Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 872: Triệu hóa dạ xoa 


Long Dương chân nhân cười nói, “Ngáy đó Diệp sư điệt như minh tinh trong bầu trời đêm,các đệ tử Long Hổ Sơn đều được chứng kiến, bần đạo đương nhiên nhận ra ngươi.

“Sư thúc quá khen.”

Diệp Thiếu Dương hướng hắn chắp tay, xem ra Long Dương chân nhân này cũng không xấu, không phải cùng một phe với Lăng Vũ Hiên, liền hỏi: “Sư thúc tới đây, cũng là vì Yêu vương xuất thế?”

“Là Lăng sư điệt khởi xướng ‘Thái Cực Lệnh’, mời chúng ta đến diệt trừ Yêu vương, không riêng gì Long Hổ Sơn chúng ta, ngũ môn thập nhị quan, đều có đệ tử tới đây.”

Long Dương chân nhân bật cười sảng khoái, ”

Cuối cùng Yêu vương cũng xuất thế, mấy trăm năm mới gặp một lần, ai cũng đều muốn chia một chén canh trong đó, đến đệ tử Phật môn cũng tới không ít.

Vị này là Tử Vân pháp sư của Cửu Hoa Sơn, hai chúng ta là bạn thân, vốn đang du lịch ở Hoàng Sơn, nhận được lệnh của sư môn liền tới đây ngay, vì ở cách nơi này không xa, cho nên đến khá sớm, còn có một số đệ tử sẽ tới sau.”

“Diệp sư điệt, nghe danh đã lâu.”

Tử Vân pháp sư miệng thì kêu sư điệt, lại hành lễ ngang hàng, Diệp Thiếu Dương không dám nhận, vội vàng đáp lễ.

Tuy hắn luôn chán ghét mấy cái nghi lễ phiền phức này, nhưng mà hắn chỉ không thích là tập tục thôi, cũng không nhằm vào cá nhân ai, chỉ cần đối phương tôn trọng hắn, thành tâm kết giao, thì dù có là đồng tử mới nhập môn, Diệp Thiếu Dương nhất định cũng sẽ nghiêm túc đối đãi, tuyệt không kiêu căng khinh thường.

Tử Vân pháp sư chậm rãi gật đầu, nói: “Có Diệp sư điệt ra tay, tất nhiên là dễ như trở bàn tay, ta cũng có thể rảnh tay mà nhìn xem.”

Diệp Thiếu Dương liền nói không dám.

Thấy hai vị trưởng bối không ngừng khen Diệp Thiếu Dương, mấy tên tiểu đệ của Lăng Vũ Hiên cảm thấy rất không phục, nhưng vẫn không tiện phát tác, chỉ tỏ vẻ coi thường.

“Lăng sư điệt, ta đã thông qua Phân Kim Thuật chọn được vị trí bày trận, xin mời làm phép.”

Long Dương chân nhân nói xong, đi phía trước dẫn đường, đưa Lăng Vũ Hiên tới bên cạnh vách núi, mọi người cũng lập tức đi theo.

“Chúng ta cũng qua đó xem đi.”

Nhuế Lãnh Ngọc dùng ánh mắt ra hiệu cho Diệp Thiếu Dương, hai người cùng đi theo họ.

Đi tới bãi đất trống bằng phẳng gần vách núi, có mấy chục cái cọc gỗ, được đóng xuống dưới đất, tạo thành Thái Cực Song Ngư Đồ.

Hai cọc cỗ tượng trưng cho ngư nhãn, được sơn thành hai màu một đỏ một trắng, đại diện cho Âm Dương hai cực, chính là trận nhãn của toàn bộ trận pháp.

Lăng Vũ Hiên tiến vào bên trong, bắt đầu bố trí pháp đàn.

Diệp Thiếu Dương cùng Nhuế Lãnh Ngọc cùng nhau đi đến bên cạnh vách núi, nương theo ánh trăng nhìn xuống phía dưới, có thể thấy vách núi cao tới mấy trăm mét, đẩu như là bị một đao chém xuống, đúng là vực sâu vạn trượng.

Nhìn ra sơn ảnh phía xa, một ít nơi còn có ánh đèn, chứng tỏ có người sinh sống.

Chuyển qua nhìn hướng khác, Diệp Thiếu Dương nhìn thấy xa ngoài mấy dặm có một khe núi, lập loè ánh đèn, ẩn hiện phản chiếu hình dáng nhà lầu, nghi hoặc nói: “Đó là nơi nào?”

“Hình như là một tòa Cô nhi viện.”

Nhuế Lãnh Ngọc nói, “Ban ngày ta có qua đó điều tra một chút, nhưng không đi vào.”

“Cô nhi viện…… Vì sao lại xây dựng trong núi?”

Diệp Thiếu Dương càng thêm khó hiểu.

“Ta làm sao biết được, nhưng bên ngoài Cô nhi viện có đường đi.

Có khả năng thông được vào trong nội thành.”

Diệp Thiếu Dương nghĩ một hồi, nói: “Nằm trong phạm vi năm km so với vị trí Yêu vương xuất thế, có khi nào liên quan đến Cô nhi viện này hay không? Ban ngày cô đã đi điều tra, không phát hiện điều gì dị thường sao?”

“Quản lý Cô nhi viện quả thực rất nghiêm khắc, không cho bất kỳ ai vào trong, nếu ngưpoi cảm thấy khả nghi, ngày mai có thể nhờ Tạ Vũ Tình giúp điều tra một chút.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, quay đầu nhìn lại, Lăng Vũ Hiên đã bố trí xong pháp đàn, bắt đầu chỉ huy mấy tiểu đệ kia, chiếu theo tử vi đấu số, dùng tơ hồng quấn quanh mấy cọc gỗ đó, chỉ chốc lát sau, bên trong Thái Cực Song Ngư Đồ, đã xuất hiện năm tinh bàn.

