Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 854: Lãnh đạo thần bí 


Diệp Thiếu Dương mắng: “Nói tiếp đi!”

“Cô ta nói mình đã có chồng, cho nên không có cho cách liên hệ, ta cũng hiểu được, xong việc cũng không trao đổi số điện thoại.

Cách mấy ngày ta lại lau cửa kính bên ngoài phòng cô ta, cô ta lại bảo ta vào trong…… Cứ như vậy chúng ta duy trì quan hệ này, hu hu, ta tưởng được hưởng diễm phúc, hiện giờ nghĩ lại, mỗi lần như vậy cô ta đều hút tinh huyết của ta, thân thể ta ngày một suy yếu, nhưng lúc đó ta cũng không biết, cứ muốn gặp được cô ta.

Trong đầu hết thảy đều là cô ta, sau khi tan ca liền tránh trong nhà ngủ, đến bạn gái cũng không gặp, hu hu....

ta thật là có lỗi với bạn gái ……”

Trương Tư Đức khóc nấc vài tiếng, nói tiếp: “Ta vốn không muốn xen vào cuộc sống của cô ta, hôm qua cũng chỉ là trùng hợp, ta đến cao ốc nhận tiền lương, vừa lúc gặp được cô ta, ta nhất thời kích động, thấy phụ cận không có ai, liền cùng cô ta nói chuyện, hỏi cô ta xem có nguyện ý từ bỏ gia đình đi theo bên ta hay không.

Cô ta mắng ta lưu manh, sau đó lại còn tát ta một cái, ta không trách cô ta, ngược lại có chút áy náy, đặc biệt là khi nghĩ đến bạn gái mình… ta về nhà tự suy nghĩ lại, quyết định cắt đứt quan hệ vụng trộm này, hôm nay đi làm, ta lại lau cửa sổ phòng cô ta, cô ta bảo ta vào trong, tôi đã nói lời chia tay.

Cô ta đồng ý, sau đó nói là muốn làm lần cuối cùng…… ta nhịn không được, liền trèo vào phòng, lúc quay ra, toàn thân cơ hồ không còn cảm giác, hai chân mềm ra, lúc buộc đai an toàn, nhất thời không thể đứng vững, liền ngã xuống mà chết……”

Diệp Thiếu Dương liếc nhìn ngọn lửa dẫn hồn đang lung lay sắp tắt, biết không còn thời gian hỏi tỉ mỉ thêm nữa, đành phải chọn vấn đề quan trọng nhất: “Số phòng cô ta là bao nhiêu?”

“Phòng 1603, tầng mười sáu, cửa sổ thứ ba từ bên trái qua.”

“Cô ta kêu là gì, làm nghề gì?”

Diệp Thiếu Dương truy hỏi.

“Ta đã điều tra qua, cô ta tên Kiều Ân Kỳ, đang mở một trung tâm huấn luyện ở lầu trên, bất quá……”

Mặt nước rung động, thân ảnh Trương Tư Đức càng lúc càng mờ nhạt, thanh âm cũng nhỏ dần.

“Bất quá cái gì?”

Diệp Thiếu Dương vội hỏi.

Phụt một tiếng, phù hỏa tắt ngấm.

Thân ảnh Trương Tư Đức hoàn toàn biến mất.

“Đậu má!”

Diệp Thiếu Dương thầm mắng một tiếng, “Gia hỏa này lảm nhảm quá nhiều, có chút chuyện mà mười lăm phút vẫn chưa xong, thời khắc mấu chốt lại biến mất!”

Tạ Vũ Tình nói: “Hay ngươi làm phép thêm lần nữa đi?”

“Nào có chuyện tốt như vậy,”

Diệp Thiếu Dương trợn to mắt, “Đã vào Uổng Tử Thành, sẽ bỏ hết chuyện trước kia, tuyệt đối không được câu thông với nhân gian, ta có thể tìm hắn hỏi một lần đã là không tồi rồi, cô cho rằng Âm tào địa phủ là nhà ta à, muốn làm gì thì làm?”

Tạ Vũ Tình trầm ngâm một hồi.

“Cũng may chúng ta đã biết tên cô ta, Kiều Ân Kỳ đúng không, cô ta là hồ ly tinh sao?”

Diệp Thiếu Dương không nói gì, vừa thu thập đồ vật, vừa suy nghĩ trong đầu.

“Cô giúp ta hẹn cô ta ra ngoài, tìm một chỗ gặp mặt.”

Diệp Thiếu Dương nói, “Tạm thời không cần phải điều tra phòng 1603.”

“Vì sao?”

Tạ Vũ Tình rất hiếu gì.

“Không phải ngươi nên lập tức thu phục cô ta sao?”

“Nếu đổi lại là cô, giết người xong, còn lưu tại nơi đó chờ bị bắt không? Huống chi tối hôm qua ta mới giết chết một con Hồ Tinh, cô ta không thể không phòng bị được.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày nói, “Nếu bây giờ chúng ta tìm tới tận cửa, chứng tỏ chúng ta đã nghi ngờ, lần này tìm cô ta không được, sau này khẳng định cô ta sẽ trốn đi mất.”

Tạ Vũ Tình nói: “Ta nghe không hiểu ngươi đang nói gì, ta hẹn Kiều Ân Kỳ gặp mặt với ngươi, chẳng phải giống như cho cô ta biết, chúng ta hoài nghi cô ta sao?”

“Không giống nhau, vạn nhất cô ta không phải Hồ Tinh, thì cũng không có rút dây động rừng.”

“Không phải Hồ Tinh? Sao có thể?”

