Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 876: Một côn đập chết ngươi (2) 


“Cái gì, bổn quan không nghe lầm chứ!”

Quỷ sai sau khi nghe Lăng Vũ Hiên giải thích xong, tròng mắt suýt chút nữa thì rớt xuống, “Một gậy đã đập người ta tiến đến Lục đạo luân hồi, đây là thần thông gì vậy!”

Lăng Vũ Hiên cũng thực biết nói gì, ngưng lại một lúc, suy nghĩ những chuyện vừa xảy ra lại một lần, cuối cùng cũng hiểu ra được một chút: Cây gậy của Thanh y nhân kia nhìn thì đơn giản, nhưng không biết đã vận dụng quỷ thuật gì, kích phát nghiệp lực trong ba hồn bảy phách của Trương Thu Lâm, nghiệp lực thiêu đốt, sẽ tự động đi xuống Quỷ Vực Âm Ty.

Lúc pháp sư siêu độ vong linh, vẫn thường dùng phương pháp này, cũng không được coi là thần thông gì cả.

Nhưng Trương Thu Lâm là người sống mà.

Có thể một chiêu đánh bật hồn phách của người sống ra khỏi cơ thể, thiêu đốt nghiệp lực, mở ra âm lộ, xuống tận Âm Ty, điểm chết người chính là tới Âm Ty rồi vẫn còn chưa dừng lại, cư nhiên trực tiếp kéo nhân sinh hồn vào trong Luân hồi chi nhãn! Đây thực chính là chuyện lạ chưa từng thấy qua, Lăng Vũ Hiên dùng sức hít sâu một hơi, hoảng sợ trong lòng lại dâng lên, nếu không phải mình tận mắt nhìn thấy, căn bản không thể tin được, chuyện này có thể xảy ra.

Hai quỷ sai cũng chưa từng gặp qua chuyện như thế bao giờ, thương lượng một hồi, một tên nhanh chóng đi báo cáo với cấp trên, xử lý chuyện này.

Còn lại một tên, quay sang hỏi Lăng Vũ Hiên về thông tin của Trương Thu Lâm, ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ, suy tính một hồi rồi chạy đi báo với Thôi Phủ Quân.

Hồn phách một khi tiến vào Lục đạo luân hồi, nếu không có đối tượng đầu thai, sẽ tùy cơ sinh ra, sau đó tự động hình thành tên mới trên Sổ Sinh Tử, vận mệnh cũng tùy cơ mà tạo ra, hoàn toàn chặt đứt với quá khứ.

Lăng Vũ Hiên thở dài trong lòng, hồn phách Trương Thu Lâm lúc này tám phần đã đầu thai ở nhân gian.

Súc Sinh Đạo…… Dù sao cũng chỉ có mấy loại, đơn giản là heo chó hay là trâu ngựa.

Từ một pháp sư trong nháy mắt đã biến thành heo chó trâu ngựa, đây quả thực là trừng phạt đáng sợ nhất thiên hạ.

Cũng chỉ vì hắn đã mắng người ta một câu.

Lăng Vũ Hiên trong lòng không khỏi thổn thức, cái tên gia hoả mặc áo xanh kia, thực quá độc ác.

“Bổn quan có câu nói thẳng không biết có nên hỏi không, mới rồi trong thời khắc cuối cùng, nếu Thiên sư có thể thiêu đốt hồn lực, thì vẫn còn có cơ hội kéo hắn ra khỏi Lục đạo luân hồi……”

Quỷ sai nhìn Lăng Vũ Hiên, thử hỏi.

Lăng Vũ Hiên không chút dao động, nói: “Nếu thất bại, ta cũng sẽ bị hút vào Luân hồi chi nhãn với hắn, nửa đời pháp lực của ta chẳng phải uổng phí sao? Ta vì gì mà phải mạo hiểm như vậy?”

Quỷ sai cười nhạt, không nói gì nữa.

Lăng Vũ Hiên nói tiếp: “Ta tu luyện nửa đời người, thân là Thiên sư, nếu ta còn sống, trảm yêu trừ ma, thủ hộ nhân gian, tính mạng đã không còn là của một mình ta, nếu ta chết, chính là một tổn thất lớn của toàn bộ giới Pháp Thuật, cái nào nặng cái nào nhẹ, ngươi đương nhiên hiểu rõ hơn ta.”

“Trong loại tình huống này, cứu hay không cứu, cũng là chuyện thường tình của con người, Thiên sư chọn cách tự bảo vệ mình, không hề phạm vào Âm luật, ta chỉ thuận miệng mà hỏi thôi, Thiên sư không cần giải thích nhiều như vậy.”

Trong lời nói của quỷ sai, còn mang theo chút khinh bỉ.

Lăng Vũ Hiên nhận ra được, cũng không so đo, đối với quỷ sai chắp tay, rồi bay ra khỏi Quỷ môn quan.

Trương Thu Lâm cũng đã không còn nữa, hắn cũng không cần phải lưu lại, huống chi Thanh y nhân kia không biết đã làm gì những người còn lại, vạn nhất đánh cả đám vào Lục đạo luân hồi thì …… Lăng Vũ Hiên toàn thân run rẩy, không dám nghĩ tiếp nữa.

Xuyên qua Cửu U hư không, Lăng Vũ Hiên quay lại nhân gian, hồn phách nhập thể, mở to hai mắt, nhìn quanh bốn phía, mấy tên tiểu đệ đều ở bên cạnh, thấy hắn tỉnh lại, cùng nhau tiến lên, tỏ vẻ quan tâm.

“Ta không việc gì,”

Lăng Vũ Hiên xua xua tay, đứng dậy, lại nhìn xung quanh một lượt, không thấy bóng dáng Thanh y nhân kia đâu, vội vàng mở miệng hỏi.

