Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 903: Trận quyết đấu đầu tiên (1) 


Cửu Hoa Sơn Thích Tín Vô cũng tiến lên khuyên nhủ, Diệp Thiếu Dương trước sau vẫn không nói gì.

Mắt thấy một trận phong ba đã được bình ổn, mọi người mới nhẹ nhõm thở phào, Ngọc Thần Tử cùng Lăng Vũ Hiên liếc mắt nhìn nhau, nhịn không được mà lộ ra ý cười, nghe nói Diệp Thiếu Dương không câu nệ lễ pháp, làm theo cảm tính, thông qua chuyện xảy ra hôm nay, thì cũng chỉ có như thế thôi.

Người như vậy, cũng không khó đối phó.

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ trong đám người đang đứng xem náo nhiệt: “Ngọc Thần sư thúc nói nghe hay quá nhỉ, vừa rồi thầy trò các người khinh thường quỷ phó của người ta, còn ra tay đả thương, giờ lại đưa thuốc hoà giải.

Ngươi coi nó là sủng vật của nhà mình, đánh xong rồi sờ một chút, thì coi như không có việc gì sao?”

Ngọc Thần Tử sắc mặt biến đổi, quay đầu lại nhìn, thấy vẫn là cái tên Mi gian tuyết Ngô Gia Vĩ kia, liền mắng: “Sư phụ ngươi trước mặt ta còn không dám lỗ mãng, ngươi là cái thứ gì chứ, dám ở đây châm ngòi ly gián!”

Ngô Gia Vĩ không để ý tới ông ta, bước nhanh tới trước mặt Diệp Thiếu Dương, kể lại một lần những gì mình vừa chứng kiến, lạnh lùng nói: “Diệp Thiếu Dương, ta cho rằng ngươi còn có huyết tính, không nghĩ cũng chỉ vậy mà thôi, nữ nhân của ngươi thiếu chút nữa bị người ta làm nhục, huynh đệ thiếu chút bị người ta đánh chết, ngươi còn có thể nhẫn nhịn được nữa à, ngươi tu Đạo để làm gì!”

Lời nói này khiến Tiểu Mã, Lão Quách, cùng đám người Tiểu Bạch sôi máu giận dữ, cơ hồ kìm nén không được, nhìn về phía Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương đối với Ngô Gia Vĩ chắp tay bái một bái, nói: “Đa tạ vì đã cứu giúp huynh đệ ta, ngươi nói rất đúng, thù này không báo, ta còn tu Đạo làm gì!”

Nói xong bất ngờ xoay người, ánh mắt liếc qua Tiểu Mã cùng Lão Quách, nói: “Mấy người dù sao cũng là người, giết người là phạm pháp, hay là……”

“Người cái rắm!”

còn chưa dứt lời, đã bị Tiểu Mã cắt ngang, tiến lên túm lấy cổ áo Diệp Thiếu Dương, phẫn nộ mắng: “Lão tử nhẫn nhịn đến giờ, chính là chờ ngươi hạ lệnh động thủ, con mẹ nó, vậy mà ngươi lại nói câu này à? Chẳng lẽ chỉ ngươi mới có thể cứu huynh đệ, khi ngươi gặp khó khăn, bọn ta không thể giúp gì được đúng không, thế còn gọi là huynh đệ sao?”

Lão Quách cười hắc hắc, hạ giọng nói: “Không sai, thật ra rất đơn giản, chỉ cần không phải bọn ta ra đòn cuối cùng, giao cho Tiểu Thanh Tiểu Bạch, cảnh sát có thể làm gì chứ? Dù có tra ra được, cũng xếp vào sự kiện thần quái, mà Tạ cảnh sát lại đang nắm quyền……”

Đúng là gừng càng già càng cay! Diệp Thiếu Dương quay sang nhìn huynh muội Tiểu Thanh Tiểu Bạch, nói: “Nếu các ngươi giết người, Âm Ty nhất định sẽ truy cứu, ta có cách giúp các ngươi thoát tội, nhưng sẽ không được làm Âm Thần nữa, các ngươi vẫn nguyện ý cùng ta đánh trận chiến này chứ?”

