Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 878: Cô nhi viện thần bí 


Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút, nói: “Chỉ có chút manh mối như vậy, ta cũng không đoán được, cô có biện pháp nào đưa ta vào trong Cô nhi viện không?”

“Không có lệnh điều tra, muốn vào chỗ tư nhân, phải được sự đồng ý của người ta, ta không nghĩ Tôn Ánh Nguyệt sẽ để chúng ta vào đâu.”

“Rồi, cô cứ thử liên hệ xem, rồi đưa ta đi một chuyến.”

Nửa giờ sau, Tạ Vũ Tình lái xe, dựa theo chỉ dẫn của Diệp Thiếu Dương, đến nơi tối qua hắn đã nhìn thấy, dừng xe ngoài cổng Cô nhi viện.

Chuyện đã như thế này rồi, cũng không cần phải cố kỵ nữa, chỉ cần có thể vào trong Cô nhi viện, tình huống rốt cuộc thế nào, vừa thấy sẽ biết.

“Lão đại!”

Qua Qua không biết từ đâu mà ra tới, nhảy lên vai Diệp Thiếu Dương, vui mừng nói: “Lão đại ta đang muốn tìm ngươi, sao ngươi lại tới đây?”

Diệp Thiếu Dương lúc này mới nhớ ra nhiệm vụ đã giao cho nó, nói: “Không phải ta bảo ngươi theo dõi Tôn Ánh nguyệt sao, sao ngươi lại đến đây?”

Qua Qua nói là mình cũng là đi theo Tôn Ánh Nguyệt tới nơi này, khoảng nửa tiếng trước, Tôn Ánh Nguyệt đón một chiếc taxi đến Cô nhi viện, bảo xe lái vào bên trong, sau đó khí tức bị ngăn trở, không thể phát hiện ở đâu nữa.

Qua qua muốn đi vào trong điều tra, nhưng tường ngoài bao quanh Cô nhi viện không biết đã hạ cấm chế gì, với tu vi của nó, dĩ nhiên lại không xông vào được, nên đi lòng vòng quanh tường này, phát hiện nơi này chỉ có một lối ra vào, dứt khoát chờ ở đây, nghĩ đến dù sao Tôn Ánh Nguyệt cũng không thể ở mãi trong đó không ra.

Hiện tại, mọi manh mối đều chỉ về hướng của Tôn Ánh Nguyệt, mà còn cả Cô nhi viện trước mắt.

Dưới yêu cầu của Diệp Thiếu Dương, Tạ Vũ Tình đi tới gõ cửa, đợi một lúc lấu, một lão bảo an mới ra mở cánh cửa sắt rất dày.

Tạ Vũ Tình liền nói ra thân phận cảnh sát của mình, tỏ vẻ là muốn vào điều tra một chút việc.

Lão bảo an thực không khách khí, bảo cô chờ ở đó, rời đi một lát, quay lại truyền đạt ý của viện trưởng: Cô nhi viện này là trường hợp đặc thù, có một số trẻ em bị bệnh tâm lý tự kỷ, không tiện gặp người ngoài.

“Trừ phi có lệnh điều tra, bằng không xin mời hai vị trở về đi.”

Lão bảo an nói rồi đóng lại cửa sắt “ầm”

một tiếng.

Lúc này thì của đã chốt luôn rồi, đối với hai người mà nói, thì cũng đã nằm trong dự kiến.

Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ, rồi mang Tạ Vũ Tình đi vòng đỉnh núi tối hôm qua, có ý dựa vào địa thế trên cao, mà quan sát tình hình phía sau bức tường cao của Cô nhi viện, nào nghĩ tới trong viện mọc đầy cây Ngô Đồng cao lớn, cành lá tươi tốt che kín hết cả.

Khoảng cách vốn đã xa, lại gặp phải một tình huống này, căn bản không thể nhìn thấy được gì.

“Xem ra Tôn Ánh Nguyệt đã cố ý làm vậy.”

Tạ Vũ Tình tức giận nói, “HIện tại phải làm sao bây giờ?”

“Cũng đã rõ ràng rồi, nhưng ta vẫn muốn xác nhận lại một chút.”

Diệp Thiếu Dương gãi đầu, suy nghĩ ra một biện pháp, vì thế đi xuống dưới chân núi, đi vòng quanh cô nhi viện một vòng, tìm được nơi chân tường một ít miệng cống thoát nước, đều được dùng lưới sắt chặn lại, dùng để thoát nước những ngày mưa.

Tại nơi hoang vu vắng vẻ này, đi đâu tìm mồi bây giờ? Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, đột nhiên nhớ ra trong ba lô còn một túi cổ vịt, tối qua mua chưa có ăn xong, vì thế lấy ra mời Tạ Vũ Tình cùng ăn.

“Đâu có thời gian đâu mà ăn với uống, ngươi còn không mau nghĩ cách!”

Tạ Vũ Tình khó chịu mà kêu lên.

“Thì ta chính là đang nghĩ cách đây, cô không ăn ta ăn đó.”

Diệp Thiếu Dương gặm mấy cái cổ vịt, sau đó ném xương vào bên người tường xi-măng ở ngoài cống thoát nước, nghĩ nghĩ rồi lại lấy từ ba lô ra một bình nhỏ dầu trà đã làm phép, nhỏ lên phía trên, sau đó thì thầm với Qua Qua vài câu, bảo nó canh ở đây, còn mình dẫn Tạ Vũ Tình đi qua một bên.

“Ngươi làm gì thế?”

Tạ Vũ Tình có chút mù mịt khó hiểu.

