Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 814: Hoàng đế đẹp trai 


Nhuế Lãnh Ngọc quay đầu lại mà trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó dời ánh mắt ra khỏi mặt Kiến Văn Đế, thấy trong nước của quan tài có mấy con cá nhỏ màu trắng, chậm rãi bơi lội trong nước.

Nhìn kỹ lại, hình dáng đúng là giống cá, nhưng lại không có hai mắt, một đám mê mang mà bơi lượn.

“Hồn Ngư!”

Diệp Thiếu Dương lúc này mới chú ý đến ‘cá nhỏ’ này, thất thanh kêu.

Quách Thiếu Di đứng bên cạnh nói: “Không hổ là Thiên sư, liếc mắt một cái đã nhìn thấu chân tướng.

Đám cá đó là do ba hồn bảy phách của Hoàng Thượng biến thành…… Chuyện này còn có liên quan đến tràng chiến đấu xảy ra năm đó.

Kết thúc đại chiến, tuy chúng ta thủ thắng, nhưng Hoàng Thượng bị quỷ Thi Vương đánh trọng thương, vốn dĩ là đã hồn phi phách tán, may mắn là có quan tài Thạch Tinh Ngọc Tuỷ này, Quốc sư phong bế thân thể cùng hồn phách bên trong quan tài, tự mình xuống Cửu U lấy Vong Xuyên Thủy về, đổ vào trong đó.

Rồi lại dùng Hỗn Nguyên Châu định hồn, biến ba hồn bảy phách thành Hồn Ngư.

Vong Xuyên Thủy thuần âm, Thạch Tinh Ngọc Tuỷ có thể hóa thi khí thành dương khí, âm dương điều hòa, tẩm bổ cho thân thể cùng hồn phách, trở nên trường tồn bất diệt.

Mục đích Quốc sư làm vậy, là vì muốn kết hợp hồn phách với thân thể, làm cho Hoàng Thượng sống lại, nhưng lúc ấy hắn đã là quỷ, rất nhiều Đạo thuật không thể thi triển được.

Hắn đã nói cho ta biết, muốn làm Hoàng Thượng hồn thân hợp nhất, nhất thiết phải do tông sư Đạo môn thi pháp mới có thể làm được, mà ta lại ở bên trong cổ mộ, ngăn cách với thế giới bên ngoài, căn bản không thể tiếp xúc được tông sư Đạo môn.

Tuy là quân sư có thể rời khỏi cổ mộ, nhưng dù hắn có tìm được Thiên sư, thì loại sự tình như thế này, người ta đương nhiên sẽ không giúp đỡ, chưa nói đến việc ta dù sao cũng là quỷ, không tới thu phục chúng ta đã không tệ rồi.”

Diệp Thiếu Dương nghe vậy, xem như đã hiểu rõ mọi chuyện, nhíu mày hỏi: “Còn tên quốc sư kia, cô không phải là nói hắn đã bị Quỷ Thi Vương giết rồi sao, như thế nào lại còn đi Âm Ty lấy Vong Xuyên Thủy, nghe rất là mâu thuẫn.”

Quách Thiếu Di trầm mặc một chút, nói: “Hồn phách của Quốc Sư còn chưa có bị tiêu tán, chỉ bị trọng thương, sau khi hắn hoàn thành hết thảy mọi việc, nhân lúc hắn không còn khả năng phản kháng, ta đã diệt hồn của hắn.”

Diệp Thiếu Dương giật mình khiếp sợ.

Quách Thiếu Di nhìn hắn, nói: “Ta không muốn hắn trở thành Thống soái của đàn Đồng Giáp Thi, ta đã không muốn can thiệp chuyện nhân gian, cũng không định tổn hại sinh linh.”

Diệp Thiếu Dương không nói gì, đây là chuyện nhà của người ta, hắn cũng không nghĩ tới sẽ hỏi nhiều.

“Thạch Tinh Ngọc Tủy Quan này, là vật của các ngươi sao?”

“Đúng vậy, thân xác của Hoàng Thượng sau này mới đem xuống đây, vốn dĩ ban đầu được an táng trong minh điện mộ cổ bên trên, còn xác phụ thân ta ở điện thờ phụ, sau khi chúng ta mới phát hiện sự tồn tại của tầng cổ mộ ở dưới đây.

