Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 870: Tình địch xung đột (1) 


Tiểu Mã chen ngang một câu: “Một chiêu này trong Binh pháp gọi là‘thí tốt giữ xe’, Đệch, lũ Hồ Tinh này đúng là ghê gớm nha, đến Binh pháp cũng đều dùng tới.”

Nhuế Lãnh Ngọc trầm ngâm nói: “Lục Vĩ Yêu Hồ, cùng Ngũ Vĩ Yêu Hồ, đều rất hiếm thấy, tu vi rất mạnh, chẳng lẽ đến chúng nó cũng bị biến thành ‘tốt’ sao, con gọi là ‘Xe’ kia, còn cường đại đến thế nào chứ? Thất Vĩ, thậm chí là Bát Vĩ Yêu Hồ sao?”

“Đừng nói chuyện này không thực tế lắm, dù nó là Bát Vĩ Yêu Hồ, thủ hạ của nó nhiều như vậy, ta cảm thấy nhất định bọn chúng sẽ toàn lực đánh với ta một trận chiến, nếu tính là đánh không lại, bản thân nó cũng có thể an toàn trở ra, không đáng làm hy sinh như vậy……”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi mà suy tư, bỗng trước mắt sáng ngời, nói: “Chỉ có một loại khả năng, thủ lĩnh thực sự có một bí mật vô cùng quan trọng, tuyệt không thể để ta phát hiện ra được, vì thế tình nguyện hy sinh một lượng lớn thủ hạ!”

“Là việc gì?”

Có ít nhất ba người đồng thanh hỏi.

Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai, “Ta cũng không biết, nhưng mà nó tình nguyện hy sinh một con Lục Vĩ Yêu Hồ cùng một con Ngũ Vĩ Yêu Hồ, cũng đủ để chứng minh, bí mật đó tuyệt đối vô cùng quan trọng, không thể dám có bất kỳ sơ xuất nào.”

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Ta hiểu rồi, coi thủ lĩnh của bầy Hồ Tinh này, cũng không chỉ kiêng kị một mình ngươi, cũng không phải mấy người chúng ta, mà là toàn bộ giới Pháp Thuật, gần đây có khá nhiều pháp sư tới Thạch Thành, Kim Đồng Ngọc Nữ cũng tới.

Giống như ngươi nói, có lẽ đám Hồ Tinh này đang làm một chuyện cơ mật nào đó vô cùng quan trọng, một khi để ngươi biết được, dù không giải quyết được, nhất định cũng sẽ đi tìm viện binh, đến lúc đó không chết thì cũng ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng nó…… Không cần nghĩ cũng biết, bọn chúng chính là thà tình nguyện hy sinh hai con Yêu hồ cao cấp, cũng muốn giấu đi chuyện này không muốn bị bại lộ ra.”

Diệp Thiếu Dương vốn chỉ có ý tưởng, được cô bổ sung hoàn thiện như vậy, càng thêm tin chắc vào phán đoán của mình.

Lúc này Chu Tĩnh Như đứng dậy, gọi Diệp Thiếu Dương một tiếng, “Có chuyện này, ta đã không nói thật ra, Tôn Ánh Nguyệt, là pháp sư.”

Diệp Thiếu Dương kinh hãi, “Cô ta là pháp sư? cô làm sao biết được?”

Chu Tĩnh Như cắn môi, nói: “Ta trên danh nghĩa là học yoga cùng cô ta, nhưng kỳ thật, là tìm đến học pháp thuật của cô ta.”

“Cô học pháp thuật!”

Diệp Thiếu Dương kêu lên, “Cô không việc gì tự dưng muốn học Đạo thuật làm gì!”

Chu Tĩnh Như cúi đầu không nói, biểu tình rất kỳ quái.

Nhuế Lãnh Ngọc thọc thọc cánh tay hắn, lắc đầu, ý bảo hắn đừng hỏi nữa.

