Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 819: Đế vương tâm thuật (2) 


Con thứ tư, bị Diệp Thiếu Dương dùng Thái Ất Phất Trần mê hoặc, Nhuế Lãnh Ngọc phóng xuất Ngũ Bảo Kim Liên, dùng Kim Liên Nghiệp Hoả thiêu đến chết.

Chỉ còn lại một con, thấy đồng bọn mình cả đám đều bị giết chết, cũng có chút bị dọa sợ, định lui rút lui ra xa.

Kiến Văn Đế đột nhiên ra tay, lòng bàn tay phóng ra một đạo kim quang, không phải công kích hai người Diệp Thiếu Dương, mà bao lấy con Hắc Mao Sát, kéo đến trong tay, túm cổ, rồi ném mạnh vào trong.

“Nhị vị còn pháp khí hay thủ đoạn nào thì cứ trực tiếp dùng hết đi!”

Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc trong lòng có nghi hoặc, nhưng cũng không thể mặc kệ nó đã bị ném tới cửa, liền hợp lực giết chết Hắc Mao Sát cuối cùng.

Diệp Thiếu Dương há mồm thở hổn hển, ngẩng đầu nhìn Kiến Văn Đế, “Ngươi muốn dùng bọn nó để thử thực lực của chúng ta sao?”

“Nếu ta muốn đi Quỷ Vực, thì loại thi sát này cũng không dẫn theo được, có thể dùng thì dùng, cũng có chút đáng giá.”

“Ngươi rất tự tin đó.”

Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai, “Hiện tại, hai đối hai, ngươi tin chắc có thể giải quyết bọn ta à?”

Kiến Văn Đế khẽ nhếch miệng mà cười tà tà.

“Răng rắc!”

Rốt cuộc, kết giới cũng bị Quách Thiếu Di đánh nát, tuy nhiên cô ta không vội tiến vào điện thờ phụ, trên mặt mang theo một nụ cười thắng lợi, nhìn về phía hai người.

Nhuế Lãnh Ngọc đến bên Diệp Thiếu Dương, thấp giọng nói: “Ta đối phó Hoàng Đế, ngươi đối phó Hoàng Hậu.”

Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, “Có phải hay không là do cô thấy hắn soái ca mới làm vậy?”

Nhuế Lãnh Ngọc trừng mắt liếc hắn một cái, “Điền kị tái mã, hiểu không, ngươi dùng Ngũ Hành Kỳ Trận khoá lại Hoàng Hậu, rồi mau chóng giải quyết cô ta, ta cố cầm chân Hoàng Đế, đến khi bên ngươi xong thì qua giúp ta.”

“Biện pháp này tốt đó.”

Diệp Thiếu Dương nhìn Quách Thiếu Di chớp chớp mắt, “Mỹ nữ, cô dám tiến vào Ngũ Hành Kỳ Trận của ta sao, chỉ cần cô bước vào, lập tức sẽ làm cô tan thành mây khói.”

“Ngươi không cần khích tướng, bổn cung có gì phải sợ.”

Quách Thiếu Di vừa nói, vừa chậm rãi tiến đi tới.

Diệp Thiếu Dương trong lòng mỉm cười, nếu so lòng dạ thâm sâu, xem ra Quỷ Nương Nương ngươi vẫn có chút non nớt, chẳng phải là đang ngoan ngoãn đi vào sao? Lập tức rút Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, tay trái lấy ra ba tấm Thần Phù, đợi Quách Thiếu Di vừa tiến vào trận, nhanh chóng phát động Ngũ Hành Kỳ Trận.

Ngũ Hành Kỳ không gió mà bay, đón gió vang lên phần phật, Kim Mộc Thuỷ Hoả Thổ, năm màu sắc ánh sáng của phù phát ra, từ trong lá cờ phóng ra, bay lượn trên đỉnh đầu của Quách Thiếu Di, đan lại với nhau thành một tấm lưới lớn, chậm rãi mà hạ xuống.

