Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 855: Tìm kiếm hồ Tinh 


Đã quen cô lâu như vậy, chưa từng nghe cô nói qua về gia đình mình, Diệp Thiếu Dương cũng không hỏi tới, hôm nay rốt cuộc cũng đã biết.

“Không được nói bậy, tất cả đều do ta tự mình phấn đấu.”

Tạ Vũ Tình nói, “Cha ta là cảnh sát, nên ta chịu ảnh hưởng từ cha là cũng làm cảnh sát mà thôi, chưa từng được ông ấy chiếu cố.”

Với tính cách hiếu thắng của Tạ Vũ Tình, Diệp Thiếu Dương tin cô nói thật, nghĩ lại thì chưa bao giờ cô nhắc đến cha mình, khả năng là sợ người khác biết được, sẽ có thành kiến khi đối đãi với cô.

Bất quá nghi vấn trong lòng vẫn chưa rõ: vì sao cha Tạ Vũ Tình muốn gặp mặt mình, nói nửa ngày cũng không có việc gì quan trọng, đây là có chuyện gì? Tạ Vũ Tình đã mau chóng điều tra được thông tin về Kiều Ân Kỳ, bao gồm cả số di động, sau đó dùng thân phận cảnh sát hẹn gặp mặt, lý do là cao ốc Lisa đã xảy ra vụ án chết người, cô ta là một trong số những người kinh doanh tại cao ốc, nếu có thể, yêu cầu phối hợp điều tra theo quy định.

Kiều Ân Kỳ thật là rất dễ nói chuyện, lập tức tỏ ý không thành vấn đề, đồng ý gặp mặt.

Tạ Vũ Tình liền hẹn cô ta gặp mặt tại nhà hàng McDonald gần cao ốc Lisa, sau đó lái xe chở Diệp Thiếu Dương qua đó.

“Ngươi làm thế nào để xác định cô ta có phải Hồ Tinh hay không?”

Tạ Vũ Tình vừa lái xe, vừa hỏi, “Nếu cô ta cố ý che giấu yêu khí gì đó, ngươi có biện pháp nào kiểm tra ra hay không.”

“Linh hồ chỉ có dưới bốn đuôi, không thể che giấu khi bị Âm Dương Kính chiếu vào, nếu là Yêu hồ, có thể biến ảo thành hình người, đúng là không dễ phân biệt, tuy nhiên không phải không có biện pháp.”

Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, cười nói, “Bất quá có chút khó xử.”

“Là sao?”

“Yêu tinh huyễn hình, cũng không đơn giản như cô nghĩ đâu, chỉ có thành yêu tiên, mới có thể tùy tâm sở dục, thật giả khó phân, bằng không sẽ luôn có sơ hở.

Yêu quái có đuôi đều giống nhau, sơ hở khi biến hình đều nằm trên mông, bởi vì có biến thành hư vô, nhất định sẽ lưu lại ấn ký, chỉ cần để ta nhìn thấy mông cô ta…… phải nói là phần từ dưới eo, khẳng định có thể phân biệt được.”

Tạ Vũ Tình giảm tốc độ của xe lại, ngây ngốc nhìn hắn, nói: “Được đó, ta đồng ý, sau khi xem xong người ta báo cảnh sát, ta liền trực tiếp bắt ngươi về, lấy tội sàm sỡ phụ nữ khởi tố.

Ngươi nói cái nào đáng tin hơn được không?”

Diệp Thiếu Dương nhún vai, “Cô nghe ta nói xong đã, mông đương nhiên không thể xem, nhưng còn có một chỗ, chính là chân, cái này chỉ nhằm vào con gái, chân luôn nhỏ nhắn, thon đẹp, điểm này yêu tinh không bắt chước được.

Sau khi yêu tinh biến hình chân đều khá to, hơn nữa làn da thô ráp rất rõ ràng, chỉ cần sờ chân, có phải yêu hay không, lập tức biết ngay.”

Tạ Vũ Tình nghĩ một hồi, nói: “Việc này cũng khó làm, người ta là một cô gái, sao có thể để ngươi sờ chân, đừng có nằm mơ.”

“Không phải tôi muốn sờ!”

Diệp Thiếu Dương âm thầm thở dài, “Cho nên ta mới nói...

khó xử mà.”

Hai người chạy đến gần cao ốc Lisa, sau khi đỗ xe, đi vào nhà hàng McDonald đã hẹn trước đó.

Bữa sáng đã qua, bữa trưa còn chưa tới, McDonald xem ra không có mấy người khách.

Một cô gái tóc dài ngồi trong góc hướng bọn họ vẫy vẫy tay.

Tạ Vũ Tình mặc cảnh phục, cho nên không thể nhận sai được.

Tạ Vũ Tình đi mua hai ly đồ uống, rồi qua đó ngồi xuống.

“Xin chào, cô là Kiều Ân Kỳ?”

Tạ Vũ Tình hỏi.

Cô gái gật đầu.

“Cô có bận không, không bận thì chúng ta nói chuyện một hồi, rất vui khi cô có thể phối hợp điều tra.”

“Buổi sáng ta cũng không bận chuyện gì, chỉ ngủ thôi.”

Diệp Thiếu Dương âm thầm đánh giá Kiều Ân Kỳ: Vóc dáng rất cao, mặt trái xoan, lông mày rậm, mắt to, trông thực không tệ chút nào, vóc người cũng rất đẹp, mái tóc dài xoã trên vai, rất ra dáng nghệ sĩ.

