Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 883: Bí mật của cô nhi viện (2) 


“Quách đạo hữu!”

một người nhận ra Lão Quách, chắp tay, liếc mắt qua Diệp Thiếu Dương một cái, vì không quen biết, nên không chào hỏi.

“Các người đã bao hết nơi này à?”

Lão Quách dò hỏi thì được biết, hôm nay là do một vị đạo trưởng họ Thôi của Thái Cực Môn chủ trì làm phép, hai người trước mặt đến từ môn phái chi nhánh của Long Hổ Sơn, ngoại trừ bọn họ, còn có một ít pháp sư canh giữ tại bốn vị trí pháp kỳ còn lại trong Ngũ Hành Kỳ Trận.

Đây là cách khai quang truyền thống của giới Pháp Thuật, gọi là “Chu Tước Hội”

, khi pháp sư gặp phải tình huống không thể giải quyết, hay khi không thể xác định vị trí quỷ yêu, sẽ tìm kiếm sự trợ giúp, mấy pháp sư cùng hợp tác, bố trí trận pháp xung quanh, để một người pháp lực mạnh nhất làm chủ trận, còn lại là thủ trận.

Một khi phát hiện tung tích tà vật, người thủ trận có thể đánh bọc qua đó, cùng nhau làm phép thu phục, cũng là để tránh tà vật đào tẩu, sau khi thành công, mỗi người đều được chia một phần.

Chu Tước Hội còn có một cái quy củ, đó là một khi nhân số tham gia đã đủ, sau khi hình thành thế vây, trừ phi không đánh lại đối thủ, chủ động cầu viện, nếu không thì các pháp sư đến sau đều không được nhúng tay vào, bằng không sau khi xong việc rất khó phân chia lợi ích, chủ yếu vẫn là tiền bạc.

“Quách đạo hữu, đêm nay Chu Tước Hội đã đủ người rồi, bãi chúng ta đã bao hết.”

Sau khi được người kia giải thích rõ ràng, một pháp sư nhìn về phía Lão Quách hành lễ nói.

Lão Quách cười hắc hắc, “Ta biết mấy vị thôn trưởng đã đưa không ít tiền, nhưng mà lần này đối thủ không dễ ăn đâu, chỉ sợ là các ngươi cũng không gặm nổi?”

Hai gia hỏa kia vừa nghe Lão Quách hoài nghi bọn họ đối phó không được, trên mặt có chút không vui, hừ một tiếng, nói: “Sư huynh đệ bọn ta cho dù không làm được, nhưng Thôi đạo trưởng dù sao cũng là chân nhân, cũng có thể đối phó được, không làm phiền Quách sư huynh nhọc lòng.”

Lão Quách nói: “Kim hoa tán diệp, bất thủ nhất phiến.”

Đây là một câu đối trong giới, tỏ ý chỉ muốn giúp đỡ, không lấy tiền.

Hai người quay lại nhìn nhau, có chút hoài nghi.

Một người nâng hai tay lên, tay trái duỗi ra, tay phải nắm lại, duỗi ra hai ngón trỏ và giữa, gõ lên mu bàn tay mấy vài cái, ý là dập đầu, nói: “Kim hoa ngân hoa, tự hữu nhân gia.”

Ý tứ đã thực rõ ràng: Ý tốt này xin nhận, cúi đầu cảm ơn ngươi, hãy mau đi đi, việc này bọn ta tự mình xử lý được, không cần người khác nhúng tay vào.

Lão Quách lui lại phía sau một bước, đến bên Diệp Thiếu Dương, thấp giọng nói: “Chuyện này không dễ làm, bọn họ không cho chúng ta nhập bọn, nếu mà xông vào, thì sẽ phá hỏng quy củ.”

Diệp Thiếu Dương do dự một chút, nói: “Không thì chúng ta cứ chờ ở đây một lát, nếu bọn họ có thể thu phục thì tốt, làm không được ta lại động thủ.”

Vì thế hai người ở tảng đá gần đó ngồi xuống, nói chuyện phiếm với hai đạo sĩ kia, dò hỏi tình hình điều tra của bọn họ.

Còn lúc này, trong ký túc xá của Cô nhi viện, vang lên nhiều tiếng chuông.

Tần Nguyệt đang ngủ say giống như phản xạ có điều kiện, lập tức mở to mắt, ngồi dậy, miệng khẽ nói: “Ăn cơm.”

“Làm thế nào cô biết được?”

Tuyết Kỳ tò mò hỏi.

Tần Nguyệt như là không nghe thấy, mơ mơ hồ hồ bước xuống giường, mở cửa đi ra ngoài.

Cửa ký túc xá mở ra, đám trẻ liên tục kéo nhau rời khỏi phòng, dọc theo hành lang, về phía đi ra ngoài lúc trước hiến máu.

Tuyết Kỳ cũng đi vào trong đó, ở bên cạnh Tần Nguyệt.

Ra khỏi ký túc xá, theo cửa hiên đi đến một khu nhà, tiến vào nhà ăn.

Tuyết Kỳ đưa mắt quan sát xung quanh.

Nhà ăn cũng không lớn, nhìn qua chỉ có thể chứa được mấy chục người.

Bọn nhỏ từng đứa ngồi xuống, bốn người một bàn, ngoan ngoãn mà ngồi ngay ngắn.

Tuyết Kỳ nhìn hai bé trai phía đối diện, nhìn thì thấy trắng trẻo mập mạp, nhưng ấn đường xanh đen, minh đài thất sắc, bị hắc khí bao phủ lại, trên mặt đã xuất hiện dấu hiệu tử vong.

