Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 816: Hoàng đế sống lại 


Quách Thiếu Di nói: “Diệp thiên sư cũng cho rằng là như vậy sao?”

“Cũng đừng có hỏi ta chuyện này, ta chỉ là Đạo sĩ, chỉ biết bắt quỷ hàng yêu, những việc khác ta mặc kệ, nếu các ngươi là quỷ, thì nên xuống Âm Ty báo tin, tiêu trừ nghiệp quả, không nên làm trái đạo lý, nếu đã để ta gặp được các ngươi, tuyệt đối sẽ không tha các người đi.”

Quách Thiếu Di nói: “Chu Lệ còn ở Âm Ty, chúng ta tuyệt đối không xuống Âm Ty”

Diệp Thiếu Dương nhún vai, “Chẳng thể nói chuyện tiếp được rồi.”

Quách Thiếu Di nói: “Diệp thiên sư không chịu hỗ trợ sao?”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm không nói gì.

Tiểu Thiến thấy tình hình như vậy, tiến lên một bước, mở miệng quát lới với Diệp Thiếu Dương: “Nương Nương nói với ngươi nhiều như vậy, lại còn ban cho bảo vật, Đạo sĩ ngươi còn muốn cái gì nữa, chẳng lẽ ngươi nghĩ ta chỉ có lời nói mềm thôi sao?”

Lập tức vỗ tay, năm bóng người từ trong điện thờ phụ đi ra, bao vây hai người Diệp Thiếu Dương.

Hắc Mao Sát! Năm con Hắc Mao Sát đang nhìn hai người như hổ rình mồi, làm ra tư thế chuẩn bị công kích, chỉ cần ra lệnh một tiếng, bọn chúng sẽ lập tức động thủ.

“Nè muội tử, ngươi uy hiếp ta à?”

Diệp Thiếu Dương nhìn Tiểu Thiến, nhàn nhạt cười.

Trong lòng âm thầm phán đoán thực lực của hai bên: Tiểu Thiến này lúc trước bắt đi Lâm Tam Sinh, đã ra tay qua một lần, xem ra, tu vi ít nhất cũng là Quỷ Thủ.

Vị Nương Nương này là quỷ thi, tu vi thâm sâu không lường được, lại còn năm con Hắc Mao Sât, à, còn cả Lâm Tam Sinh …...Mẹ nó, cái này chả cần phải đánh rồi, trực tiếp có thể đầu hàng được rồi.

“Diệp thiên sư, tiểu sinh khuyên ngươi nên đồng ý đi,”

Lâm Tam Sinh đứng một bên chắp tay hành lễ, nhìn qua vô cùng khẩn trương, “Dù Diệp thiên sư không muốn hỗ trợ, tiểu sinh cũng sẽ không động thủ với ngươi đâu, dù sao ngươi cũng là do ta đưa tới đây, vạn nhất có gì bất trắc, ta thực sự áy náy trong lòng.”

Thở dài, nói: “Một bên là chủ thượng của ta, một bên là bạn tốt, Diệp thiên sư, xin đừng làm tiểu sinh phải khó xử.”

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn hắn, nói: “Ngươi coi ta là bằng hữu ư?”

“Vẫn luôn là như vậy!”

Lâm Tam Sinh ngữ khí kiên định, nói.

“Có những lời này của ngươi, ta sẽ không giết ngươi.”

Diệp Thiếu Dương “Keng”

một tiếng rút ra Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, kiếm quang lập lòe, mấy con Hắc Mao Sát kia lộ ra vẻ mặt sợ hãi, lui về phía sau.

Mũi kiếm chỉ thẳng vào Quách Thiếu Di, Diệp Thiếu Dương lạnh lùng nói: “Ta mặc kệ ngươi là Hoàng Hậu, hay cái gì cũng được, ta là người ăn mềm không ăn cứng, nếu ngươi còn càng rỡ, cùng lắm thì đánh một trận, ta sợ ngươi sao?”