Tạ Vũ Tình lấy ra tấm ảnh Trương Tư Đức đã lấy được từ đồng sự, đưa cho Kiều Ân Kỳ xem.

“Đây là người đã chết sáng nay, cô có quen không?”

Kiều Ân Kỳ nhìn một hồi, có chút do dự, sau đó nói: “Trước kia đã gặp qua vài lần, chỉ biết hắn là đang làm việc ở đó, nhưng chiều ngày hôm qua, khi ta xuống lầu thì đã gặp hắn, hắn đột nhiên nói với ta mấy chuyện nghe rất kỳ quái, còn nói hắn thích ta, hơn nữa…… giống như chúng ta có quan hệ kia vậy.

Ta thấy hắn xanh xao vàng vọt, chỉ nghĩ đầu óc anh ta không được bình thường, nên nhận nhầm người, liền tát anh ta một cái rồi bỏ đi, nhưng mà thế nào…… hôm nay đã chết? là tự sát hay bị giết?”

Nét mặt Kiều Ân Kỳ tỏ vẻ kinh ngạc, nhìn qua không giống như giả bộ.

Tạ Vũ Tình tiếp tục dò hỏi Kiều Ân Kỳ một số tình tiết khác, biết được cô ta thuê một khu trên tầng mười sáu cao ốc Lisa, tổ chức một trung tâm huấn luyện thanh nhạc, đối tượng chủ yếu là một số học sinh muốn đi theo con đường âm nhạc.

Cuối tuần thì làm ca sĩ hát trong quán bar.

Phòng số 1603 là kho chứa hàng, để một số nhạc cụ, còn có một chiếc giường nhỏ, dùng để nghỉ trưa.

“Căn phòng này ngày thường có người ra vào hay không? Đặc biệt là buổi sáng.”

Tạ Vũ Tình hỏi.

“Không có, buổi chiều ta mới lên lớp, buổi sáng không tới đó.”

Tạ Vũ Tình quyết định thử hỏi một chút vấn đề về nghiệp vụ: “Chúng ta điều tra được một manh mối, mấy ngày trước, Trương Tư Đức đã nói với bạn gái hắn về một việc……”

Đương nhiên không thể nói là do quỷ hồn Trương Tư Đức khai báo được, cho nên Tạ Vũ Tình đã thay đổi phương thức khác.

“Hắn ta nói, hai tuần gần đây, mỗi lần đều thừa dịp lúc lau cửa kính bên ngoài, để hẹn hò với cô tại phòng 1603……”

“Sao có thể!”

Kiều Ân Kỳ kêu lên, “Trước giờ căn bản ta không hề quen biết hắn ta, hắn vì sao lại muốn hại ta chứ!”

Tạ Vũ Tình nói qua một lượt chuyện Trương Tư Đức hẹn hò với “Kiều Ân Kỳ”

Kiều Ân Kỳ nghe xong, khuôn mặt vì vừa xấu hổ vừa giận dữ mà đỏ lên.

“Đó tuyệt đối không phải ta, ta đã có chồng cũng có con rồi, sao có thể làm ra loại sự việc như thế chứ! Nhất định hắn đã nhận nhầm người.”

Kiều Ân Kỳ lấy ra di động, “Nếu các ngươi không tin, có thể gọi điện cho chồng của ta, buổi sáng từ thứ Hai đến thứ Sáu, ta là đang ở đâu.

À, nhà ta còn có một bảo mẫu, các người có thể đi điều tra.

Hay là kiểm tra camera an ninh ở tiểu khu ta sống, mình ta không thể xuất hiện ở hai nơi được đúng không?”

Diệp Thiếu Dương thấy cô ta nói kiên quyết như thế, trong lòng cũng tin, nói: “Một người đúng là không có khả năng xuất hiện ở hai nơi.”

“Thế là ý gì?”

Kiều Ân Kỳ sửng sốt.

“Có cơ hội ta sẽ chứng minh cho cô thấy...”

lời nói đến bên miệng, Diệp Thiếu Dương cảm thấy vẫn nên tạm thời không nói rõ chân tướng, bằng không sẽ bị coi là kẻ tâm thần.

Nhân lúc Tạ Vũ Tình hỏi cô ta một số vấn đề bình thường, Diệp Thiếu Dương lấy ra Âm Dương Kính, âm thầm từ dưới gầm bàn chiếu qua.

Kết quả bởi vì do động tác không được kín cho lắm, bị Kiều Ân Kỳ phát hiện, nghiêng đầu vừa thấy, một tấm gương đang chiếu chiếu vào hai chân mình, sửng sốt, đứng bật dậy mắng: “Lưu manh!”

“Lưu manh?”

Không nên mắng câu này chứ, lấy gương chiếu chân cô ta, thì có quan hệ gì tới lưu manh? Lúc này mới nhìn thấy nửa thân dưới của Kiều Ân Kỳ, Diệp Thiếu Dương mới hiểu ra, thì ra cô ta đang mặc váy, mình ngồi đối diện, lại dùng gương chiếu dưới váy người ta…… là muốn nhìn cái gì? Lập tức đỏ mặt, ra sức xua tay, “Không không không, cô đừng hiểu lầm, không phải ta muốn xem cô…… Thật không phải như cô nghĩ đâu!”

“Vậy ngươi muốn xem cái gì!”

Kiều Ân Kỳ vừa xấu hổ vừa giận dữ kêu lên, “Sao cảnh sát các người cũng làm ra mấy chuyện đáng khinh vậy chứ, ta sẽ đi khiếu nại các người!”

Dậm chân một cái, lập tức bỏ đi.

Bình luận