Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 934: Trảm tam thi 


Linh phù đầy trời, tất cả đều nổ tung ra, linh khí hóa thành vô số đốm sáng bay tán loạn, vây lấy Lăng Vũ Hiên, chớp mắt đã đánh nát linh phù do Lăng Vũ Hiên phóng ra, bay toán loạn vào người hắn.

Lăng Vũ Hiên thân thể lung lay, quỵ chân xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi.

Diệp Thiếu Dương cũng cảm thấy choáng váng, dùng sức hít vào mấy hơi, mới trụ vững được.

“Liên tục đánh ra mười ba đạo linh phù, xem ra có thể so với mấy đạo sĩ mạnh nhất thời cổ đại.”

Dương Cung Tử lẩm bẩm, liếc mắt nhìn Đạo Phong một cái, “So với ngươi lúc trước còn lợi hại hơn không?”

“Hắn đã học được Tiên Thiên Bát Quái cũng như tâm pháp thổ nạp Đại Chu Thiên, có thành tựu thế này, cũng chỉ đạt tiêu chuẩn mà thôi.”

Đạo Phong cười cười, “Đứa nhỏ này quá dễ bị kích động, còn lại đều tốt.”

“Ta lại thấy, đây chính là ưu điểm của hắn.”

Thấy Lăng Vũ Hiên đứng dậy, Diệp Thiếu Dương lạnh lùng lắc đầu, ánh mắt toát lên vẻ coi thường.

Lăng Vũ Hiên cắn chặt răng, nắm chặt y phục, thu lại pháp khí, cắt đầu ngón tay, dùng máu vẽ phù, miệng niệm chú ngữ, hai tay đánh ra, linh phù chớp mắt bạo liệt, biến thành một Tứ phương Đại ấn, treo lơ lửng giữa không.

Bên dưới Đại ấn có mấy chữ triện, Diệp Thiếu Dương nhìn qua, thì ra là Lôi Đình Đô Tư Ấn, lùi lại về phía sau hai bước, lắc đầu bất đắc dĩ.

Thể thuật, Bấm quyết, Linh phù, đều đã đấu qua, hiện tại bắt đầu chuyển sang Pháp ấn.

Lôi Đình Đô Tư Ấn là bí thuật Côn Luân, trước giờ chỉ nghe qua thôi, chưa từng thấy qua.

Diệp Thiếu Dương cũng không dám chậm trễ, lập tức dùng kim phấn vẽ phù, lăng không huy động, biến hóa thành Nhất phương Đại ấn, trên tròn dưới vuông, đỉnh ấn có một sợi dây triện màu đỏ.

Mặt dưới lập loè mấy chữ triện: Linh Bảo Đại Pháp Sư Ấn.

Diệp Thiếu Dương hai tay kết ấn, vung đại ấn lên, đánh về phía Lôi Đình Đô Tư Ấn.

Lôi Đình Đô Tư Ấn lăng không lay động, phóng ra tám đạo thần lôi, điên cuồng mà lao tới, khí thế cực lớn, bao vây Linh Bảo Đại Pháp Sư Ấn ở giữa, tấn công mạnh mẽ.

Diệp Thiếu Dương nhắm mắt lại, hai tay không ngừng kết ấn, trên trán lấm tấm mồ hôi, Linh Bảo Đại Pháp Sư Ấn biến hóa linh quang, đối kháng Bát bộ thần lôi.

“Chà!”

Tiểu Mã trông thấy cảnh này, kêu ầm lên: “Đây là thần khí gì vậy, nhìn có vẻ khủng bố vậy!”

Đột nhiên nghĩ ra cái gì, quay sang hỏi Lão Quách: “Đến lôi điện cũng có thể triệu hoán ra, sắp đuổi kịp đám cao nhân trong mấy bộ phim huyền huyễn rồi, nếu dùng để đánh người thường, không phải còn lợi hại hơn cả lựu đạn sao?”

“Chỉ có đồ ngốc mới cho là như vậy.”

