Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 839: Tiểu quỷ thôi ma (1) 


“Đây là…… Cái gì?”

Tạ Vũ Tình đi tới, sửa sang lại quần áo.

Diệp Thiếu Dương đưa tay chấm một chút máu trên gương, ngửi ngửi, nói: “Nó đi rồi.”

“Còn có tiểu quỷ khác sao?”

“Không phải, là yêu khí!”

Tạ Vũ Tình vừa nghe, giật mình sừng sốt.

“Còn có yêu ở đâu tới?”

“Ta sao biết được.”

Diệp Thiếu Dương nhìn mặt quỷ đang dần tan đi, cười nói: “Nó muốn cảnh cáo chúng ta đó.”

Diệp Thiếu Dương phủi bụi trên người, đứng dậy đi về phía ban công, kéo bức rèm ra, mở cửa sổ, để gió thổi vào.

Tiếp đó dùng hoàng phiếu bọc một nắm ngải diệp, châm lửa đốt rồi ném xuống đất, khói trắng tản ra, theo gió thổi tan âm khí trong phòng ra ngoài cửa sổ.

Diệp Thiếu Dương lấy ra Âm dương bàn, khẩy khẩy một chút, nhìn qua kim đồng hồ, nói: “Nơi này không có âm khí, chứng tỏ đã không còn quỷ, con tiểu quỷ còn lại đã trốn rồi.”

“Thì phải làm sao bây giờ?”

Tạ Vũ Tình có chút lo lắng.

Diệp Thiếu Dương nhìn lòng bàn tay trái, tiểu quỷ kia đang bị phong ấn trong Chưởng tâm lôi, trên đó có một quỷ ảnh mờ nhạt, bộ mặt dữ tợn.

“Không thì ngươi tra khảo tiểu quỷ này một chút?”

Tạ Vũ Tình đề nghị.

“Vô dụng, ác linh không thể tra khảo.”

Diệp Thiếu Dương để một lá linh phù lên lòng bàn tay, đem thu hồi tiểu quỷ vào, trầm ngâm một hồi, nói: “Trong lúc trời sáng thế này, tiểu quỷ kia tu vi có hạn, không có khả năng chạy ra ngoài, khẳng định vẫn còn trốn đâu đó trong khu nhà này, chúng ta đi ra ngoài tìm xem!”

Hai người rời khỏi căn hộ, đi ra hành lang, Diệp Thiếu Dương tay cầm Âm dương bàn, đi tới đi lui, sau đó quay lại cửa thang lầu, nói với Tạ Vũ Tình: “Tiểu quỷ đúng là còn ở trong khu nhà này, tuy nhiên phạm vi không nhỏ, vô pháp xác định được chỗ nó ẩn thân, nhưng có thể khẳng định, nhất định là nó đang bám lên người nào đó những hộ gia đình ở đây!”

“Chuyện này…… chúng ta đi kiểm tra từng nhà một?”

Tạ Vũ Tình buột miệng nói, nhưng ngay sau đó lại lắc đầu, “Khu nhà cũ này lớn như vậy, đúng không làm được.”

“Tra xét cũng vô dụng, người bị nó bám vào hoàn toàn có thể không mở cửa, hoặc trốn đi, cô không có lệnh điều tra, rất phiền phức.”

Diệp Thiếu Dương khó chịu mà liếc cô một cái, oán giận nói: “Đều tại cô đẩy ta ngã, làm chậm trễ thời gian, bằng không khẳng định nó chạy không thoát.”

“Nói ta nữa! Ta bị ngươi chiếm tiến nghi như vậy, còn bị sờ soạng…….Ngươi được tiện nghi mà còn khoe à!”

“Cô còn dám nói lời này,”

Diệp Thiếu Dương nhảy dựng lên, “Trong khi đó ta lại không phải cố ý!”

“Dù sao cũng đã thật sự xảy ra, đừng có nghĩ là không chịu thừa nhận.”

Tạ Vũ Tình cười tà tà.

“Ta mặc kệ, ngươi sờ cũng sờ rồi, mau bắt con tiểu quỷ đó lại cho ta, bằng không tỷ sẽ không để ngươi yên!”

“Làm cái gì mà không để yên? Hay là để ta sờ thêm chút nữa?”

Diệp Thiếu Dương nói giỡn.

“Lưu manh!”

Tạ Vũ Tình đá chân về phía hắn, Diệp Thiếu Dương liền né tránh, sợ cô lại động thủ, nghiêm mặt nói: “Nói chính sự đi, muốn tìm được gia hỏa đó cũng không khó, đúng là chỉ có hai tiểu quỷ một lớn một nhỏ à?”

“Đúng vậy, tiểu quỷ này là ca ca, còn trốn thoát là em gái của nó.”

“Âm dương tương sinh…… trách không được chúng lại có tu vi thế này.”

Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ rồi nói, “Hai anh em cùng nhau sống, rồi lại cùng biến thành quỷ, cảm tình nhất định rất sâu đậm, em gái sẽ không bỏ mặc ca ca của nó, chỉ cần cảm nhận được khí tức của nó, khẳng định sẽ tìm đến tận cửa.”

Diệp Thiếu Dương nói kế hoạch của mình: “Tìm một nơi trống trải, bày trận pháp, chờ tiểu quỷ này tới, cùng nhau siêu độ.”

Tạ Vũ Tình nói: “Còn muốn bày trận à? Với bản lĩnh của ngươi, bắt có hai con tiểu quỷ cũng phiền toái vậy sao, trực tiếp thu chúng cho xong.”