Khăn lụa quàng vai Quách Thiếu Di lập tức bay lên, quỷ khí ngút trời, nâng lên tấm lưới bằng pháp thuật tạo ra, lơ lửng trên không, ngọc như ý trong tay liền điểm ba cái, hóa ra ba quỷ ảnh xương khô, lao về phía Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương cầm Thất Tinh Long Tuyền Kiếm trong tay, phi thân nhảy lên, thi triển thủ đoạn mạnh nhất…… Nhuế Lãnh Ngọc thấy đến đây, thu hồi ánh mắt, một tay nâng lên Ngũ Bảo Kim Liên, một tay cầm Tùng Văn Cổ Định Kiếm, tiến về phía Kiến Văn Đế.

Kiến Văn Đế rời ánh mắt qua mặt nàng, nhìn chăm chú không hề chớp mắt, thở dài: “Đúng là một vưu vật, đáng tiếc, đáng tiếc.”

Đại chiến sắp xảy ra, đối phương đột nhiên nói lời này, hơn nữa trong giọng nói còn có chút oán than, không hề có ý dâm loạn.

Nhuế Lãnh Ngọc sắc mặt trầm xuống, hỏi: “Đáng tiếc cái gì?”

“Nàng đến gần thêm một chút, ta nói cho nàng biết.”

Nhuế Lãnh Ngọc hừ lạnh một tiếng, vung Tùng Văn Cổ Định Kiếm, chém về phía Kiến Văn Đế.

Kiến Văn Đế lui về phía sau nửa bước, nâng một tay lên, hai ngón trỏ và giữa kẹp chặt mũi kiếm, kẹp cứng không lấy kiếm xuống được.

“Kiếm tốt.”

Kiến Văn Đế nâng cánh tay kia lên, làm một động tác không thể tưởng tượng: Bắt lấy tay Nhuế Lãnh Ngọc.

“Ngươi!”

Nhuế Lãnh Ngọc cả người run run, cảm nhận được một cỗ khí tức mềm mại nhưng thập phần bá đạo, đang len lỏi vào trong cơ thể mình.

“Tay đẹp như vậy, không nên dùng để cầm kiếm.”

Kiến Văn Đế tiến lên một bước, mặt mang theo mỉm cười, chăm chú nhìn hai mắt Nhuế Lãnh Ngọc.

Diệp Thiếu Dương cùng Quách Thiếu Di đánh nhau kịch liệt,đảo mắt thấy Nhuế Lãnh Ngọc bị Kiến Văn Đế nắm tay, còn dùng ánh mắt say mê nhìn chằm chằm, lập tức nổi cơn giận đến thất khiếu bốc khói, mắng lớn: “Chu Duẫn Văn, ngươi là cái tên vương bát đản! cầm thú bại hoại!”

Đem kiếm hất mạnh ra, đánh ngọc như ý rời ra, lập tức chạy như bay qua đó.

Quách Thiếu Di nhẹ nhàng lướt tới, ngăn cản đường đi, ngọc như ý trong tay lại tấn công mạnh mẽ.

“Này, ta nói muội tử này, cô ở đây liều sống liều chết, sao không nhìn xem nam nhân của cô đang làm gì kìa!”

“Nam nhân có tam thê tứ thiếp là chuyện đương nhiên, huống chi là bậc Quân vương, nếu bệ hạ có lòng, sẽ thu nạp cô nương kia, làm tỷ muội với bổn cung, có gì mà không thể!”

“Đệch, cô thật hào phóng đó! mà con mẹ nó đã hỏi qua ta chưa! Diệp Thiếu Dương tay phải cầm kiếm chém, tay trái rút về lấy ra một đạo Thần Phù.

Nhuế Lãnh Ngọc cảm nhận được một lực hấp dẫn cường đại, thu hút ánh mắt của cô lên mặt Kiến Văn Đế, cùng hắn bốn mắt nhìn nhau.

Đột nhiên, đồng tử trong mắt Kiến Văn Đế một phân ra làm hai, biến thành hai con ngươi, không ngừng xoáy tròn.