Diệp Thiếu Dương trong lòng vô cùng tò mò, nhưng vẫn phải kiềm chế, không tiếp tục hỏi đến đề tài này, nói: “Cô ta chắc hẳn không phải là pháp sư, mà là Hồ yêu! Dùng yêu lực bắt chước pháp thuật, người thường nhìn không ra.

Nói như vậy…… Hết thảy suy đoán đều là sự thật, cô ta làm bộ vô tội, để lừa gạt chúng ta, cô ta mới là Hồ Tinh trong Hồ Tinh……”

Tạ Vũ Tình nói: “Vậy mau bắt cô ta đi?”

Diệp Thiếu Dương chưa kịp mở miệng, Nhuế Lãnh Ngọc đã nói: “Dù chúng ta có thể bắt cô ta, cũng không cách nào ép hỏi thêm được gì, không bằng tương kế tựu kế, giả bộ không biết, sau đó âm thầm điều tra cô ta, tìm ra bí mật đang ẩn giấu.”

“Biện pháp hay, chỉ có điều……”

Diệp Thiếu Dương nhìn mọi người một lượt, “Trước tiên ta phải xác định trong số các người có gian tế hay không đã, đều đưa hết chân ra cho ta xem.”

Chuyện chiều nay, đã khiến hắn bị ám ảnh tâm lý, hiện giờ nhìn ai cũng như Hồ Tinh biến hình.

Tiểu Mã lập tức cởi giày.

“Ngươi được miễn! Chân ngươi thúi như vậy, ta tuyệt đối sẽ không sờ!”

Nhuế Lãnh Ngọc trừng hắn một cái, “Ngươi có sở thích sờ chân người khác đến vậy sao, Hồ Tinh có thể biến hình, nhưng không thể chiếm đoạt ký ức, tất cả mọi người, từng người chứng minh một chút là được.”

Lập tức lấy ra Ngũ Bảo Kim Liên, kích phát linh khí.

Pháp khí này không thể làm giả, Diệp Thiếu Dương gật đầu, qua một người.

Tiểu Mã cũng lấy Toái Hồn Trượng mà Nhuế Lãnh Ngọc đã cho ra, đưa Diệp Thiếu Dương kiểm tra một chút, không có vấn đề.

Lão Quách lấy một quả hồ lô, thả con rết ba đuôi ra, con rết này trước đó đã cùng nhau bắt, là vật thế gian hiếm có, cũng không thể làm giả.

“Đã sắp mọc ra bốn đuôi à?”

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc.

“Cũng không xem là do ai nuôi à.”

Lão Quách đắc ý cười to.

Đến phiên Tạ Vũ Tình, cô gãi đầu, nghĩ một hồi, nói: “ta thường xuyên dẫn ngươi đi ăn bánh bao nhân thịt.”

“Cái này không được, gần đây chúng ta mới ăn.

Cô tưởng đấy là bí mật, không ai biết à.”

Sự việc trọng đại, nhất thiết phải chứng minh rõ ràng.

“Bí mật không ai biết……”

Tạ Vũ Tình ánh mắt sáng ngời, “Ta đã để ngươi hô hấp nhân tạo.”

“Lần đầu tiên gặp mặt, ngươi đã giúp ta mặc quần.”

Chu Tĩnh Như bổ sung.

“Còn ……”

Mấy chuyện nhạy cảm này, quả thực khiến Diệp Thiếu Dương vô ngữ, trộm liếc nhìn Nhuế Lãnh Ngọc một cái, Nhuế Lãnh Ngọc cũng đang nhìn hắn, vẻ mặt cũng không có gì, nhưng trong ánh mắt mang theo một chút hài hước.

“Chuyện này có thể chứng minh chưa?”

Tạ Vũ Tình nói, “Nếu không được thì ta còn có chuyện càng bí mật.”

“Được, được rồi”

Diệp Thiếu Dương ho khan một tiếng, “Làm gì có chuyện bí mật hơn!”

