Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 822: Ba vị Hoàng đế 


Hai tay Kiến Văn Đế một trên một dưới, để ở trước ngực, một đạo khí kim sắc dần hình thành trong lòng bàn tay, tựa như làn khói lại như tia sáng.

“Ta sẽ cho ngươi mở mang kiến thức, biết được thế nào là Đế Vương Tâm Thuật thực sự!”

Diệp Thiếu Dương hai tay cầm kiếm, để xuống trước ngực, phun một ngụm máu đầu lưỡi lên mũi kiếm.

“Đài thượng Tam Thanh vô cực, phong lôi hỏa vũ tương sinh, kim lân khởi phục trì trung, thất tinh độ kiếp thành long!”

Ngón tay vuốt nhẹ mũi kiếm bắn ra ngoài, làm bảo kiếm bay lên không trung, một tiếng rồng ngâm, tử quang đại phóng.

Thất Tinh Long Tuyền Kiếm hoá thành ra một con cự long màu tím, giương nanh múa vuốt, nhào về phía Kiến Văn Đế.

“Trẫm là chân mệnh Thiên tử, rồng nhìn thấy cũng phải cúi đầu! Ngươi dùng một chiêu này, cũng là thua rồi!”

Hai tay Kiến Văn Đế chuyển động, lòng bàn tay xuất ra vô số tia sáng, hóa thành một đạo kim quang, phóng vào đầu tử long.

“Oanh…...”

Một tiếng rồng kêu vang lên, tử long đầu đuôi xoay vòng, hơi hạ đầu xuống một chút, không tiến lên được nữa.

Nhuế Lãnh Ngọc nhìn thấy cảnh này, đại kinh thất sắc, quay đầu lại nhìn Diệp Thiếu Dương.

Vì điều khiển Long Tuyền kiếm, dùng cho một chiêu tuyệt mệnh này, toàn thân hắn run rẩy, sắc mặt trắng như giấy, nhưng đôi mắt đỏ như máu lại càng ngày càng sáng.

Hai tay không ngừng kết ấn, đem một thân lệ khí, thông qua pháp dẫn, mà không ngừng truyền lên thân Long Tuyền Kiếm, hét lớn một tiếng: “Phá!”

Cả thanh âm lẫn máu trong miệng cùng nhau phun ra.

Con cự long màu tím kia bỗng nhiên ngẩng đầu, kêu vang lên một tiếng trường ngâm, thân mình run rẩy, co vào duỗi ra, phá vỡ kim quang, khí thế như vạn quân lao về phía Kiến Văn Đế.

“Sao lại như thế!”

Kiến Văn Đế đại kinh thất sắc, bàn tay đưa lên trên, dùng Đế Vương Tâm Thuật bố trí một đạo kết giới, gắt gao chặn lại đầu rồng, ánh mắt lộ ra tràn đầu sợ hãi.

“Oanh!”

Kết giới bị đánh nát, tử long quét ngang một đường, hung hăng đánh vào ngực Kiến Văn Đế.

Long hình vỡ nát, Thất Tinh Long Tuyền Kiếm chợt loé lên, cắm vào khe hở giữ hai phiến đá dưới đất.

Kiến Văn Đế bị đánh bay lên cao, đập vào khung đỉnh của mộ thất, cùng với mảnh vỡ của ngói làm bằng đá, rơi xuống mặt đất.

“Hoàng Thượng, Hoàng Thượng!”

Quách Thiếu Di đang bị trói chặt trên mặt đất, giật mình nhìn thấy mà gào lên giận dữ, tiếng thét chói tai, cô ta không tin, phu quân không ai bì nổi của mình, lại có thể thất bại…… Kiến Văn Đế giãy giụa mà ngồi dậy, vương miện cũng rớt khỏi đầu, tóc cũng xoã tung, trên mặt phủ đầy bụi đất, há miệng, phun ra một ngụm thi huyết màu đen, nhìn qua mặt mũi xám đen, chẳng còn chút phong thái cũng như khí thế của bậc Cửu Ngũ Chí Tôn.

