Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 834: Người yêu đã mất (2) 


Vẽ xong Đề hồn phù, Kim Oánh cũng đã quay lại, xin lỗi, rồi ngồi xuống.

Diệp Thiếu Dương đứng dậy, đi đến trước mặt cô, nói: “Đắc tội rồi.”

rồi dán Đề hồn phù sau ót của nàng.

Với pháp lực của hắn, hoàn toàn có thể dùng Câu hồn thuật để lôi hồn phách của cô ra ngoài, nhưng mà nếu làm vậy, sau đó hoàn hồn, nguyên khí trong người sẽ bị tiết lộ đi một chút, còn nếu sử dụng Đề hồn phù, sẽ không có bất kỳ tác dụng phụ nào.

Đương nhiên Diệp Thiếu Dương không hy vọng chuyện này sẽ khiến cô bị thương tổn chút nào.

Niệm chú ngữ một lần,hai ngón trỏ và giữa của Diệp Thiếu Dương ấn chặt vào nhân trung của Kim Oánh, sau đó nhẹ nhàng vuốt từ chóp mũi, kéo hồn phách cô ra ngoài.

Chu Tĩnh Như quan sát xung quanh, cũng may nhà hàng Tây này tương đối tối tăm, cũng không nhiều người lắm, bọn họ lại chọn vị trí trong góc, căn bản chẳng ai chú ý tới bên này.

Sau khi hồn phách Kim Oánh bị rút ra, đứng trước bàn ăn, ánh mắt mê man nhìn tứ phía, miệng thì thầm: “Sao ta lại đứng dậy……”

Diệp Thiếu Dương nói: “Cô quay lại nhìn xem.”

Kim Oánh quay đầu lại, nhìn thấy một “Mình”

khác đang dựa vào sô pha mềm mại, hai mắt nhắm lại, giống như là đang ngủ.

Sau một hồi sửng sốt, hồn phách liền khóc lên, nói: “Ta chết rồi à…..”

“Cô chưa chết, không cần sợ.”

Diệp Thiếu Dương đơn giản nói về việc kéo hồn, cũng cam đoan lát nữa sẽ giúp cô hoàn hồn, Kim Oánh nghe xong cảm thấy nghi hoặc.

“Diệp tiên sinh, vì sao phải làm như vậy?”

“Là vì hắn.”

Diệp Thiếu Dương chu môi hướng về phía Lâm Tam Sinh đang đứng sau lưng cô, Kim Oánh quay đầu, nhìn thấy Lâm Tam Sinh, liền nhăn mày lại.

“Chúng ta…… giống như đã gặp qua đâu rồi?”

Lâm Tam Sinh lau nước mắt, “Uyển Nhi, ta đây, Tam Sinh đây, sáu trăm năm rồi, ta không ngờ vẫn còn có thể gặp lại nàng!”

Diệp Thiếu Dương thấy cô do dự, liền giải thích: “Câu chuyện xưa mà lúc nãy ta vừa kể, cũng không phải hư cấu, nữ chính trong câu chuyện đó, chính là cô……”

“Làm sao…… có thể như vậy!!!”

Kim Oánh hoàn toàn ngây ngẩn cả người, nhìn Lâm Tam Sinh, chậm rãi lắc đầu.

“Là sự thật, nàng nhìn kỹ ta xem, chính là thư sinh trong mộng của nàng đây, một đời kia, ta tên Lâm Tam Sinh, còn nàng tên Lưu Uyển Nhi.

Ta vì giữ chữ trung với Kiến Văn Đế, bị cha nàng tố giác là mưu phản, bị chém đầu thị chúng, sau đó nàng vì ta cũng thắt cổ tự vẫn mà chết……”

Lâm Tam Sinh thử tiến lên, Kim Oánh lập tức lui lại phía sau, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

Lâm Tam Sinh đưa ngón trỏ tay phải khẽ ấn lên huyệt Thái Dương, đầu ngón tay liền hội tụ một đạo ánh sáng tối mờ, bay về phía Kim Oánh.

“Đây là một sợi thần niệm mà nàng đã lưu lại trong hồn phách của ta, giúp ta có thể tìm được nàng, nó có thể đánh thức ký ức kiếp trước của nàng.”

Lâm Tam Sinh đưa tay, nhìn cô với ánh mắt chờ mong.

“Ta cảm thấy, ít ra cô cũng nên biết rõ chân tướng, để không uổng công người ta chờ đợi sáu trăm năm qua.”

Chu Tĩnh Như khuyên giải, “Sau đó lựa chọn thế nào, hoàn toàn do cô quyết định.”

Kim Oánh hơi do dự, nhưng rốt cuộc vẫn tiến lên phía trước, tuỳ ý để Lâm Tam Sinh đưa sợi thần niệm đó vào ấn đường của mình.

Một đạo ánh sáng loé lên, Kim Oánh từ từ nhắm mắt.

Một lát sau, chân mày cau lại, trên mặt hiện vẻ bi thương, con ngươi dưới mí mắt chuyển động ngày càng nhanh.

“Cô ấy đang ở trong hồi ức kiếp trước.”

Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng nói, cũng không nghĩ tới tra xét xem rốt cuộc Kim Oánh đã thấy gì, chẳng cần nói cũng biết, nhất định là một đôi tài tử giai nhân, chàng chàng thiếp thiếp mà đã thấy trong mấy bộ phim tình cảm.

Lâm Tam Sinh đứng đối diện cô, vẫn không có chút nhúc nhích.

Đột nhiên, Diệp Thiếu Dương cảm thấy tay mình bị ai đó bắt lấy, quay đầu lại nhìn, thì ra là Chu Tĩnh Như, vẻ mặt khẩn trương nhìn Kim Oánh.