Tiểu Thanh nét mặt không đổi, nói: “Lão đại chỉ cần hạ lệnh, không phải hỏi ý kiến bọn ta! Huynh đệ cùng nhau chiến đấu, sảng khoái một phen, cần gì phải để ý đến chuyện sau này!”

Tiểu Bạch cùng Mỹ Hoa cũng gật đầu, không hề sợ hãi.

“Lão đại, các người cẩn thận……”

giọng Qua Qua truyền ra từ linh phù.

Diệp Thiếu Dương vỗ vỗ túi áo, ôn hoà nói: “Yên tâm, Lão đại báo thù cho ngươi.”

Lập tức tiến lên phía trước một bước, nhìn về phía Ngọc Thần Tử cùng Lăng Vũ Hiên.

Đám người đối diện cũng nghe được đối thoại của bọn họ, thấy bọn họ dĩ nhiên muốn giết người, ai nấy trợn mắt nhìn nhau, hoảng sợ không thôi.

Đây là trong xã hội pháp trị, Diệp Thiếu Dương không thể nào tự mình ra tay giết người, nhưng có thể mượn tay quỷ phó yêu phó, phía cảnh sát hoàn toàn không làm gì được, cho dù hắn có động cơ giết người, nhưng cũng không cách nào trị tội.

Điều này, ai trong giới Pháp Thuật cũng minh bạch, cho nên một số pháp sư tà tu sẽ nuôi dưỡng quỷ yêu ám hại người khác, dù có bị cảnh sát tra ra, cũng vô pháp trị tội.

Trương Vô Sinh biết Diệp Thiếu Dương không nói giỡn, tiến lên một bước, nói với hắn: “Diệp sư điệt, đại cục làm trọng!”

Thiền sư Thích Tín Vô niệm phật hiệu, cũng tới khuyên giải.

“Đối đầu kẻ địch mạnh, Diệp thiên sư, xin hãy nhẫn nhục làm trọng.”

Những lời này của Thích Tín Vô đã rất rõ ràng: Nhẫn nhục, không phải không báo thù, mà là để sau rồi nói.

Diệp Thiếu Dương cúi người bái một bái, “Đa tạ hai vị tiền bối, bất quá thù này, ta nhịn không nổi!!”

Xoạt một tiếng, rút ra Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, chỉ thẳng Ngọc Thần Tử.

“Ta chỉ tìm ông ta và Lăng Vũ Hiên báo thù, không có liên quan đến người khác, mong mọi người hãy bàng quang mà xem, cũng không nên nhúng tay vào, bằng không có hậu quả gì, ta không dám chắc!”

Ngọc Thần Tử nghe vậy giận dữ: “To gan, tốt xấu gì ta cũng là trưởng bối của ngươi, ngươi động thủ với ta, chính là khi sư diệt tổ!”

“Ngươi cũng sắp xuống lỗ rồi! Thế kỷ 21 còn nói cái này nữa à, lão tử không phải vãn bối, mà là tổ ngoại ngươi đó, xem lão tử đập cho ngươi một gậy thành người ngốc bây giờ, còn ở đây giả bộ hả!”

Tiểu Mã chửi ầm lên.

Bị một tên vãn bối dùng lời lẽ thô tục mắng chửi như vậy, Ngọc Thần Tử tức giận đến thất khiếu bốc khói, thiếu chút nữa thì ngất ngay tại chỗ, trong lòng nổi lên sát khí.

Diệp Thiếu Dương dùng ngón tay chỉ Ngọc Thần Tử, cùng Lăng Vũ Hiên bên cạnh, nói: “Hắn, còn hắn nữa, ta cũng phải diệt”

Nói xong, một tay rút kiếm nhằm vào Lăng Vũ Hiên, Tiểu Thanh Tiểu Bạch xông lên vây công Ngọc Thần Tử, Tiểu Mã cũng cầm Toái Hồn Trượng, lao về phía ông ta.

