của ngươi, xác suất hai - tám.”

“Hai - tám? Có ý nghĩa gì vậy?” Diệp Thiếu Dương cau mày.

“Ngươi tám phần là sẽ chết!”

Lòng Diệp Thiếu Dương chợt trầm xuống. Những người khác nghe thấy lời này đột nhiên căng thẳng không ngớt.

Nhuế Lãnh Ngọc vội vàng bước lên phía trước, nói: “Phủ quân đại nhân không nói làm thế nào để phá giải kiếp nạn này à?”

Tiêu Dật Vân lắc lắc đầu: “Thế lực của âm ty chỉ đến sông Âm Thủy, đến Quỷ Vực cũng không áp chế nổi, ai dám nói đến phá giải kiếp nạn? Lại nói năm mươi số Đại Diễn, mất một mà biến đổi. Cho dù có là phủ quân đại nhân có thể phá vỡ hỗn nguyên thì cũng chỉ có thể nhìn sơ được một hai mà thôi, có thể thấy được kiếp nạn đã là giỏi lắm rồi. Kết cục thế nào tràn ngập biến số, ai cũng không dám cam đoan.”

Nhất thời đám đông không nói được gì, tất cả đều nhìn về phía Diệp Thiếu Dương.

Nhuế Lãnh Ngọc lén kéo tay Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương cười cười: “Ít nhất ta vẫn còn hai phần cơ hội để đánh cược.”

Nhuế Lãnh Ngọc mở miệng, thế nhưng sau đó lại nuốt lời muốn nói vào trong bụng. Cô biết với tính cách của Diệp Thiếu Dương, nếu đã tới thì sẽ không bao giờ quay đầu lại.

Đừng nói đến hai phần cơ hội, cho dù ngay cả một phần cũng không có hắn cũng sẽ không hề do dự.

Dù sao người cần cứu chính là Tiểu Mã.

Tám người chèo thuyền, tốc độ cực nhanh.

Trên đường đi cũng gặp một ít tà vật trong dòng nước quấy rối, lại bị Nhuế Lãnh Ngọc và lão Quách trực tiếp dùng súng Diệt Hồn giải quyết nên cũng không có trở ngại gì. Con thuyền lướt thẳng đến trước núi Thiên Khí.

Dưới chân núi Thiên Khí có một đội âm binh đồn trú. Cờ lớn trong doanh trại đón gió nhìn rất bắt mắt, bên trên viết một chữ “Nhạc”, chính là Nhạc Gia quân.

Trên bờ sông có vài thân ảnh đang vẫy tay với người trên thuyền.

Hai đôi nam nữ, chính là phu thê Lý Hiếu Cường và Tiểu Thanh, Tiểu Bạch.

Tiểu Thanh Tiểu Bạch phụng lệnh của Diệp Thiếu Dương mà tới, trước đó luôn theo dõi tình tình nơi này cùng với Qua Qua.

“Tình hình thế nào rồi?”

Diệp Thiếu Dương nhảy lên bờ, lập tức hỏi.

Lý Hiếu Cường lập tức thuật lại những tình hình tra xét được: “Tiểu Mã và Vương Bình hiện đang ở trong doanh trại của đám vong hồn quân Nhật Bản. Khu vực này của Quỷ Vực có tất cả ba doanh trại quân Nhật. Lũ quỷ rất thông minh, mảnh đất chúng chiếm đóng cũng rất tốt. Một bên bị tấn công hai bên còn lại đều có thể cứu viện.”

Bởi vậy chiến tranh kéo dài đến bây giờ vẫn đang trong thế giằng co. Hiện tại Nhạc Gia quân đang khống chế thông đạo ở hẻm núi. Ở đây đều là những binh lính bảo vệ, đề phòng lũ quỷ phản công.

Lý Hiếu Cường quay đầu nhìn binh doanh của Nhạc Gia quân một cái rồi nói.

“Ta đã nói hết tình hình với Ngưu tướng quân rồi. Ngưu tướng quân cảm ơn ngươi hôm đó giúp hắn giết địch nên đã dẫn quân ngăn chặn hai doanh trại quân Nhật kia, đang giằng co rồi. Doanh trại còn lại này chúng ta sẽ tự mình đối phó.”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe, trong lòng có chút không yên tâm, nói: “Đây là việc riêng của ta, Ngưu tướng quân điều động đại quân giúp ta hình như không được tốt lắm thì phải?”

Lý Hiếu Cường cười nói: “Thực ra cũng không hẳn là vì giúp ngươi. Nhạc Gia quân cũng muốn diệt trừ tận gốc một cứ điểm quân Nhật rồi cô lập hai cứ điểm còn lại, như vậy về sau đối phó cũng dễ dàng hơn nhiều. Nói ra còn là đang chiếm tiện nghi của ngươi ấy chứ.”

Hắn ngừng lại một lúc rồi nói: “Có điều cũng vì Nhạc Gia quân nên vẫn phải giữ lại một đội binh lính ở lại để bảo vệ nơi này. Ta chỉ có thể đem theo âm binh trong bộ của ta đến giúp ngươi thôi.”

“Được vậy là ta đã rất cảm tạ rồi!” Diệp Thiếu Dương nói.

Lý Hiếu Cường vội vàng bảo: “Ấy đừng. Ngươi có ân tình với phu thê chúng ta, vĩnh viễn cũng không trả hết. Thôi trước tiên đừng nói việc này nữa, chúng ta xuất phát!”

Lý Hiếu Cường gọi một âm binh tới để hắn trở về thông báo. Sau đó lại có hơn trăm âm binh xếp hàng bước tới. Lý Hiếu Cường ra lệnh cho bọn họ đi theo phía sau, sau đó dẫn nhóm người Diệp Thiếu Dương bước vào trong hẻm núi.

Trên đường đi, Lý Hiếu Cường giới thiệu sơ qua tình hình của doanh trại quân Nhật này:

“Ba cái doanh trại này vốn là một, có hai kẻ cầm đầu: Doihara Kenji và Matsui Iwane.”

“Đợi chút, tên sao nghe quen tai vậy.” Tứ Bảo cau mày nói.

Bình luận