Lúc sau khi trận chiến dưới đây kết thúc, Quốc sư nói nơi này địa khí tràn đầy, âm trạch phong thuỷ càng tốt, vì thế lệnh Đồng Giáp Thi chuyển Ngọc Quan xuống đây, đưa quan tài phụ thân ta lên trên minh điện, coi như là vì mê hoặc Chu Lệ hoặc là đám trộm mộ sau này.”

Quách Thiếu Di nói: “Diệp thiên sư có biện pháp nào làm Hoàng Thượng sống lại không?”

“Cái này……”

Diệp Thiếu Dương nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, gật đầu nói, “Có thể.

Bất quá ta không hiểu, lúc trước cô nói mình lo Thiên sư khác không chịu hỗ trợ, nhưng cô làm sao biết được là ta sẽ hỗ trợ cô?”

Lâm Tam Sinh nhẹ nhàng đi tới, nói: “Vì Diệp thiên sư có tâm lòng thương người.”

Diệp Thiếu Dương nhún vai, “Nhưng mà Hoàng Đế đã chết, dù có hồn thân nhập xác, cũng sẽ là quỷ thi, làm như vậy sẽ vi phạm Đạo pháp, xin lỗi, chuyện này ta không thể giúp các người.”

Câu trả lời của hắn, Quách Thiếu Di không hề tỏ ra ngạc nhiên hay thất vọng, nhàn nhạt cười, nói: “Đương nhiên ta sẽ không để Diệp thiên sư về tay không, sau khi xong việc, viên Hỗn Nguyên Châu này sẽ thuộc về Diệp thiên sư.”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, quay sang nhìn chiếc vương miện của Kiến Văn Đế, Hỗn Nguyên Châu là chi bảo của Đạo gia, danh tiếng lừng lẫy, bản thân mình cũng từng đọc trong điển tịch Đạo gia giới thiệu về nó: Bảo bối này có thể gia tăng tốc độ hấp thu các loại khí tức, Đạo sĩ đeo trên người, có thể tăng cường hiệu quả thổ nạp gấp mấy lần, nếu quỷ yêu thi linh đeo, khí tức hội tụ cũng nhanh hơn.

Hỗn Nguyên Châu có thiên tính Thuỷ, để trong nước tác dụng càng thêm rõ ràng.

Trong phút chốc, trong đầu liền này sinh một ý nghĩ: Quả Cam là thủy yêu, sống dưới nước lâu dài, nếu có viên Hỗn Nguyên Châu này, nhất định có thể phát huy tác dụng kỳ diệu của nó tốt nhất.

“Thật không thể nghĩ tới, bảo bối mất tích gần ngàn năm, dĩ nhiên lại ở đây……”

Diệp Thiếu Dương nhìn Hỗn Nguyên Châu, lẩm bẩm nói.

“Đây là do Quốc sư mang từ Lao Sơn tới.

Hỗn Nguyên Châu tuy tốt, nhưng ta biết, chỉ một viên Hỗn Nguyên Châu mà muốn Diệp thiên sư động lòng, sợ cũng không dễ, Diệp thiên sư, đi theo ta.”

Nói xong xoay người đi về phía điện thờ phụ bên trái.

Diệp Thiếu Dương cùng Nhuế Lãnh Ngọc liếc mắt nhìn nhau, đi theo cô ta.

Quách Thiếu Di ngón tay ngọc bắn ra một ngọn ma trơi, thắp sáng đế đèn trong góc mộ thất.

Ngọn lửa ma u ám, làm điện thờ phụ toả ra ánh sáng màu xanh biếc.

Hai người nhìn quanh một lần, điện thờ phụ được bài trí rất đơn giản, ở giữa có một chiếc quan tài, có một đống đồ sứ cùng vật bồi táng để dựa vào bức tường, tất cả đều đã bị tàn phá nhiều.

Một bên vách tường có rất nhiều bích động, trong đó có nhiều đồ vật hình dáng đủ loại.