Quan sát những đứa trẻ khác, cũng không khác biệt nhau lắm, tuy mức độ quỷ khí nhập thể có nhiều có ít, nhưng trên cơ bản đều tiếp cận tử vong, chỉ là còn lại tia dương khí mỏng manh, nên mới chưa chân chính biến thành quỷ thi.

Tuyết Kỳ âm thầm suy đoán, đây có lẽ là yêu cầu của tà thuật nào đó: khiến cho con người bị quỷ khí nhập thể, thấm vào huyết nhục, nhưng bảo trì một chút dương khí, để duy trì hành động như người sống…… Trong mắt pháp sư bình thường, những đứa trẻ này đã không phải là người sống, đã là không còn khả năng cứu chữa, nhưng mà Tuyết Kỳ tin tưởng, Diệp Thiếu Dương nhất định sẽ làm được.

Bất luận như thế nào, ta nhất định phải cứu đám trẻ này! Một bên cửa nhà ăn mở ra, mấy người mặc áo blouse trắng đi vào trong, tay cầm khay đồ ăn, chậm rãi đi tới, đặt từng chén thức ăn nóng lên bàn, mỗi đứa một chén.

Trong chén là cháo, bỏ thêm trứng gà, rau cải, thịt bằm, dầu ăn.

Ngửi qua thấy cũng không hương vị gì, nhưng dinh dưỡng thì lại rất phong phú.

Tuyết Kỳ dùng muỗng khuấy một chút trong chén của mình, một ít viên tròn màu trắng từ phía dưới nổi lên, thành một tầng, nhìn qua rất giống trứng côn trùng.

Tuyết Kỳ tuy là quỷ thi, nhưng tâm tính cũng không khác gì người thường, nhìn hình ảnh trước mắt, lập tức muốn nôn ra, nhưng đám trẻ bên cạnh đang dùng muỗng xúc từng thìa mà ăn lấy, cũng không có vẻ hưởng thụ, cũng không có chê, hành động như là máy móc, giống như đang hoàn thành nhiệm vụ.

Thật là một nơi biến thái! “Vi sao em không ăn cơm hả?”

Một thanh âm ôn nhu từ phía sau vang lên.

Tuyết Kỳ quay đầu lại thì thấy, Tôn Ánh Kiều không biết từ khi nào đã đứng ở phía sau, nhìn mình cười ôn hòa.

“Không ăn cơm, thì không phải là bé ngoan đâu”

Tôn Ánh Kiều xoa xoa đầu cô, mở ra bàn tay trắng noãn, đưa cho Tuyết Kỳ một viên thuốc màu đỏ trong suốt như viên pha lê.

“Thân thể em quá yếu, đây là thuốc bổ dưỡng, rất tốt cho thân thể, em ăn đi.”

Tuyết Kỳ đương nhiên không tin đây là thuốc bổ, cô hoài nghi viên thuốc này có chứa thi huyết hoặc thứ gì đó, có khả năng thay đổi thể chất người sống, từ từ hóa dần thành quỷ thi.

Cô vốn dĩ chính là quỷ thi, cho dù có nuốt thứ này vào cũng vô dụng, cô cũng không sợ, nhưng mà dựa theo bản năng, cũng không muốn nuốt mấy thứ đồ vật không biết như thế nào, cầm ở trong tay, có chút do dự.

Tôn Ánh Kiều đứng một bên hướng dẫn từng bước, Tuyết Kỳ toàn không nghe vào tai một câu, nhưng có một câu khiến cô thay đổi chủ ý: “Đan dược này có dinh dưỡng rất phong phú, nếu em không muốn uống nó trước khi ăn cơm, thì hôm nay sẽ không phải ăn cơm, bằng không em ăn cơm trước, tiêu hóa một chút ngày mai lại uống thuốc.”

Xem ra uống thuốc ổn hơn.

Chỉ cần không phải ăn chén cơm trước mặt, bảo mình ăn cái gì cũng được.

Tuyết Kỳ cắn răng một cái, nuốt viên thuốc vào.

Tôn Ánh Kiều hài lòng cười to lên, vỗ vỗ vai cô, xoay người rời đi.

Chờ bọn nhỏ ăn cơm chiều xong, tiếng chuông một lần nữa lại vang lên, đám trẻ liền đứng dậy, từng đứa quay lại ký túc xá.

Sau khi về phòng, Tần Nguyệt lập tức nằm xuống.

Tuyết Kỳ cũng trèo lên trên giường của mình, nằm xuống chưa được vài phút, liền cảm thấy dạ dày nóng lên, đan dược hòa tan, vài đạo quỷ khí phóng xuất ra ngoài, giống như sinh vật sống vặn vẹo bò, tìm kiếm đường nhập vào kinh mạch.

Quả nhiên quỷ khí muốn xâm nhập cơ thể.

Tuyết Kỳ trong lòng cười lạnh, đối với quỷ thi như mình mà nói, quỷ khí hoàn toàn vô dụng.

Sau khi quỷ khí tiến vào kinh mạch, lập tức bị quỷ khí trong cơ thể cô phân giải hòa tan, hoàn toàn biến mất.

Tuy nhiên, trong lúc Tuyết Kỳ cảm thấy không có việc gì, đột nhiên có một cỗ khí tức kỳ quái, từ trong huyệt Khí Hải lan tràn ra.

Tuyết Kỳ vội vàng dùng thần thức để cảm giác, trong lòng lập tức trầm xuống……

Bình luận