Mọi người thật chần chờ mà trả lời, Thanh y nhân kia đã đi rồi.

Lăng Vũ Hiên nghĩ một hồi liền hiểu ra, Thanh y nhân kia một gậy đập chết Trương Thu Lâm, quả thực quá mức kinh khủng, còn mình thì bị hồn phách ly thể, bọn họ mất người chống đỡ bên cạnh, không dám làm gì cũng là chuyện bình thường.

“Sau khi Lăng sư điệt hồn phách ly thể, đã đến nơi nào, hồn phách của Trương sư điệt đâu rồi, sao không trở về cùng ngươi?”

Long Dương chân nhân tò mò hỏi.

Lăng Vũ Hiên kể lại sự tình một lượt, không chút do dự nào mà đổi thành chính mình đã ra sức cứu giúp quỷ hồn Trương Thu Lâm, nhưng rốt cuộc bị thất bại…… Mọi người vừa nghe, cứng cả họng, kinh hãi đến một từ cũng không nói ra được.

“Một gậy đánh người đến tận Lục đạo luân hồi, việc này…… thực quá khủng bố!”

Tử Vân pháp sư chắp hai tay, lắc đầu, “Chỉ tiếc cho Trương sư điệt, cư nhiên lại vào Súc Sinh Đạo…… A Di Đà Phật, cầu mong kiếp sau được nhiều phúc.”

Đám pháp sư trẻ tuổi nhìn qua nhìn lại, cái chết của Trương Thu Lâm, bọn họ cũng không cảm thấy bi thương chút nào, mà còn mừng thầm: May lúc ấy mình không tùy tiện ra tay, bằng không chỉ sợ cũng đã cùng chung vận mệnh với Trương Thu Lâm.

“Lăng sư điệt đã ra toàn lực, vẫn không cứu được hắn, đó là nghiệp chướng của mình hắn, Lăng sư điệt cũng không cần phải áy náy trong lòng.”

Tử Vân pháp sư trấn an.

Lăng Vũ Hiên ra vẻ bi thương thở dài một tiếng, nhìn quanh trái phải, nói: “Thanh y nhân kia là ai, các người có nhìn thấy bộ dáng của hắn hay không?”

“Lúc hắn rời khỏi, có quay đầu lại một chút, mơ hồ nhìn được một gương mặt.”

Tử Vân pháp sư nhíu mày nói, “Khoảng chừng ba mươi tuổi, thập phần tuấn tú, không hề có lệ quỷ đại yêu tà khí, ngược lại…… cảm thấy có chút giống như pháp sư.”

Lăng Vũ Hiên trầm ngâm một hồi, bất chợt ngẩng đầu, thấy Long Dương chân nhân vẻ mặt ngơ ngẩn, dường như có tâm tư gì đó, vì thế mở miệng hỏi, bảo ông ta cứ nói ra đừng ngại.

“Quỷ hồn kia, rất giống một đạo sĩ, năm đó ta đã gặp qua một lần, có chút ấn tượng, nhưng không dám khẳng định.”

Lăng Vũ Hiên có chút kinh ngạc, đạo sĩ…… sao lại biến thành quỷ, còn có được thực lực khủng bố như vậy, chẳng lẽ là pháp lực lúc sinh thời mà chuyển hóa thành tu vi? “Long Dương sư thúc, hắn là ai?”

Long Dương chân nhân há miệng thở mạnh một hơi, bật ra hai chữ: “Đạo Phong.”

Nhân gian Đạo thần, Đạo Phong.

Mọi người run sợ, tuy đối phương đã đi xa, nhưng vẫn không dám nói một câu đắc tội.

“Đạo Phong……”

Lăng Vũ Hiên lẩm bẩm lại một lần, trong lòng cảm xúc ngổn ngang trăm mối, nói không thành lời.

“Đạo Phong!”

Trong phòng khách sạn, Diệp Thiếu Dương nghe Dương Cung Tử kể lại, kích động nhảy dựng lên, “Đạo Phong thì ra vẫn còn ở nhân gian! Vì sao cô không sớm nói cho ta biết, ta cần phải gặp huynh ấy, đưa huynh ấy về sơn môn, mục đích ta xuống núi lần này, chính là vì việc này!”

Dương Cung Tử cười nhạt, nói: “Ngươi nằm mơ à?”

Diệp Thiếu Dương ngượng ngùng cười, “Ta tùy tiện nói mạnh miệng thôi, hắc hắc, bất quá mà nói, ta thật sự rất muốn gặp huynh ấy một lần.”

“Nhưng hắn không muốn gặp ngươi.”

“Đạo Phong, Đạo Phong ở nơi đâu!”

Trần Lộ từ Âm Dương Kính chui ra, rất là kích động nhìn Dương Cung Tử.

“Ngươi biết Đạo Phong?”

Lúc trước Dương Cung Tử tiến vào Âm Dương Kính, không tìm được Tuyết Kỳ, lại thấy Trần Lộ, tùy tiện nói vài câu, Trần Lộ cũng không biết quan hệ giữa cô ta cùng Đạo Phong, cho nên không nhắc tới.

“Ta là thê tử của Đạo Phong.”

Trần Lộ chỉ vào Diệp Thiếu Dương, “Không tin cứ hỏi hắn.”

Dương Cung Tử quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, mặc dù vành mũ che mặt, Diệp Thiếu Dương vẫn cảm giác được cô ta đang rất là khiếp sợ.

Lập tức giải thích chân tướng qua một lần.

Dương Cung Tử nghe xong, quay sang nhìn Trần Lộ cười, “Cô muốn làm thê tử của Đạo Phong?”

Bình luận