Diệp Thiếu Dương cười cười, “Hồ Tinh thiên biến vạn hóa, quỷ kế đa đoan, cô không biết rõ, cô cứ giúp ta hẹn được cô ta rồi nói sau.”

“Ta sẽ đi an bài.”

“Mặt khác, phái người điều tra một chút về lịch sử tòa cao ốc này, ta không tin một đám Hồ Tinh tung hoành lâu như vậy, mà chưa từng phát sinh sự kiện thần quái nào.”

Tạ Vũ Tình gật đầu, hai người cùng nhau rời khỏi phòng nghiệm thi, Tạ Vũ Tình nhận được điện thoại, đáp ứngmột tiếng, rồi quay sang nói với Diệp Thiếu Dương: “Có vị lãnh đạo của chúng ta muốn gặp ngươi.”

“Lãnh đạo gì?”

“Lãnh đạo rất lớn.”

Tạ Vũ Tình cười thần bí.

“Tìm ta làm gì?”

“Không biết, đi thôi.”

Tạ Vũ Tình dẫn hắn đi tới trụ sở cảnh sát.

Diệp Thiếu Dương vốn định thông qua biển trên cửa văn phòng, phán đoán ra cấp bậc vị lãnh đạo đó là gì, kết quả Tạ Vũ Tình lại dẫn hắn đến phòng điều khiển.

Một nam nhân to lớn bụng phệ trông rất có quan uy, từ trên sô pha đứng lên, rất khách khí chào hỏi Diệp Thiếu Dương, “Diệp tiên sinh, nghe đại danh đã lâu, mời ngồi.”

Diệp Thiếu Dương đánh phải ngồi xuống đối diện ông ta, Tạ Vũ Tình tự mình đi pha trà.

Diệp Thiếu Dương quan sát, người này không mặc cảnh phục, nhưng trên áo có in chữ “Police”

bằng tiếng Anh, nhìn qua khoảng hơn bốn mươi tuổi, đầu hơi hói, Thiên Đình no đủ, dáng người ngay thẳng, tướng mạo uy nghiêm, vừa nhìn đã biết là người chính khí, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần hảo cảm.

“Chuyện của Diệp tiên sinh, ta đã nghe nói qua một chút, Đạo môn cao nhân, rất là kính ngưỡng.”

Nam tử nói chuyện khách khí, cũng không có ra vẻ làm quan.

Lúc này Tạ Vũ Tình bưng hai ly trà qua đây, lúc đưa cho nam nhân, có sờ sờ tay ông ta, quan tâm hỏi: “Hôm nay uống thuốc chưa?”

Nam nhân gật đầu.

Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn, cấp trên với cấp dưới, sao mà thân mật như thế, cái này…… hay là giữa họ có gì đó…… không dám nghĩ tiếp nữa.

“Vừa rồi chuyện xảy ra trong phòng nghiệm thi, ta đều thấy được, tuy xem không rõ lắm, nhưng thật là vượt quá tưởng tượng, Diệp tiên sinh đúng là cao nhân, ta vẫn luôn nghe Vũ Tình nói chuyện về ngươi, còn có chút hoài nghi, bây giờ thì đã hoàn toàn tin tưởng.”

Diệp Thiếu Dương ngơ ngác gật đầu.

“Có chút án kiện, chúng ta còn phải nhờ vào Diệp tiên sinh.”

Nam tử mỉm cười, không tiếp tục nói đề tài này, mà khéo léo chuyển sang thăm hỏi chuyện nhà một hồi.

Tạ Vũ Tình ngồi một bên, có chút không tự nhiên, nhìn đồng hồ nói: “Được rồi, chúng ta còn có việc phải làm.”

Nam tử đứng dậy bắt tay từ biệt Diệp Thiếu Dương, tiễn bọn họ ra cửa, đột nhiên hỏi: “Ngươi thấy Vũ Tình thế nào?”

“À.”

Diệp Thiếu Dương sửng sốt một chút, cười cười, “Rất tốt, chúng ta là bạn tốt.”

“Vậy là tốt rồi, các ngươi cứ hợp tác tốt nha, nếu Vũ Tình có làm gì không đúng, ngươi cứ tới tìm ta, ta sẽ giúp chủ trì công đạo cho.”

Tạ Vũ Tình lập tức kéo Diệp Thiếu Dương ra ngoài.

Đến tận đại sảnh, trong đầu Diệp Thiếu Dương vẫn còn mơ mơ hồ hồ, gãi đầu: “Ông ta làm gì thế, tìm ta nói chuyện nửa ngày, chỉ nói mấy chuyện này?”

Tạ Vũ Tình hừ một tiếng.

“Mà, hai người…… rất thân mật đó.”

Diệp Thiếu Dương trộm liếc cô một cái, chuyện này không thể không hỏi.

“Chúng ta hàng ngày làm việc cùng một chỗ, cùng nhau ăn cơm, ngươi tin không?”

Tạ Vũ Tình nhìn hắn nhướng nhướng chân mày.

“Cô nói thì ta tin.”

Diệp Thiếu Dương lẩm bẩm.

Ngay sau đó, Tạ Vũ Tình bật cười ra, “Đó là cha ta đó!”

Diệp Thiếu Dương lập tức cứng đờ.

Một lúc mới phục hồi tinh thần, ghé sát vào tai Tạ Vũ Tình nói: “Lúc trước ta cứ thắc mắc, cô thăng quan nhanh như vậy, nhất định có bối cảnh, cô còn không chịu thừa nhận.

Thì ra cô cũng là quan nhị đại*!”

Bình luận