Lão Quách trừng hắn một cái, “Ấn pháp, thực ra là dùng thần niệm kết hợp linh phù để triệu hoán, sẽ gây thương tổn cực lớn đối với quỷ yêu thi linh, nhưng với con người thì hoàn toàn không có tác dụng gì, nếu một pháp sư tùy tiện tế ra đại ấn,có thể thay thế vũ khí, thì còn cần lính đặc chủng làm gì nữa?”

Tiểu Mã nói: “Không gây tổn hại con người sao? Vậy bọn họ còn đánh tới đánh lui làm cái gì?”

“Các pháp sư dùng thần niệm đấu pháp, đại ấn có thể tổn thương thần niệm, nhưng không gây hại tới thân thể.”

Lão Quách không muốn giải thích chi tiết với hắn, cất bước đi đến dưới tán cây chỗ Đạo Phong, bản thân không thể nào leo lên, vì thế kêu Đạo Phong xuống nói chuyện.

“Ngươi nên tránh xa ta ra một chút, sau này khỏi bị liên luỵ.”

Đạo Phong lạnh nhạt nói, không thèm để ý.

Lão Quách bất đắc dĩ, đành phải quay về chỗ cũ bên kia.

Ở bên kia, Linh Bảo Đại Pháp Sư Ấn biến hoá linh quang càng lúc càng lớn, tràn ra xung quanh, không ngừng va chạm với Bát Bộ Thần Lôi do Lôi Đình Đô Tư Ấn phóng ra, mỗi lần như vậy, trên mặt cả Diệp Thiếu Dương với Lăng Vũ Hiên đều hiện lên vẻ thống khổ.

Nhưng hai người vẫn dùng ánh mắt kiên quyết nhìn đối phương, không ai muốn bỏ cuộc.

Tốc độ va chạm càng lúc càng nhanh, biên độ cũng càng ngày càng lớn.

“Này Quách lão, chẳng phải Tiểu Diệp Tử có Tỳ Hưu Ấn sao, sao không lấy ra mà dùng?”

“Người ta dùng hư ấn, ngươi dùng thật ấn à?”

“Là ý gì chứ?”

Tiểu Mã hoàn toàn không thể giải thích “Gì mà hư ấn với thật ấn?”

Lão Quách vốn dĩ không muốn nói nhảm với hắn, nhưng nhịn không được, đành phải giải thích: “Hư ấn được hình thành từ linh khí của linh phù, dùng thần niệm để khống chế, thật ấn chính là một loại pháp khí, là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.”

“Cái nào lợi hại hơn?”

“Còn phải xem dùng khi nào,”

Lão Quách nhìn hắn nhướng nhướng chân mày, “Ngươi thích mỹ nữ có vóc dáng bốc lửa, hay tiểu cô nương nhỏ nhắn dễ thương?”

“Đều thích!”

Tiểu Mã không cần suy nghĩ đã lập tức trả lời, ngay sau đó lại gãi đầu, “Ngươi lấy cái này so sánh, chẳng phải đã lộ rõ bản chất già mà còn háo sắc của mình sao!”

“Phốc!”

Lăng Vũ Hiên phun ra một ngụm máu, loạng choạng sắp ngã.

Sắc mặt Diệp Thiếu Dương tuy hơi khó coi, nhưng so với hắn còn đỡ hơn một chút.

Mọi người giật mình, đấu pháp mấy hiệp, Lăng Vũ Hiên đều bị thương, pháp lực của hắn, xem ra vẫn kém Diệp Thiếu Dương một chút.

Cố gắng kéo dài đến giờ, thực sự có chút không chịu nổi nữa.

Liễu Như Nhứ bị bắt lên cây, Ngũ Uẩn đã bị Đạo Phong phong tỏa hết ba, chỉ có thể nghe nhìn, lúc này thấy Lăng Vũ Hiên sắp bại trận, nước mắt rơi xuống, lộ vẻ thất vọng không cam lòng.