Hắn đã sớm ngứa mắt với lão già miệng nói nhân nghĩa, mà bụng đầy xấu xa này, tính xông lên đập lão ta một trận.

Tiểu Thanh Tiểu Bạch cũng không lỗ mãng, hiện ra chân thân, biến thành hai con mãng xà một xanh một trắng, bao vây Ngọc Thần Tử, điên cuồng công kích.

Ngọc Thần Tử tay phải cầm phất trần, dùng làm chủ công, tay trái không ngừng đánh ra linh phù, ngăn chặn thế tấn công của hai người.

Tuy lão ta đã già lắm rồi, nhưng dù sao cũng là trưởng môn Côn Luân Sơn, công tham tạo hóa, thực lực phi phàm, ỷ vào linh phù cùng phất trần, luồn lách qua khe hở giữa hai con mãng xà, bất ngờ lấy các loại pháp bảo ra phản công.

Lão Quách biết rất rõ, với thực lực của mình, có xông lên cũng không thể giúp được bất cứ việc gì, ngược lại còn làm chậm trễ bọn họ, nghĩ một hồi, quay lại xe, mở cửa ra, vừa trông coi Nhuế Lãnh Ngọc, vừa thả ra Thất vĩ ngô công, đánh lén Ngọc Thần Tử, đồng thời rút súng chu sa, ngắm chuẩn Ngọc Thần Tử, thỉnh thoảng bắn lén một phát.

Súng chu sa tuy không gây thương tổn như đạn đồng, uy lực cũng kém xa súng thật, nhưng một khi bị bắn trúng cũng cảm thấy rất đau.

Bên kia, Diệp Thiếu Dương cùng Lăng Vũ Hiên đang giao đấu với nhau, một người dùng Long Tuyền Kiếm, một người dùng Đả Thần Tiên, tử quang cùng tam sắc thần quang đan xen lẫn nhau, kẻ lui người tiến, mỗi chiêu đều là liều mạng, tính dồn đối phương vào chỗ chết.

Mấy người Lão Quách chọn vây công Ngọc Thần Tử, chính là vì không muốn phá hư độc đấu của Diệp Thiếu Dương.

Chỉ riêng hai anh em Tiểu Thanh Tiểu Bạch, cũng đã đủ để đánh với Ngọc Thần Tử, hơn nữa Thất vĩ ngô công liên tục đánh lén, còn có Tiểu Mã với Lão Quách dùng súng chu sa yểm trợ, Ngọc Thần Tử tuy pháp lực cao thâm, nhưng cũng bị đánh đến trày da tróc vẩy, quay đầu lại kêu gọi môn nhân của mình: “Còn không nhanh tới hỗ trợ!”

Đám môn nhân này cho rằng bọn họ quyết đấu, mình không được tham gia, đột nhiên thấy trưởng môn kêu gọi, vội vàng xông lên.

Vừa ra đến cửa, đột nhiên một đạo kiếm quang loé lên, tên dẫn đầu tức khắc cảm thấy da đầu lạnh ngắt, đưa tay sờ sờ, phát hiện trên đầu đã mất đi một vòng tóc! Ngô Gia Vĩ tay cầm thiết kiếm, đứng ngăn ở cửa, lạnh lùng nói: “Ai muốn đi qua đó, phải hỏi thanh kiếm này của ta đã!”

Mấy đệ tử Côn Luân Sơn vội vàng dừng lại, tên đệ tử kia vội che lại cái đầu trọc, mắng: “Ngô Gia Vĩ, đệ tử Lao Sơn như ngươi cứ yên đó mà xem náo nhiệt đi, quản làm gì chuyện bọn ta?”

Ngô Gia Vĩ không thèm để ý tới hắn.

Bình luận