Nghĩ nghĩ rồi cắt qua ngón giữa, lấy trong ba lô ra mấy cái tiền Ngũ Đế, chấm máu lên từng cái, sau đó đưa cho từng người.

“Mọi người đeo trên người, hay để trong túi cũng được, móc vào chùm chìa khoá cũng được, tóm lại nhất định phải mang trên người.”

Tiểu Mã nhận lấy, nhìn nhìn nói: “Thứi này có gì tốt, có thể phòng ngừa Hồ Tinh bám thân sao?”

“Ngươi nghĩ cái gì đâu không, mặt trên nó có máu của ta, thì ta có thể cảm giác được, lần sau các người xuất hiện, ta có thể biết có phải các người là thật hay là do Hồ Tinh biến thân.”

Diệp Thiếu Dương lại vẽ mấy lá Huyết tinh phù đưa cho bọn họ, bảo họ cầm đi dán lên cửa phòng ngủ.

“Dù Hồ Tinh có tìm tới cửa, Huyết tinh phù này của ta cũng có thể cản được một lát, hơn nữa ta cũng có thể cảm giác được, các người không có việc gì không nên đi loạn, đặc biệt là buổi tối, cố gắng không ra khỏi nhà.”

Diệp Thiếu Dương nghĩ một hồi, quyết định vẫn là phái Qua Qua đi theo dõi Tôn Ánh Nguyệt, nhưng lần này đặc biệt dặn dò nó phải bảo trì khoảng cách, cẩn thận mà làm, một khi có tình huống nào khác không được hành động, mà lập tức báo lại cho hắn biết.

Mặt khác bảo Tạ Vũ Tình điều tra hết thảy bối cảnh của Tôn Ánh Nguyệt, theo hắn nghĩ, Tôn Ánh Nguyệt cho dù không phải là Hồ Tinh, cũng nhất định có liên quan gì đó với bọn chúng, rất có khả năng sẽ tra ra được manh mối từ đó.

Đây cũng là biện pháp duy nhất trước mắt này.

Ăn xong, mọi người lần lượt rời đi.

Diệp Thiếu Dương cùng Tiểu Mã đón xe về nhà, Nhuế Lãnh Ngọc trọ tại khách sạn cách nhà bọn họ không xa, vì thế đi cùng.

“Vừa rồi ta muốn hỏi Tiểu Như vì sao lại theo Tôn Ánh Nguyệt học pháp thuật, cô lại không cho ta hỏi, chẳng lẽ cô biết?”

“Đương nhiên là ta biết.”

Nhuế Lãnh Ngọc cười cười mà nhìn hắn.

“Nhưng mà vì sao?”

Diệp Thiếu Dương thật sự không thể nghĩ ra lý do, tuy Chu Tĩnh Như cũng rất tò mò với pháp thuật, nhưng chưa từng có biểu lộ ra ý muốn học.

“Quan trọng là……nếu cô ấy muốn học pháp thuật, hoàn toàn có thể tới tìm ta mà, không lý nào lại đi tìm người ngoài?”

Nhuế Lãnh Ngọc trừng hắn một cái, lắc đầu, “Ngươi thật đúng là đồ ngốc, người ta học pháp thuật, chính là vì ngươi đó!”

“Vì ta?”

Diệp Thiếu Dương sửng sốt, “Có liên quan gì tới ta chứ?”

“Ngươi tự mình mà đi hỏi cô ấy.”

Lúc này xe đã chạy đến cửa khách sạn, Diệp Thiếu Dương bảo Tiểu Mã về trước, còn mình xuống xe đưa Nhuế Lãnh Ngọc lên lầu.

“Lãnh Ngọc.”

Lúc đi qua đại sảnh, một người từ ghế sô pha đứng lên, chậm rãi đi tới.

Hai người quay đầu nhìn lại, thì ra là Lăng Vũ Hiên kia.

Bình luận