“Trực tiếp thu thì dễ thôi, nhưng quỷ hồn loại này do bị chết thảm, oán khí sâu nặng, căn bản vô pháp hóa giải, dù có xuống Âm Ty, cũng không cách nào cho đi luân hồi, quá nửa là sẽ bị giam giữ, thậm chí còn phải chịu hình.”

Diệp Thiếu Dương giải thích, “Giống như người có khuynh hướng bạo lực trên nhân gian phải bị cách ly, ta bày ra một cái Khu ma trận, chính là để mạnh mẽ hoá giải oán khí của bọn họ, sau đó đưa xuống Âm Ty, thì sẽ dễ hơn.”

“Việc này tốt đó, hai đứa trẻ này lúc còn sống rất đáng thương, không thể để bọn chúng sau khi chết còn phải chịu khổ.”

Tạ Vũ Tình cảm khái nói, “Ngươi định làm phép ở đâu?”

Diệp Thiếu Dương nhìn quanh trái phải, nói: “Cần tìm một khoảng đất trống, không cần quá lớn, nhưng trong quá trình làm phép, tuyệt đối không thể bị quấy rầy, chỗ này nhiều người qua lại, không có thích hợp.”

“Chuyện này đơn giản thôi, lên sân thượng đi, đến lúc đó ta canh chừng cho ngươi, không để người nào đi lên là được.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu đồng ý.

Hai người đi theo hành lang nhỏ, tìm được một cửa sổ trên trần nhà thông lên sân thượng, thấy đã bị khóa lại, vì thế Tạ Vũ Tình đi tìm người mở ra.

Thừa lúc này, Diệp Thiếu Dương gọi điện thoại cho Lão Quách, nhờ hắn mang một số vật phẩm cần thiết để bố trí Khu ma trận cùng pháp khí qua đây.

Tạ Vũ Tình dẫn theo một nhân viên khu nhà, mang thang tới, mở nóc trên trần ra, hai người trèo lên trên, thấy mái nhà trống trải, thích hợp để bày trận.

Lão Quách cũng không thể tới được trong chốc lát, Tạ Vũ Tình nhìn đồng hồ thấy đã năm giờ chiều, đề nghị đi ăn bánh bao nhân thịt, Diệp Thiếu Dương cũng đang đói, liền vui vẻ đồng ý.

Bữa bánh bao này ăn rất ngon miệng, Diệp Thiếu Dương ăn sáu cái, uống thêm hai bát canh nóng, Tạ Vũ Tình ăn cũng không kém hơn hắn.

Sau khi ăn xong, hai người mang cái bụng đầy, cảm thấy đã thoả mãn, lái xe quay lại khu nhà có quỷ.

Lão Quách đã sớm tới rồi, dựa theo yêu cầu của Diệp Thiếu Dương, đang bày trận, vừa thấy Tạ Vũ Tình liền tìm cô đòi phí dịch vụ.

“Đem kim nguyên bảo các người đã lấy từ cổ mộ ra đây!”

Tạ Vũ Tình phản đòn.

Lão Quách lập tức cười lấy lòng.

“Không phải đều bị cô tịch thu hết rồi sao, hắc hắc, không có, thật sự không có.”

“Đừng có tưởng ta không biết, ngươi, Tứ Bảo, Tiểu Mã, ba người các ngươi, ai cũng giấu ít nhất hai khối kim nguyên bảo, trông vẻ mặt mừng rỡ sung sức của các người là biết, ta mắt nhắm mắt mở thôi, giờ lại còn dám tìm ta đòi tiền!”

“Rồi rồi rồi, coi như ta chưa nói gì.”

Lão Quách mặt héo đi, tiếp tục bày trận, nhìn thấy hai người bọn họ đi đến ngồi dưới mái hiên bên cạnh, hóng gió, ngắm hoàng hôn, trong lòng mắng thầm, giận mà không dám nói gì.

“Siêu độ tiểu quỷ kia, ta không có chút lo lắng, chỉ có duy nhất một điều khiến ta lo lắng, chính là con yêu tinh không rõ tung tích kia.”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm nói, “Yêu tinh đó, tuyệt đối là có quan hệ với hai tiểu quỷ này, thậm chí còn làm phép tăng tu vi cho bọn chúng”

Tạ Vũ Tình nhíu mày nói: “Sao mà ngươi biết được?”

“Còn nhớ bài đồng dao mà tiểu quỷ đó hát không, bé gái cầm búp bê tây dương…… khi nó chết còn chưa đến hai ba tuổi, cũng không có đi ra ngoài, sao có khả năng nhớ được nhiều ca từ như vậy.

Con người sau khi chết đi có thể nhìn thấu mọi chuyện, nhưng cũng chỉ là một ít thiên địa đại đạo, là người hay quỷ, không có khả năng tự hiểu được tri thức mà mình không biết, cho nên, bài đồng dao kia nhất định là có người dạy nó.

Ngoại trừ con yêu đó ra, ta cũng không thể nghĩ được là người nào khác.”

Tạ Vũ Tình chậm rãi gật đầu, “Nói vậy, xem ra yêu tinh kia rất khó đối phó à?”

Diệp Thiếu Dương cười nói: “Nếu nó thật sự có tu vi thâm hậu, lúc đó cũng sẽ không có bỏ chạy, đặc điểm lớn nhất của yêu tinh, chính là quỷ kế đa đoan, đến lúc đó cẩn thận đề phòng nhiều hơn một chút là được.”

Bình luận