“Những quyển kinh cùng thư tịch đó, đều là đồ cổ từ thời Đông Tấn,”

Quách Thiếu Di nói, “Đối với tu đạo thực chẳng có tác dụng gì, cho dù có thể đổi thành tiền, với người thanh cao như Diệp thiên sư, chắc cũng không để ý tới những vật phàm tục đó.”

Diệp Thiếu Dương ngượng ngùng cười, sờ sờ mũi, liếc trộm Nhuế Lãnh Ngọc, phát hiện nàng ở bên mà cười lạnh.

“Ta có vài món rất tốt, có lẽ Diệp thiên sư sẽ thích, Tiểu Thiến, ngươi đi lấy tới đây.”

Có vẻ như chủ tớ hai người này đã sớm thương lượng rồi, Tiểu Thiến cũng không nói gì, nhẹ nhàng lướt đến vách tường, lấy từ trong bích động ra mấy đồ vật, hai tay nâng lên, đi tới trước mặt Diệp Thiếu Dương.

“Ngươi họ Nhiếp à?”

Diệp Thiếu Dương thuận miệng đùa cô ta một câu.

“Cái gì?”

Diệp Thiếu Dương cười cười.

Quách Thiếu Di đi tới, lấy từ trong tay cô ta một cây thảo dược màu đỏ, nói: “Âm Huyết Linh Chi, ta nghe quân sư nói, Diệp thiên sư đã hứa với một bằng hữu Phật môn, đang cần thứ này để cứu mạng……”

“Âm Huyết Linh Chi!”

Diệp Thiếu Dương cơ hồ nhảy dựng lên, đúng là đi mòn giày sắt cũng không tìm ra! “Cô...

cô từ đâu mà có được?”

“Đây là vật của chủ mộ dưới đây, sinh trưởng ở trong miệng của Quỷ Thi Vương đó.

Sau khi Quỷ Thi Vương chết, Quốc sư biết vật này cực kỳ tốt, nhưng lại vô dụng đối với chúng ta, cho nên phơi khô rồi bảo quản đến tận bây giờ.”

Quách Thiếu Di cũng không thừa nước đục thả câu, trực tiếp đưa Âm Huyết Linh Chi tới trước mặt Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương chần chờ một chút, hiểu rõ ý tứ của cô ta: Đã nhận đồ của của ta, chẳng khác nào đã đồng ý hỗ trợ.

Nhưng mà hắn lại không có nghĩ vậy, cứ nhận trước rồi tính sau.

“Cảm tạ.”

Diệp Thiếu Dương nhận lấy Âm Huyết Linh Chi, cất vào trong người, chắp tay hành lễ.

Quách Thiếu Di lại cầm lấy một quyển sách màu vàng, nói: “Đây là tâm pháp thượng cổ bí truyền của Phật môn ‘Đạt Ma Hàng Ma Kinh’, trên đời chỉ còn lại duy nhất một cuốn này thôi, do phu quân ta năm đó mang từ trong cung ra, tu luyện tâm pháp này, có thể đạt thành La Hán Kim Thân.”

“La Hán Kim Thân, đó là cái gì?”

Diệp Thiếu Dương gãi đầu, “Ta là Đạo sĩ, chẳng lẽ cô muốn để ta Đạo Phật song tu à?”

Quách Thiếu Di mỉm cười, “Ta biết nó vô dụng với Diệp thiên sư, nhưng đối với vị bằng hữu Phật môn kia của ngươi, nhất định sẽ yêu thích không muốn rời tay.”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, bất đắc dĩ lắc đầu, “Cô tìm ta hỗ trợ, tặng hai loại bảo vật, nhưng đều dành cho người khác, không bằng ta trực tiếp kêu hắn lại đây giúp cô cho xong.”

Quách Thiếu Di nói: “Ta biết Diệp thiên sư đối đãi bằng hữu rất tốt, đưa cho hắn, hay là tặng choi ngươi cũng giống nhau thôi.”

“Được rồi, ta là Lôi Phong.”

Diệp Thiếu Dương khoát tay.

“Lôi Phong? Tháp Lôi Phong sao?”

Quách Thiếu Di hỏi.

Bình luận