Nhuế Lãnh Ngọc thần thức bị đánh tan, hai mắt từ từ nhắm lại…… Bỗng nhiên giật mình tỉnh lại, Nhuế Lãnh Ngọc mở to hai mắt, phát hiện Kiến Văn Đế đã biến mất, cảnh vật trước mắt cũng thay đổi, bản thân mình đang đứng bên trong một toà cung điện kim bích huy hoàng, điêu lan ngọc thế, vô cùng tinh tế tỉ mỉ, khiến Nhuế Lãnh Ngọc tin đây không phải là ảo giác.

Trước mặt là một con đường trải thảm bằng lụa đỏ, hai bên có vô số cây cột được điêu khắc hình rồng, kéo dài thẳng đến tận chính điện cao hơn mười tầng bậc thang.

Một chiếc ghế lớn lấp lánh kim quang, đặt ngay chính giữa, phía sau là một bức phù điêu, vẽ núi sông trùng điệp, bên trên có một tấm biển vàng, đề bốn cái chữ to: Nhật Nguyệt Càn Khôn.

Nhuế Lãnh Ngọc nhìn quanh trái phải, nghĩ thầm chẳng lẽ đây chính là Kim Loan Điện? nhung mà sao lại không thấy có một người nào? Rõ ràng mình đang đấu pháp với Kiến Văn Đế, vì sao lại đến đây? Chẳng lẽ đã xuyên không? “Ái phi.”

Một thanh âm ôn nhu từ phía sau vang lên.

Nhuế Lãnh Ngọc liền xoay người, thấy Kiến Văn Đế đứng ngay đằng sau, đang nhìn mình nhàn nhạt cười.

Kiến Văn Đế mặc thường phục, là một bộ trường bào màu vàng, tóc xoã ra, rủ xuống hai vai, nhìn qua đã bớt vài phần uy nghiêm so với lúc trước, nhưng lại thêm vài phần thân thiện ôn hòa, khiến người ta có cảm giác như được tắm mình trong gió xuân.

Nhuế Lãnh Ngọc liền phục hồi lại tinh thần, muốn rút kiếm giết hắn, nhưng phát hiện trong tay không có kiếm, cũng không có Ngũ Bảo Kim Liên.

Không những thế, đến quần áo của mình cũng bị thay đổi, biến thành trang phục cổ trang, là một bộ váy dàu màu xanh lá, quần dài màu trắng phía dưới, không biết được làm bằng chất liệu gì nhưng mà mặc rất thoải mái.

“Ái phi trang điểm thế này, càng thêm đẹp mắt.”

Kiến Văn Đế không biết từ lúc nào đã lấy ra một chiếc gương đồng, đưa đến trước mặt nàng.

Nhuế Lãnh Ngọc nhìn chính mình trong gương, đến kiểu tóc cũng biến thành kiểu cổ điển, trên đầu có cài kim trâm sáng lấp lánh, trang phục trên người trông như phi tử trong hậu cung thời xưa ở trong phim.

“Ái phi có thích không?”

“Ai là ái phi của ngươi!”

Nhuế Lãnh Ngọc tụ tập cương khí, nhưng kinh mạch không hề có phản ứng, trong lúc tình thế cấp bách, trực tiếp dùng tay đánh, muốn cho hắn một cái tát.

Kết quả, cánh tay bị Kiến Văn Đế nhẹ nhàng bắt được.

Nhuế Lãnh Ngọc vừa xấu hổ vừa giận dữ, giơ tay trái lên, kết quả cũng bị hắn bắt được.

“Ái phi không nên động thủ với trẫm, ở trong nơi này, nàng không thể thi triển chút pháp lực nào được.”

Kiến Văn Đế nở một nụ cười ôn hoà, “Ở nơi này, nàng chính là ái phi của trẫm.”

Nhuế Lãnh Ngọc ngược lại bình tĩnh trở lại, lạnh lùng nhìn hắn, ý niệm trong đầu xoay chuyển, nghĩ làm sao mới có thể thoát vây.

“Đây là thế giới trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ, nói thật cũng thật, nói giả cũng giả.

Chỉ cần nàng không ra khỏi nơi đây, thì nơi này có trường tồn muôn đời.”

Bình luận