Trong lòng cô ta, Lăng Vũ Hiên chính là vô địch trong số các pháp sư trẻ Đạo môn cùng thế hệ, cho dù là mấy vị tông sư, cũng chưa chắc đấu không lại, vốn hoàn toàn tin tưởng hắn có thể đánh bại Diệp Thiếu Dương, nào ngờ dĩ nhiên không phải đối thủ, trong lòng cảm xúc hỗn loạn, không nói nên lời.

Đám người lúc trước ba hoa tâng bốc Lăng Vũ Hiên, giờ đây da mặt cảm thấy bỏng rát.

“Đúng là không đánh không biết, Lăng Vũ Hiên này, cũng không phải bình thường, thực lực cơ hồ đã gần đạt tới cấp bậc Địa Tiên.”

Long Dương chân nhân ngồi xuống bên người Trương Vô Sinh, nói.

Trương Vô Sinh đang kết ấn làm phép, tuy có thể phân thần, nhưng không tiện quay đầu lại theo dõi trận đấu, hỏi: “Diệp Thiếu Dương thì sao?”

“Sâu không lường được, cũng không chỉ là Địa Tiên!”

Trương Vô Sinh âm thầm gật đầu.

Thời điểm ai nấy đều cho rằng trận đấu sắp kết thúc, đột nhiên Lăng Vũ Hiên cười một cách quỷ dị, cắn đầu lưỡi, không biết niệm chú ngữ gì đó, trên người loé lên một đạo kim quang, phóng thẳng lên trời.

Diệp Thiếu Dương bỗng cảm thấy áp lực tăng mạnh lên Linh Bảo Đại Pháp Sư Ấn, ngẩng đầu vừa nhìn, lập tức kinh hãi: Một đạo hư ảnh giống Lăng Vũ Hiên như đúc, tay nắm Lôi Đình Đô Tư Ấn, nhằm vào linh quang do Linh Bảo Đại Pháp Sư Ấn hóa thành, dùng lực đập xuống.

Mọi người đang theo dõi trận đấu một đám đều kinh hoảng.

“Nguyên thần xuất khiếu!”

Long Dương chân nhân sợ hãi hét lên, “Không đúng, cái này không phải là nguyên thần, nguyên thần không mạnh đến thế, cũng không có khả năng khống chế linh lực của Đại ấn, linh hồn lại càng không thể, đây là……”

“Tam thi phân thân!”

Trương Vô Sinh nói.

Đột nhiên toàn thân run lên, “Làm sao có thể, Lăng Vũ Hiên bất quá cũng chỉ có bài vị Thiên sư, sao có thể Trảm Tam Thi*!”

Trương Vô Sinh lắc đầu, đến chính mình cũng không biết.

Trên mặt Hoàng y đạo nhân cũng lộ vẻ hoang mang sợ hãi.

“Trảm Tam Thi……”

Dương Cung Tử thốt lên kinh ngạc, “Tiểu tử này có tạo hoá lớn vậy sao?”

Đám người Lão Quách sửng sốt, không nói nên lời.

Tiểu Mã còn đang dây dưa dò hỏi, Lão Quách căn bản một chữ không nghe vào tai.

Trảm Tam Thi chính là cảnh giới tu luyện tối cao của Đạo gia, theo truyền thuyết Tam Thanh đã Trảm Tam Thi thành tiên, trong khi đó Lão Tử Hoá Hồ chính là chém bỏ Nhất Thi, biến thành Phật Đà*.

Cái gọi là Tam Thi, dân gian có nhiều cách nói khác nhau, có người cho rằng đó là Tam Thi Trùng đại diện cho ba loại chấp niệm của con người, chỉ khi chém bỏ, tinh khí biến hoá thần thông, mới có thể vũ hóa thành tiên.

Tam Thi tượng trưng cho Tham Sân Si, luôn đeo bám trên hồn phách con người, muốn loại bỏ nó ra khỏi, chỉ có thể cùng lúc chém đi Tam Hồn, tách khỏi nhục thân, vô bi vô hỉ, vô thiện vô ác, vô thân vô niệm, nguyên thần mới được vũ hóa.

Nhưng mà một khi Tam Hồn ly thể, con người chắc chắn sẽ chết không sai được.

Bình luận