Qua khoảng hai ba phút, toàn thân Kim Oánh run lên, bỗng nhiên mở to mắt, nhìn về phía Lâm Tam Sinh.

“Lâm lang!”

Kim Oánh tiến lên, nhào vào trong lòng ngực của Lâm Tam Sinh.

Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng hít vào một hơi, cái ôm này, đã đến muộn sáu trăm năm.

Cảm giác được bàn tay Chu Tĩnh Như cũng run lên nhè nhẹ, cô cũng rất là kích động.

“Uyển Nhi, ta rất nhớ nàng……”

Lâm Tam Sinh ôm chặt cô, bàn tay vuốt ve mái tóc, thanh âm run rẩy, trên mặt nở một nụ cười thật ngọt ngào.

“Sáu trăm năm qua, mỗi ngày, từng giờ từng khắc ta đều mong gặp lại nàng, dưới cổ mộ u ám không ánh sáng, là nàng, nàng đã cho ta dũng khí để kiên trì vượt qua……”

Lâm Tam Sinh hai tay vuốt ve mặt Kim Oánh, lau hai hàng nước mắt trên mặt cô, “Hôm nay gặp lại, thực không phụ năm tháng đã qua!”

“Thì ra, huynh là người yêu kiếp trước của ta…..”

Kim Oánh dúi đầu trong lòng ngực Lâm Tam Sinh một hồi, nhẹ nhàng đẩy hắn ra, chậm rãi lui lại hai bước, vẻ mặt bắt đầu trở nên thống khổ, ngơ ngẩn nhìn hắn.

“Nàng, có phải nàng trong lúc nhất thời khó có thể tiếp nhận ta hay không?”

Lâm Tam Sinh thấy thái độ Kim Oánh có chút khác lạ, vội vàng nói, “Nương tử yên tâm, giờ nàng là người, ta là quỷ, ta có thể chờ nàng mấy chục năm sau, chờ sau khi dương thọ nàng hết, chúng ta sẽ tiếp tục nối lại tiền duyên……”

Kim Oánh hai tay che mặt, khóc lớn lên.

Lâm Tam Sinh ngơ ngẩn một hồi, muốn tiến đến an ủi, Kim Oánh lại lui về phía sau một bước, ngẩng đầu nhìn hắn, đau khổ lắc đầu.

“Chậm mất rồi, huynh đã đến chậm mất rồi, sao huynh không tới sớm hơn mấy năm, thì đã tốt rồi……”

“Cái gì!”

Lâm Tam Sinh ngơ ngẩn.

“Ta đã có bạn trai, tháng sau sẽ kết hôn……”

Kim Oánh khóc không thành tiếng, “Đây là mối tình đầu trong kiếp này của ta, tình cảm chúng ta tốt vô cùng, ta …..tai không thể phụ lòng hắn.”

Giống như sét đánh giữa trời quang, thân thể Lâm Tam Sinh lung lay, thiếu chút nữa không thể đứng vững.

Nếu hắn là con người, thì giờ phút này chắc hẳn đã ngất xỉu rồi.

Diệp Thiếu Dương với Chu Tĩnh Như đưa mắt nhìn nhau, cũng hoàn toàn choáng váng.

Tính đến tính đi, chỉ nghĩ Kim Oánh chưa kết hôn, đã quên mất khả năng cô có bạn trai, hơn nữa còn sắp kết hôn…… Làm mình suy nghĩ mệt cả người tính chuyện của hai người sau này nhiều như vậy, nghĩ đến mọi công sức đều uổng phí, trong lòng Diệp Thiếu Dương ngược lại cảm thấy chua xót.

“Thực xin lỗi, ta không thể……”

Kim Oánh thấp giọng khóc nức nở.

“Có lẽ hắn cùng nàng không có duyên phận đâu,”

Lâm Tam Sinh kích động, bỗng nhiên xoay người nhìn Diệp Thiếu Dương, “Huynh đệ, ngươi giúp ta tìm Tiêu Lang Quân, xem hai người bọn họ có duyên phận hay không...”

Diệp Thiếu Dương thở dài, “Bọn họ đã sắp kết hôn, có thể không có duyên phận được sao?”

“Kết hôn, thì vẫn có thể ly hôn mà!”

“Thực xin lỗi, Lâm lang, huynh đừng nói nữa.”

Kim Oánh dùng sức lắc đầu, “Ta không biết ta có thể cùng hắn đi đến cuối cuộc đời hay không, nhưng…… ta thực sự yêu hắn, nếu ta theo huynh, thì hắn phải làm sao bây giờ đây? Dựa vào cái chuyện của hai chúng ta, sao mà bắt anh ấy phải gánh vác hậu quả?”

Lâm Tam Sinh cứng lời.

Kim Oánh thất thanh, nói: “Ta với huynh…… sáu trăm năm đã qua, Lâm lang, mọi chuyện đều đã kết thúc, không cách nào tiếp tục được nữa đâu”

“Ta không cam lòng, ta không cam lòng!”

Lâm Tam Sinh nước mắt rơi xuống như mưa, đột nhiên trở nên cuồng bạo, một trời một vực vẻ nho nhã lệ độ thường ngày, vừa khóc vừa la.

Diệp Thiếu Dương chậm rãi đứng dậy, hắn vốn đã sớm chuẩn bị tốt ra tay.

Một khi quỷ hồn mất đi lý trí, việc gì cũng có thể làm được.

Đúng lúc này Kim Oánh vọt tới, ôm chặt lấy hắn, thấp giọng nói vào tai hắn: “Lâm lang, mặc kệ kiếp trước chúng ta từng có những gì, xin huynh hãy quên ta đi, ta hy vọng huynh có thể đi đầu thai, bắt đầu lại một lần nữa, ta với huynh, đã sớm kết thúc rồi.”

Bình luận