Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 869: Kế trong kế (2) 


Tôn Ánh Nguyệt ngập ngừng nói: “Đó là do ta làm theo ý của bọn chúng, mua lại tiêu bản của con người ở chợ đen……”

Chân tướng đã rõ ràng hết, Diệp Thiếu Dương thở dài một hơi.

“Cô nói thủ lĩnh của lũ Hồ Tinh kia, là Lục Vĩ Yêu Hồ sao?”

“Ta không biết ngươi đang nói tới cái gì, bất quá thủ lĩnh Hồ Tinh kia, đúng là có sáu cái đuôi, còn một con nữa có năm đuôi, hình như là muội muội của nó, cũng rất lợi hại.”

Ngừng một chút, Tôn Ánh Nguyệt dùng ánh mắt cầu xin nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Diệp tiên sinh, hãy xem ta cũng là người bị hại mà thôi, xin đừng giết ta, hiện giờ Hồ Tinh đã bị ngươi diệt trừ, ta cũng rất vui mừng, tương lai ta sẽ dùng tiền mình kiếm được để làm nhiều việc thiện, hành thiện tích đức, cầu xin Diệp tiên sinh!”

“Chỉ mong cô nói nghiêm túc.”

Diệp Thiếu Dương lấy số điện thoại của Tôn Ánh Nguyệt, sau này vạn nhất có gì cần hỏi thêm, sẽ tới tìm cô ta, xong rồi cùng Tạ Vũ Tình rời đi.

“Hồ Tinh, thật sự có thể giúp người ta phát tài sao?”

Tạ Vũ Tình tò mò hỏi.

Diệp Thiếu Dương gật đầu, “Đây là sự thật, ví dụ có danh tiếng nhất chính là thủ lĩnh Thanh bang ở Thượng Hải năm đó Đỗ Nguyệt Sanh, trong sòng bạc của hắn, cũng có một con Hồ Tinh, cung phụng linh vị, giúp hắn phát tài.

Sau đó Hồ Tinh lại quấy phá, phải mời cao nhân tới làm phép trấn áp, chuyện thật đó.”

Tạ Vũ Tình càng thêm giật mình, “Cùng với việc nuôi tiểu quỷ giống nhau sao? Cái nào có tác dụng phụ nhiều hơn?”

“Ác quỷ cùng mị yêu, đều không phải thứ tốt, tuỳ thuộc tu vi của bọn chúng.”

Tạ Vũ Tình trầm tư một hồi, nói: “Tôn Ánh Nguyệt này, gián tiếp hại chết mấy người, nhưng mà trên pháp luật, không thể làm gì được cô ta, ngươi cũng mặc kệ à?”

“Ta không có quyền lực nào làm người sống bị gì được, nhưng sau này cô ta đứng trước điện Diêm Vương, cô ta thiếu người ta bao nhiêu mạng, nhất định sẽ phải thanh toán đầy đủ, tuyệt đối trốn không thoát, bất quá nếu cô ta thực sự hành thiện tích đức, cũng có thể được giảm bớt tội lỗi, còn chuyện nhiều hay ít, còn phải xem cô ta làm bao nhiêu việc thiện.”

Trở lại phòng, Chu Tĩnh Như đã không có việc gì.

Diệp Thiếu Dương kể lại những gì Tôn Ánh Nguyệt vừa nói, Nhuế Lãnh Ngọc nghe xong, cũng thở dài một hơi, “Ta vốn cho rằng chuyện này có liên quan đến Đại yêu xuất thế, hiện tại xem ra đã lo lắng quá nhiều, nếu Hồ Tinh đã bị ngươi diệt rồi, thì chuyện này cũng coi như kết thúc.”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm không nói, vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, nhất thời không nghĩ ra, đang định sàng lọc từ đầu lại một lần, Tạ Vũ Tình nhắc chuyện Diệp Thiếu Dương mời khách, đi ăn cơm chúc mừng.