Trong lòng đã nghĩ kỹ đối sách, nếu phải đánh thật sự, thì dù có không phải đối thủ, trốn chạy chắc chắn không thành vấn đề, mộ cổ này đều không có cửa, cho nên nếu mình một lòng muốn chạy, đối phương nhất định không thể ngăn cản được.

Quách Thiếu Di chăm chú nhìn hắn, vẻ đắc ý trong ánh mắt đã rút lui, thay vào đó là một sự kinh ngạc, cô ta vốn tưởng tình cảnh trước mắt có thể ép buộc Diệp Thiếu Dương ngoan ngoãn cúi đầu đi vào khuôn khổ.

Nhưng mà từ trong ánh mắt kiên nghị của hắn toát ra một cỗ anh khí bức người, khiến cô ta bắt đầu ý thức được, tên Đạo sĩ trước mắt này, cũng không phải như mình tưởng đượng đơn giản như vậy.

“Diệp thiên sư, thật sự không thể suy xét hợp tác một chút được sao?”

Diệp Thiếu Dương thấy thái độ cô ta mềm mỏng hơn, trầm ngâm không nói gì, suy nghĩ nên làm thế nào mới tốt.

Nhuế Lãnh Ngọc vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt, lúc này tiến lên một bước, đứng song song hắn, nói: “Giúp cô ấy đi.”

“Cái gì?”

Diệp Thiếu Dương có chút giật mình nhìn nàng.

“Nếu ngươi muốn đánh, ta nhất định sẽ chiến cùng huynh, nhưng ngươi có nghĩ tới, tuy cô ấy là Hoàng Hậu, sẽ nghe lời Hoàng Đế, ngươi cứu sống Kiến Văn Đế, sau đó thuyết phục ông ta đi Địa Phủ báo tin, chẳng phải càng tốt hơn sao?”

Diệp Thiếu Dương trong lòng khẽ động, ngay sau đó nhíu mày nói: “Có nói hắn cũng không nghe đâu?”

“Không thử sao biết không được, ta cảm thấy nam nhân dễ nói chuyện hơn nữ nhân.

Vạn nhất thuyết phục được, sự tình sẽ trở nên đơn giản, còn nếu nói không thông thì lại đánh, chẳng qua chỉ thêm một đối thủ, hồn thân của ông ta mới vừa hồi phục, có thể lợi hại được bao nhiêu?”

Những lời nói này khiến Diệp Thiếu Dương tỉnh ngộ, hiện tại đúng là vẫn chưa tới nông nỗi phải động thủ, quay đầu nhìn Quách Thiếu Di, nói: “Ta đồng ý cứu Hoàng Đế, nhưng lời nói vừa rồi cô cũng nghe đó, đến lúc đó ta sẽ khuyên Hoàng Đế.”

Quách Thiếu Di cười nói: “Ngươi cứ việc thuyết phục, nếu thành công, ta không còn lời gì để nói.”

Đi đến trước quan tài Kiến Văn Đế, Diệp Thiếu Dương bảo Nhuế Lãnh Ngọc giúp nâng nắp quan tài lên, tiếp đó mở ba lô ra, lấy ra hộp đựng Thập Bát Thần Châm, không ngừng cắm kim lên thân thể Kiến Văn Đế đang được ngâm trong Vong Xuyên Thuỷ.

Tiếp theo sử dụng bí thuật nội môn Mao Sơn, dùng cương khí trong nước hoá phân âm dương, khống chế được ba hồn bảy phách, Hồn Ngư liền bơi lội theo quỹ đạo riêng, sau đó dần hợp lại với nhau.

Quá trình này cực kỳ hung hiểm, do ba hồn bảy phách đã tách ra trong thời gian dài, nên sẽ bài xích lẫn nhau, mặc dù có Song Ngư Đồ khống chế, cũng không tránh khỏi bị chệch ra ngoài.