“Không có khả năng nào...Trẫm là chân long, dù có thành quỷ thi, trong cơ thể vẫn có long khí, long kiến tá giáp, sao ngươi có thể ngự long mà phá đuọc chân thân của ta, không thể nào……”

Diệp Thiếu Dương rút Thất Tinh Long Tuyền Kiếm đang cắm dưới đất lên, đi qua chỗ hắn.

Một chiêu vừa rồi giao chiến, đã làm lệ khí tiêu tan hết, huyết sắc trong mắt Diệp Thiếu Dương cũng đã rút đi, đứng trước mặt Kiến Văn Đế.

“Thất Tinh Long Tuyền Kiếm này của ta có thể tru tiên trảm thần, ngươi chỉ là một Thiên tử nhân gian, hơn nữa lúc này chỉ là một quỷ thi mà thôi.”

Diệp Thiếu Dương nhìn Kiến Văn Đế chật vật thê thảm, bằng ánh mắt tràn đầy sự trào phúng, “Bộ dáng hiện tại của ngươi, cũng chỉ là như thế thôi, ta cũng đã nói rồi …...ta phải giết ngươi!”

Kiến Văn Đế biết đại thế đã mất, thở dài thật mạnh, nói: “Thiên tử có cách chết của Thiên tử, có thể để trẫm ngồi dậy, mặc hoàng bào chỉnh tề.”

“Được thôi.”

Diệp Thiếu Dương cười, “Kiếp sau đi.”

Giơ lên Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, nhắm thẳng vào ngực Kiến Văn Đế mà đâm xuống.

Kiến Văn Đế toàn thân quỷ khí bị phá, vô lực phản kháng, chỉ có thể nhắm mắt chờ chết.

Thất Tinh Long Tuyền Kiếm đâm đến cách yết hầu của hắn chưa đầy ba tấc, đột nhiên bị một đạo quỷ khí nâng lên.

Diệp Thiếu Dương cả kinh, quay đầu lại nhìn, thấy có thêm một người mặc long bào, đầu đội vương miện, trang phục giống Kiến Văn Đế như đúc, chỉ là tuổi đã trên dưới năm mươi, râu quai nón phất phơ, một thân anh khí, uy phong lẫm lẫm, không giống như người thường.

Như thế nào lại đi ra một tên hoàng đế nữa? “Tặc tử!”

Quách Thiếu Di đang quỳ rạp trên mặt đất vừa thấy người này, lập tức kích động, giận dữ hét to.

Diệp Thiếu Dương toàn thân chấn động, lẩm bẩm nói: “Ngự Linh tướng quân Chu Lệ?”

Chu Lệ khẽ cười, “Diệp thiên sư chê cười, là do bổn quan chinh chiến nhiều năm, lập được chút ít công lao, Đại Đế đặc biệt cho phép bổn quan giữ nguyên hình dạng khi còn ở nhân gian, đã thành thói quen nhiều năm rồi, mới không có thay trang phục.”

Diệp Thiếu Dương nhìn Chu Duẫn Văn, rồi lại quay sang nhìn Chu Lệ, đôi oan gia này cuối cùng cũng gặp mặt.

Chu Lệ rất khách khí nói: “Diệp thiên sư, không nên động thủ, vì âm hồn Chu Duẫn Văn đã hiện thế trên nhân gian, nên bổn quan đặc phái tới tầm nã.”

Diệp Thiếu Dương sửng sốt.

“Sao ngươi biết hắn đã hiện thế?”

“Ân oán giữa bổn quan và hắn chưa được hoá giải, tâm mạch tương thông, hồn phách của hắn vừa xuất hiện, bổn quan lập tức cảm nhận được, ngay sau đó đã báo lên Âm Ty, Diêm La Vương đặc phái bổn quan lên đây tập nã.”

Diệp Thiếu Dương nghĩ lại thì hiểu rõ mọi chuyện, trước đó, nhất định là do Thạch Tinh Ngọc Tuỷ Quan ngăn cách hồn lực của Kiến Văn Đế, hơn nữa hồn phách đã bị phân chia ra, cho nên Chu Lệ không thể cảm nhận được dự tồn tại của hắn.

Vừa rồi khi mình cứu Chu Duẫn Văn sống lại, Chu Lệ lập tức cảm giác được, cho nên mới lên đây tìm hắn…… Quách Thiếu Di vẫn ở đó lớn tiếng mà mắng chửi Chu Lệ.

