Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 861: Thu phục hồ Tinh (3) 


Nói xong lập tức nằm xuống trên giường dây thép.

Nghiêng người quay lưng về phía hắn, đôi chân thon dài co lên, đường cong lả lướt hiện ra không sót tí nào, quả thực… Diệp Thiếu Dương dùng sức nuốt nước miếng, đi qua đó, ngồi xuống bên cạnh cô ta.

Kiều Ân Kỳ làm bộ như không cảm nhận được hắn tới.

Diệp Thiếu Dương nâng một tay lên, vuốt xuống cẳng chân kia, đến tận bàn chân mang giày cao gót, nhẹ nhàng cởi giày ra, bóp vào lòng bàn chân.

Kiều Ân Kỳ cười rộ lên, “Đừng làm thế, ta sợ nhột.”

Xoay người thẳng chính diện, mắt mang theo mị hoặc, nhìn Diệp Thiếu Dương, “Sư phụ, sao anh lại tháo giày của người ta?”

Bàn tay tiếp xúc vô cùng thô ráp, giống như chân bà già tám mươi tuổi.

Diệp Thiếu Dương không nói lời nào, khom lưng cúi xuống.

Kiều Ân Kỳ hiểu ý nâng người lên, nhẹ nhàng mở miệng ra.

Kết quả, thứ cô ta chờ không phải là một nụ hôn tình cảm, mà là…… Một đồng tiền Ngũ Đế được bọc trong linh phù, bên ngoài quấn tơ hồng, nhanh chóng nhét vào trong miệng cô ta.

Thiên Địa Sinh Tử Khấu! Một khi yêu tinh trúng chiêu, không chết thì cũng bị lột da.

Kiều Ân Kỳ còn chưa kịp phản ứng lại, Diệp Thiếu Dương đã giơ tay phải cô ta lên, nắm ngón giữa, dùng tơ hồng quấn quanh, tạo thành pháp kết.

“Sư phụ…… Anh làm gì thế, không cần chơi mạnh vậy……”

Trong miệng Kiều Ân Kỳ ngậm tiền Ngũ Đế, mơ hồ không nói rõ lời.

“Đừng có diễn nữa.”

Diệp Thiếu Dương nghiêng đầu nhìn cô ta, cười xấu xa, “Ta chỉ muốn bắt ngươi thôi, cũng không nghĩ có gì với ngươi”

Kiều Ân Kỳ ngẩn ra, ánh mắt liền trở thành lạnh lùng, lộ ra sợ hãi.

“Ngươi là pháp sư!”

Diệp Thiếu Dương không để ý đến cô ta, lại nháy cho số máy ban nãy, biết được Kiều Ân Kỳ thật đang trên đường qua đây, vì thế đi tới mở cửa phòng, đứng đó đợi một hồi, một bóng người từ thang máy đi ra, đúng là Kiều Ân Kỳ, nhìn thấy Diệp Thiếu Dương, sửng sốt một chút.

“Là ta đây, người mà mới gặp hôm qua đó.”

Diệp Thiếu Dương chỉ chỉ vào da mặt của mình.

Kiều Ân Kỳ hiểu ý, bước nhanh tới, vừa vào đến cửa, liếc mắt nhìn thấy Hồ Tinh đang nằm trên giường, lập tức hoá đá.

Hai người trông giống nhau như đúc, đến kiểu tóc cũng y hệt, chỉ có mặc trang phục khác nhau.

“Ta không lừa cô chứ.”

Diệp Thiếu Dương cười cười, “Đây là Hồ Tinh, từ trước tới giờ vẫn luôn giả mạo cô, à, cùng người khác…… hẹn hò.”

Tuy sự việc không liên quan gì tới Kiều Ân Kỳ, nhưng nghĩ đến việc mình bị đối phương giả mạo, trong lòng vẫn là dâng lên một cảm giác hổ thẹn quái dị, sắc mặt hơi đỏ lên, lẩm bẩm nói: “Y phục cô ta mặc cũng là của ta, đặt trong kho hàng, cất đi lâu rồi, không ngờ, thật không thể ngờ…… Trời ơi, sao lại có chuyện như vậy xảy ra!”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, bảo Kiều Ân Kỳ ra ngoài trước, sau đó tới bên Hồ Tinh, nói: “Có đồng lõa không?”

Hồ Tinh làm bộ đáng thương nhìn hắn, cầu xin: “Đại pháp sư đừng giết ta, ngươi bảo ta làm gì cũng được……”

“Ta chỉ cần ngươi làm một chuyện.”

hai ngón tay Diệp Thiếu Dương kẹp một lá linh phù, “Nếu ngươi nhất định không nói, thì ngươi chỉ cần tìm chết là được.”

Hồ Tinh thấy hắn ánh mắt kiên quyết, hiểu được có cầu xin cũng vô dụng, ngược lại cười rộ lên khanh khách, “Đại pháp sư, vừa rồi, ngươi có động tâm không hả?”

“Thân là pháp sư, đối mặt với sự mê hoặc của Hồ Tinh, mà lại động tâm, ha ha, thật là buồn cười……”

“Ngươi Đạo tâm không ổn, tương lai sẽ phải trả giá gấp mười lần, ngươi...”

Diệp Thiếu Dương trực tiếp dán linh phù lên miệng cô ta, niệm động chú ngữ, dùng phù hỏa kích phát linh lực của Thiên Địa Sinh Tử Khấu.

Hồ Tinh toàn thân run rẩy, kêu la thảm thiết lên, thân thể dần thu nhỏ lại, biến thành một con bạch hồ, có ba cái đuôi xinh đẹp.