Tạo thành Âm dương ngũ hành, từ xa nhìn lại, hình dạng giống như năm đóa hoa mai.

Lăng Vũ Hiên tự mình đứng giữa trận pháp, lấy ra một bức họa, treo lên trước pháp đàn.

Trên bức hoạ là một hán tử diện mạo hung tợn xấu xí, thân mặc mãng phục, đầu đội ô sa, hai mắt toát ra một cỗ chính khí uy nghiêm, khiến người không dám nhìn thẳng vào.

Chính là người được nhân gian gọi Đệ nhất tuần du, chưởng quản mười vạn âm binh dưới Âm Phủ, Đại tướng quân Chung Quỳ Đại sĩ.

Uy danh này ở trên nhân gian, không người nào lại không biết.

Sau khi thỉnh ra bức hoạ Chung Quỳ, Lăng Vũ Hiên bắt đầu hoá vàng mã trong cái bồn màu vàng, cúi đầu bái bức họa một bái, cất cao giọng nói: “Đại đế tại thượng, hôm nay đại đệ tử đời thứ ba mươi sáu của Chung Nam Sơn Lăng Vũ Hiên khai đàn tại đây, thượng đảo Tam Thanh, hạ cáo âm minh, dịch sử quỷ binh, trừ yêu vụ tẫn……”

Lập tức tay nắm lên năm lá linh phù màu tím, tản thành hình quạt trên lòng bàn tay trái, dùng bút chu sa nhanh chóng vẽ đạo văn, không phải vẽ từng cái một, mà năm lá cùng một lúc, coi như vẽ một lá linh phù.

“Ngũ phù liên họa, Lăng sư đệ thực là ghê gớm!”

Phía sau mấy tên tiểu đệ, có người không ngừng lên tiếng tán thưởng, tuy mục đích hẳn là muốn vuốt mông ngựa, nhưng ngữ khí vô cùng chân thành: Bọn họ thân là đệ tử của môn phái nhỏ, pháp lực thấp kém, trước giờ chưa thấy qua nhân vật cường đại nào, vì thế mới dễ dàng bị Lâm Vũ Hiên thu nạp dưới trướng.

Hôm nay, Lâm Vũ Hiên khai đàn làm phép, Ngũ phù liên họa, pháp thuật thần diệu thế này, quả thực khiến bọn hắn súng kính như tiên nhân.

“Ngũ phù liên họa…… Tiểu tử này đúng là cũng có vài phần bản lĩnh.”

Diệp Thiếu Dương nhìn Lâm Vũ Hiên động tác nhuần nhuyễn, nhịn không được lẩm bẩm nói.

“So với ngươi thì sao?”

Nhuế Lãnh Ngọc đứng bên cạnh, hỏi.

Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc, “Không cần người nào cũng so với ta.”

Bên kia, Lâm Vũ Hiên đã vẽ xong năm lá linh phù, niệm qua một đạo chú ngữ, linh phù vung ra, rơi chính xác vào bên trong năm tinh bàn do tơ hồng cột thành, rồi bốc cháy lên.

Tiếp theo, lấy từ trong túi ra năm cái cây cờ nhỏ màu tím, không ngừng làm phép.

Mọi người đứng yên một bên chờ đợi, chưa đến nửa phút sau, phía dưới năm chiếc tinh bàn bắt đầu có khói mù, năm hắc ảnh chậm rãi chui lên, vóc dáng đều rất cao, nhưng cái lưng còng xuống, đầu mọc hai sừng, mặt dài, hai mắt rất to, miệng đầy răng nanh, đều cầm trong tay một cái nĩa màu đen kịt.

“Dạ Xoa……”

Mọi người đều kinh hãi.

Đến Diệp Thiếu Dương cũng hơi chấn động trong lòng, dùng Ngũ Quỷ Đồng Tâm Trận, có thể tùy tiện triệu hồi quỷ hồn từ các nơi dưới Âm Ty.

Quỷ hồn cành mạnh, đương nhiên càng không phục tùng sự quản lý, yêu cầu người triệu hoán phải có pháp lực cao cường để áp chế.

Dạ Xoa chính là Âm Thần chính quy, thân phận cao hơn quỷ dịch, hơn nữa tính khí hung bạo, thực không dễ áp chế, nếu không có pháp lực khủng bố sẽ không thể điều khiển được.

Lâm Vũ Hiên đứng trước pháp đàn, tay trái nắm năm cây cờ nhỏ tượng trưng cho nguyên thần của năm con quỷ, không ngừng niệm chú điều khiển.

“Chung Nam Sơn đệ tử Lâm Vũ Hiên phụng mệnh khai đàn, tróc quỷ hàng yêu, các ngươi thân vì là Âm Thần, phụng ta chiếu mệnh, ngũ phương tuần du, truy tìm ra Âm Sào, không được sai lầm!”

Tay phải cầm lên một đống tiền giấy, lăng không vứt ra, đám Dạ Xoa đó nhận tiền, có vẻ không tình nguyện hoá thành sương khói, tách ra năm hướng xuống núi.

Mấy tên tiểu đệ của Lâm Vũ Hiên thấy hắn thành công điều khiển Dạ Xoa, cả đám hoan hô lên, nịnh nọt đủ kiểu.

Đến Long Dương chân nhân cùng Tử Vân tử pháp sư cũng khen ngợi không thôi, đều khen là hậu sinh khả uý.

Diệp Thiếu Dương lại chú ý tới cánh tay trái đang cầm năm cây cờ nhỏ của Lâm Vũ Hiên, đang run lên nhè nhẹ, trên trán hắn cũng rịn một tầng mồ hôi mịn.

Bình luận