Chỉ cần một hồn phách thoát ly, Song Ngư Đồ sẽ bị đảo loạn, tác pháp lập tức thất bại, ba hồn bảy phách sẽ trở nên cuồng loạn không thể khống chế lại, sát thương lẫn nhau, cho đến khi hồn phách tiêu vong…… Nhuế Lãnh Ngọc đứng bên cạnh nhìn, Diệp Thiếu Dương đem một bàn tay vào trong nước, nhắm mắt lại, không ngừng khuấy động theo quy luật đạo pháp.

Theo thời gian trôi qua, cánh tay Diệp Thiếu Dương khẽ run run nhè nhẹ, mồ hôi trên mặt chảy ra như mưa, ướt đẫm quần áo.

Nhuế Lãnh Ngọc nắm chặt hai tay, trong lòng lo lắng nhìn hắn, tập trung toàn bộ sự chú ý lên người Diệp Thiếu Dương, hoàn toàn không để ý Quách Thiếu Di ở phía sau đang chậm rãi lui ra bên cạnh minh điện, làm cái gì đó, rồi sau đó nhẹ nhàng quay lại.

Cuối cùng, Diệp Thiếu Dương cũng dừng khuấy động, mở to mắt, hít một hơi thật sâu.

Nhuế Lãnh Ngọc tiến lên một bước kiểm tra, lúc này mới phát hiện, Vong Xuyên Thủy bên trong quan tài đã cạn, Hồn Ngư cũng không thấy đâu nữa.

Kiến Văn Đế vẫn nằm trong quan tài, không hề nhúc nhích.

Diệp Thiếu Dương thở dốc mấy hơi, rút kim châm đang cắm trên tam đại quỷ huyệt của Kiến Văn Đế xuống, sau đó tay trái lấy từ trong hộp mười cây ngân châm lớn nhỏ khác nhau, kẹp ở đầu ngón tay, tay phải không ngừng rút ra, cắm lên người Kiến Văn Đế.

Trong lúc ra tay, tốc độ cực nhanh, khiến người khác không kịp nhìn, nhưng vị trí ngân châm cắm vào các vị trí, thì không sai chút nào.

Quách Thiếu Di nhìn ra được, chậm rãi gật đầu, mặt lộ vẻ vui mừng, lẩm bẩm nói: “Diệp thiên sư, đạo pháp cao thâm, không phải phàm nhân, cho dù Quốc sư có sống lại, chưa chắc đã có thủ đoạn thế này!”

Lâm Tam Sinh mỉm cười gật đầu, Tiểu Thiến thì bĩu môi khinh thường, hừ một tiếng.

“Xong rồi!”

Diệp Thiếu Dương kêu lên một tiếng, ngã ngồi trên mặt đất, há mồm thở hổn hển.

Quách Thiếu Di vội vàng tiến lên xem, thấy Kiến Văn Đế vẫn nằm bất động, trên người còn cắm một cây châm to, liền hỏi: “Làm sao vẫn chưa tỉnh?”

“Ta phải trước điều tức khôi phục pháp lực đã,”

Diệp Thiếu Dương trợn mắt, “Bằng không làm sao có đủ điều kiện để đàm phán với các ngươi, cây châm đó chặn lại mạch quỷ khí, nếu bây giờ cô muốn làm ông ta tỉnh lại, có thể tự nhổ xuống xem, bất quá rút không đúng cách, hồn phi phách tán thì đừng có trách ta.”

Quách Thiếu Di vừa mới vươn tay vào, liền rụt trở về, nhìn Diệp Thiếu Dương cười nhạt.

“Vậy thì chờ Diệp thiên sư một lúc đi.”

Diệp Thiếu Dương khoanh chân ngồi xuống, dùng tâm pháp Đại Chu Thiên, thổ nạp liền hai chu thiên, khôi phục gần như toàn bộ pháp lực, lúc này mới đứng dậy, vặn cái eo, đi tới tùy tay nhổ cây kim ra, nhìn Quách Thiếu Di cười nói: “Ta đã gạt cô, cứ tuỳ tiện nhổ xuống là được.”

Bình luận