Diệp Thiếu Dương vào phòng vệ sinh tắm rửa một hồi, tẩy sạch máu khô trên người, phát hiện trên người đặc biệt là hai chân có rất nhiều vết thương, cũng may đều là vết thương ngoài da, mấy thương tích kiểu này, mình đã sớm thành thói quen rồi.

Rời khỏi khách sạn, Diệp Thiếu Dương không có thật sự dẫn mọi người đi ăn quán ở ven đường, tốt xấu gì cũng tìm một cửa hàng nướng BBQ, sau đó gọi điện thoại kêu Tiểu Mã và Lão Quách tới.

Sau khi gặp mặt, Diệp Thiếu Dương kể lại tình huống với Lão Quách, nhờ hắn trước ngày mai tới tầng ngầm thứ hai làm pháp sự, thanh trừ đi yêu khí, nhân tiện phá luôn cái ao máu nuôi dưỡng thuỷ thi kia.

Hồ Tinh bị Diệp Thiếu Dương hữu kinh vô hiểm mà tận diệt, tất cả mọi người đều rất vui vẻ, vừa nướng đồ ăn vừa uống bia, chúc mừng chiến thắng.

“Thiếu Dương, ngươi xử lý mấy sự kiện thần quái này, chỉ cần nhẹ nhàng một trận là thu phục hết thảy, tới tới nào, ta uống với ngươi một hơi cạn ly!”

Mấy ly bia xuống bụng, Tạ Vũ Tình bắt đầu phát huy phong cách nữ hán tử, cầm một chai bia lên, chạm với Diệp Thiếu Dương một cái, một hơi uống cạn nửa chai, thấy Diệp Thiếu Dương vẫn cầm trên tay chưa uống ngụm nào, mà cứ ngư người ngốc đứng im ở đó, liền tức giận vì không uống, đi tới tìm hắn gây phiền phức.

“Từ từ đã!”

Diệp Thiếu Dương bị cô đập lên vai, nhưng biểu tình vẫn dại ra như cũ, cau cái mày lại.

“Chờ cái gì, uống trước đi!”

“Uống cái quỷ gì nữa!”

Diệp Thiếu Dương trừng mắt nhìn cô một cái, “Không đúng, chuyện này không đúng!”

Trong lúc nhất thời, mấy người đều nghi hoặc mà quay lại nhìn, Tạ Vũ Tình cũng nhận ra có chuyện xảy ra, cũng không náo loạn nữa, cầm chai bia, chờ nghe hắn nói tiếp.

Ánh mắt Diệp Thiếu Dương đảo qua nhìn mọi người một lượt, thốt ra một câu khiến ai cũng phải giật mình: “Chuyện này có chỗ không đúng! Đây là cái bẫy của Hồ Tinh, ta đã bị trúng kế rồi!”

Đám người đều khiếp sợ.

“Sao có thể!”

Tạ Vũ Tình là người đầu tiên đặt nghi vấn, “Chẳng phải ngươi nói Hồ Tinh đều bị ngươi giết hết rồi hay sao?”

“Ta không biết trong sào huyệt bọn chúng tổng cộng là có bao nhiêu Hồ Tinh, sao dám nói đã giết hết toàn bộ?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Mọi người cẩn thận nghĩ lại mà xem, chuyện này ngay từ lúc bắt đầu, có phải đã quá thuận lợi rồi không? Ngày đầu tiên ta đóng giả làm nhân viên vệ sinh, lại vừa lúc gặp được con Hồ Tinh kia, sau đó tiêu diệt nó, rồi tìm được Yêu tinh thạch, thông qua Yêu tinh thạch, tra ra được Tôn Ánh Nguyệt, sau đó Hồ Tinh thiết kế bẫy rập dụ ta qua đó, cuối cùng ta lại xử lý hết đám Hồ Tinh…… Các người không cảm thấy, sự việc có chút quá thuận lợi sao, giống như đã được người ta tính toán sẵn rồi vậy.”