“Thì ra là là Tam vĩ linh hồ.”

Hồ Tinh lăn qua lăn lại trên giường, hai đồng tử biến đổi thành màu sắc khác nhau.

Diệp Thiếu Dương biết nó muốn nguyên thần xuất khiếu, đáng tiếc ngón tay nó đã bị buộc chu sa tơ hồng, hồn phách không thể ly thể được.

Diệp Thiếu Dương lấy di động ra, gọi cho Tạ Vũ Tình, bảo cô nhanh qua đây.

Lại nhìn Hồ Tinh, cơ bản đã không còn giãy giụa, từ trong miệng tuôn ra một luồng yêu khí màu đen, thân thể mềm xuống, màu lông trên người cũng không còn sáng trắng nữa, tinh phách từ trong thi thể bay ra, rồi thổi ra ngoài cửa sổ.

Diệp Thiếu Dương gọi Kiều Ân Kỳ tới, bảo cô đi tìm cái túi để đựng thi thể Hồ Tinh.

Nhìn con hồ ly màu trắng đang nằm trên giường, Kiều Ân Kỳ có chút ngây người.

“Đã chết rồi sao?”

“Chết rồi, sau này sẽ không thể giả mạo cô nữa.”

Kiều Ân Kỳ gật đầu, chân thành nói lời cảm ơn hắn.

Diệp Thiếu Dương nhìn quanh trái phải, nói: “Chỗ này của cô bị Hồ Tinh chiếm dụng lâu như vậy, nói không chừng sào huyệt của nó ở ngay trong phòng này, phải điều tra xác nhận một chút.”

“Sào huyệt…… có hình dáng ra sao?”

“Nói không rõ được.”

Trong phòng tràn ngập yêu khí, không gian quá nhỏ, ngược lại càng khó xác định vị trí.

Diệp Thiếu Dương nghĩ ra một biện pháp, nhờ Kiều Ân Kỳ hỗ trợ, dọn hết mấy đồ không dùng ra ngoài.

Sau đó dùng trầm hương để hun, loại bỏ yêu khí, nếu chỗ nào còn yêu khí tồn tại, thì nhất định có vấn đề.

Sô pha, giường dây thép, cùng rất nhiều nhạc cụ đã được dọn ra ngoài, dùng biện pháp này kiểm nghiệm, cũng không có vấn đề gì.

Lúc này Tạ Vũ Tình đã tới, hỏi rõ tình huống, cùng nhau động thủ, cơ hồ dọn toàn bộ đồ vật trong phòng ra hành lang, có tên bảo an đi tới dò hỏi, Tạ Vũ Tình dùng thẻ cảnh sát chặn hắn lại.

“Không có gì, không có khả năng nào.”

Diệp Thiếu Dương nhìn căn phòng gần như trống rỗng, có chút buồn bực, gãi gãi đầu.

Trong phòng chỉ còn lại có một số đồ đạc không thể dọn đi.

Diệp Thiếu Dương vòng đi vòng lại mấy lần, ánh mắt dừng lại trên một góc có chứa vật phẩm thủ công mỹ nghệ.

Là một chiếc giá sắt để đồ, bên trên đặt một khối đá có tạo hình độc đáo.

“Vật này là khi ta khai trương, một hàng xóm đã tặng, không tiện để trong phòng học, cho nên ta đã đặt ở đây, cái này không có vấn đề gì chứ?”

Kiều Ân Kỳ thấy Diệp Thiếu Dương chú ý tới thứ này, liền giải thích.

Diệp Thiếu Dương đi một vòng quanh khối đá, ngồi xổm xuống đất, lấy từ ba lô ra một cái chén sứ, hóa nước bùa, trộn lẫn với bột Thất tinh thảo, quấy đều, tiếp đó dùng Thái Ất Phất Trần chấm, rồi quét lên khối đá.

Một phút sau, khối đá dần dần chảy ra chất lỏng đỏ như máu, giống như một bức phác hoạ, có chút trừu tượng, nhưng liếc mắt một cái có thể nhận ra đó là hồ ly, biểu tình dữ tợn, đặc biệt là hai chấm đỏ biểu thị đôi mắt, bất kể từ góc độ nào cũng giống như đang chằm chằm nhìn mọi người.

Tạ Vũ Tình và Kiều Ân Kỳ đều cảm thấy cả người lành lạnh.

Đột nhiên, hai mắt “Hồ ly”

chảy ra chất lỏng màu đỏ, giống như là máu, sau đó nhạt dần đi, rồi biến mất.

“Thì ra là yêu tinh thạch,”

Diệp Thiếu Dương nói, “Đây là một khối đá thông linh, thích hợp nhất để yêu tinh làm động phủ, cũng may không phải Thái Hồ thạch.”

Kiều Ân Kỳ không hiểu hắn nói cái gì, sợ hãi hỏi: “Hiện tại sẽ không có chuyện gì chứ?”

“Không sao rồi, yên tâm đi.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Khối đá này là ai tặng cho cô?”

“Là một hàng xóm cũng kinh doanh ở đây,”

Kiều Ân Kỳ nghiêng đầu nhớ lại, “Hình như là họ Tôn, mở một trung tâm Yoga dưới lầu, quy mô rất lớn, cả tầng lầu đều là của bọn họ.”

“Cô có quen biết không?”

Tạ Vũ Tình nói.

“Không quen, các gian hàng gần nhau khi khai trương đều có tặng lễ, nhưng đều là lẵng hoa, tặng vật quý giá như vậy, chỉ có mình cô ta, hơn nữa sau đó cô ta cũng không giao tiếp với ta.”

Bình luận