“Lát nữa cô sẽ biết.”

Đợi chưa đến năm phút đồng hồ, Qua Qua vẻ mặt hưng phấn chạy tới, nói với Diệp Thiếu Dương: “Lão đại, đã cắn câu rồi!”

Diệp Thiếu Dương nhắc Tạ Vũ Tình nhẹ nhàng một chút, lặng lẽ đi về phía cống thoát nước đã ném xương cổ vịt trước đó.

Còn chưa tới nơi, đã nghe thấy tiếng chuột kêu ríu rít.

Có vài con chuột vây quanh đống xương cổ vịt có dầu trà, ra sức gặm nhấm.

Diệp Thiếu Dương cười cười, bỗng giơ tay, đánh ra mấy cái tiền Ngũ Đế về phía đàn chuột.

Mấy con chuột đang ăn uống vui vẻ, không kịp né tránh, lần lượt bị tiền Ngũ Đế đánh trúng, lập tức chết thảm, không chút nhúc nhích nữa.

Lúc này Diệp Thiếu Dương mới đi lên, nắm lên một chuột lớn nhất, cắm Mao Sơn Diệt Linh đinh vào yết hầu, rạch xuống phía dưới, mổ bụng nó ra.

Tạ Vũ Tình vốn không muốn xem cảnh tượng tàn nhẫn như vậy, nhưng nhịn không được mà nhìn thoáng qua, sợ hãi khi phát hiện, con chuột lớn này cả thịt lẫn nội tạng đều là màu đen, máu cũng đen kịt, đậm đặc giống như mực nước.

“Con chuột……”

Tạ Vũ Tình khiếp sợ không thôi “Con chuột đó, chết rồi sao.”

Diệp Thiếu Dương lấy tay chạm một chút máu chuột, dùng đầu lưỡi liếm lấy.

Tạ Vũ Tình lập tức bịt miệng, ghê tởm không chịu được.

“Lúc này thì cô biết pháp sư không dễ làm rồi đó.”

Diệp Thiếu Dương liếm môi, nói, “Quả nhiên là yêu huyết, con chuột này đã biến thành yêu tinh nhất cấp rồi.”

Tạ Vũ Tình sửng sốt, rồi hiểu ra vấn đề, “Ngươi muốn thông qua đàn chuột này, gián tiếp tìm hiểu tình huống bên trong Cô nhi viện phải không?”

“Cống thoát nước có rất nhiều chuột, thực dễ dàng dụ tới, bọn chúng sống lâu trong Cô nhi viện, nếu bên trong thực sự có vấn đề, khẳng định chúng sẽ bị cảm nhiễm trước tiên, hiện tại đã chứng minh được rồi.”

Diệp Thiếu Dương đứng dậy, nhìn bức tường cao của Cô nhi viện, trầm giọng nói: “Trong Cô nhi viện này có một yêu trận, nhưng bị lực lượng nào đó phong ấn, không có tiết ra ngoài dù chỉ một chút, điều này chứng tỏ Đại Yêu bày trận kia có tu vi rất sâu.”

Qua Qua đứng một bên xúi giục: “Lão đại, mặc kệ nó là Đại yêu gì, xông vào giết cho rồi!”

Tạ Vũ Tình lập tức nói: “Các ngươi đừng có làm bậy, bên trong có nhiều cô nhi như vậy, vạn nhất Hồ Tinh bị ép tới đường cùng, làm tổn hại đến những đứa trẻ cô nhi thì phải làm sao bây giờ.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, đều Tạ Vũ Tình nói, cũng chính là chuyện mà hắn lo lắng.

“Đúng rồi, mục đích Tôn Ánh Nguyệt xây dựng Cô nhi viện này, là cái gì đây?”

Tạ Vũ Tình lẩm bẩm, đột nhiên hoảng hốt la lên, bắt lấy cánh tay Diệp Thiếu Dương.

“Thiếu Dương, nếu lũ chuột đã biến thành yêu, thì những đứa trẻ đó……”

“Con người vĩnh viễn sẽ không biến thành yêu, bất quá…… đúng là rất nguy hiểm.”

Tôn Ánh Nguyệt tuyệt đối không thể vô duyên vô cớ nuôi dưỡng đám cô nhi này, khẳng định là có mục đích, bất quá nghĩ đi nghĩ lại, lũ trẻ đã sống ở đây một khoảng thời gian, nếu thật sự có chuyện gì thì đã sớm xảy ra rồi, không cần chờ đến bây giờ.

Vấn đề là hiện tại không biết tình huống bên trong thế nào, có bao nhiêu con Hồ Tinh, vạn nhất xông vào, Hồ Tinh lấy những đứa trẻ đó làm con tin, đến lúc đó sẽ bị bó chân bó tay, sẽ rất phiền phức.

Thứ nhất, Hồ Tinh rất thông minh, loại sự tình như vậy chúng tuyệt đối làm được.

Thứ hai, hắn muốn điều tra rõ ràng mọi chuyện, một lưới mà bắt hết đám Hồ Tinh.

Đáng tiếc, mình không thể vào trong…… Trong giây lát, một ý niệm lướt qua trong đầu Diệp Thiếu Dương, quay đầu hỏi Tạ Vũ Tình: “Cô nhi viện này, còn nhận người không?”

Tạ Vũ Tình không biết hắn hỏi việc này để làm gì, nghĩ một hồi, nói: “Còn thu người, nghe nói đầu tuần vừa rồi còn nhận một bé gái, ngươi hỏi cái này làm gì?”

Bình luận