“Ngươi nói như vậy, đúng thật là có chút đáng ngờ…… nhưng có lẽ cũng chỉ là trùng hợp, ngươi không thể vì thế mà kết luận đối phương có âm mưu, đám Hồ Tinh đó rốt cuộc đều đã chết, chẳng lẽ chúng lại lấy chính mạng của mình ra làm bẫy sao?”

“Đây cũng chính là chỗ cao minh nhất ở đây!”

Diệp Thiếu Dương nói, “Điều này có thể chỉ là suy đoán, nhưng…… cô có chú ý tới một chuyện hay không, cao ốc Lisa là do Tôn Ánh Nguyệt thuê lại toàn bộ, trước đó khi ta giả mạo làm nhân viên vệ sinh, đã tìm giám đốc toà nhà an bài.

Giám đốc kia không lý nào không báo cáo lại với Tôn Ánh Nguyệt, bên cạnh Tôn Ánh Nguyệt luôn có Hồ Tinh đi theo, cô mà biết, thì dĩ nhiên đám Hồ Tinh đó cũng sẽ biết! Nhưng vẫn có Hồ Tinh tới câu dẫn ta, chẳng lẽ bọn chúng sống đủ rồi muốn tự mình tìm đường chết?”

Lời vừa nói ra, mọi người đều khiếp sợ cả lên.

Đây chính là điểm bất hợp lý nhất trong toàn bộ câu chuyện! Chuyện này vốn chỉ là khởi điểm cho một loạt sự kiện xảy ra tiếp theo, chuyện này nối chuyện khác, một khi có chỗ xảy ra vấn đề, thì những sự việc còn lại đương nhiên cũng không thành lập.

Mọi người lập tức bàn tán rộn cả lên.

Tạ Vũ Tình nói: “Cho dù đây có là âm mưu của Hồ Tinh, mục đích của nó là gì đây, bây giờ thì ngươi không có bị gì, còn đám Hồ Tinh hiện tại đã chết, chẳng lẽ chúng hết muốn sống để tìm đường chết sao?”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, “Hồ Tinh cực kỳ đoàn kết, chỉ cần nhất định phải làm như vậy, chúng có thể vì đồng loại mà hy sinh không chớp mắt một cái, đương nhiên, nếu chính thủ lĩnh bảo phải làm như vậy, không nghe theo lệnh cũng sẽ chỉ còn đường chết.

Đám Hồ Tinh này, nhất định còn thủ lĩnh khác, không phải Lục Vĩ Yêu Hồ, Lục Vĩ Yêu Hồ cũng chỉ là một con tốt thí mạng thôi, ta đoán ý đồ của bọn chúng chính là: Bởi vì ta đã phát hiện ra sự tồn tại của chúng, hơn nữa còn diệt hai con Hồ Tinh, khiến bọn chúng cảm nhận được nguy cơ, chúng biết ta là Thiên sư, khó đối phó, dù có bỏ trốn hết, nhất định ta cũng sẽ truy ra tới cùng, cho nên, chúng đã dùng biện pháp duy nhất: Liều mạng.”

Ngữ điệu của Diệp Thiếu Dương trở nên nhanh hơn, “Nhưng không phải chân chính liều mạng, thủ lĩnh của chúng chọn ra một đám Hồ Tinh, dùng để thiết kế cái bẫy, dẫn ta vào tầng ngầm, rồi liều mạng vây công, có hai mục đích: Thứ nhất, đương nhiên là giết chết ta, lợi dụng Tiểu Như làm con mồi, hợp lực mà vây công, đây là cơ hội tuyệt hảo Thứ hai: nếu không giết được ta, bị tôi phản lại giết sạch, thì đám Hồ Tinh kia chẳng khác nào hiến thân, bằng cách này chúng sẽ khiến ta cho rằng ta đã giết hết toàn bộ đám Hồ Tinh, sẽ không tiếp tục truy cứu nữa.”

Bình luận