Chu Lệ đi qua chỗ cô ta, từ trong tay áo lấy ra một khối đại ấn bằng ngọc thạch, đập vào ót Quách Thiếu Di một cái, chớp mắt đã hút cô ta vào trong ấn, ngay sau đó cầm lấy Câu Hồn tác, ném trả lại cho Diệp Thiếu Dương.

Thấy Diệp Thiếu Dương ngây người nhìn ngọc ấn trong tay mình, vuốt râu cười nói: “Đây là Ngọc tỷ truyền quốc mà trẫm…… bổn quan sử dụng lúc còn sống, sau khi chết được chôn cùng, lúc nhập Minh Phủ, tùy thân mang theo, luyện thành hồn khí.”

“Ngọc tỷ truyền quốc thật sự đang nằm trong tay ta.”

Kiến Văn Đế mở miệng, lạnh lùng nói.

Gặp mặt kẻ thù, hắn không hề kích động như Quách Thiếu Di, ngược lại rất bình tĩnh.

“Đồ dởm, cũng giống như của ngươi, đều là đồ dởm.”

Chu Lệ đi tới trước mặt hắn, cúi người nói: “Chất nhi, mấy trăm năm đã qua, càn khôn dịch chuyển, mọi chuyện đã kết thúc rồi.”

Kiến Văn Đế ngẩng đầu nhìn Chu Lệ, “Hồn phách của trẫm vẫn còn ở đây, ngươi cũng chưa đi luân hồi, ân oán giữa ta và ngươi, vẫn chưa kết thúc.”

Chu Lệ gật đầu, “Cho nên trẫm mới đến đây bắt ngươi đi, chính là muốn cùng ngươi đi đến trước Diêm Vương Điện đối chứng một phen, để chấm dứt ân oán của hai chúng ta, một khi tới trước Diêm Vương Điện, trẫm tuy là Âm Thần, Diêm Vương cũng sẽ không thiên vị trẫm, ngươi có thể yên tâm.”

Kiến Văn Đế đứng lên, cầm vương miện của mình trên mặt đất, đội lên đầu, sửa sang lại quần áo, lau khô thi huyết trên mặt, cùng Chu Lệ mặt đối mặt.

Hai vị Đại Minh Thiên Tử mặc long bào, chằm chằm nhìn đối phương, ánh mắt vừa bình tĩnh lại vừa phức tạp.

Cũng không ai biết được, cặp oan gia lúc sinh thời này, đang dùng ánh mắt trao đổi cái gì.

Nhuế Lãnh Ngọc đứng dậy, đi tới bên cạnh Diệp Thiếu Dương, cũng ngẩn người ra nhìn cảnh tượng này.

“Duẫn Văn, theo trẫm đi thôi, Chủ của Tốc Báo Tư đã chờ sẵn ngoài cửa, nhưng do thân phận, nên không tiện tiến vào, ngươi cũng đừng làm cho tiểu bối khó xử.”

Kiến Văn Đế nhăn chân mày lại.

Chu Lệ hiểu được hắn nghi hoặc cái gì, liền giải thích: “Chủ Tốc Báo Tư, chính là Hoàng Đế cuối cùng của Minh triều Chu Do Kiểm, là hậu nhân của ta và ngươi, phụng mệnh mà đến, khuyên ngươi đi theo ta.

Có thể thấy Diêm La Vương rất coi trọng ngươi, hà tất phải do dự?”

Diệp Thiếu Dương cùng Nhuế Lãnh Ngọc vừa nghe nói Chu Do Kiểm đang đứng bên ngoài cửa, lập tức quay đầu nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy một người thân mặc long bào đứng ở một góc tối bên ngoài cửa, không nhìn rõ lắm khuôn mặt.

Sùng Trinh Hoàng Đế…… Trong số các vị Hoàng Đế triều đại nhà Minh, Sùng Trinh Hoàng Đế cũng giống như Kiến Văn Đế, cũng là một vị hoàng đế bi thảm, lúc sinh thời phải chịu qua khổ lao, sau khi chết được phong làm Chủ Tốc Báo Tư.

Bình luận