Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 813: Bí mật của hoàng hậu (2) 


Thử ta…… Diệp Thiếu Dương trong lòng bỗng cảm thấy khó chịu, khẽ hừ nhẹ một tiếng, nói: “Cô không sợ ta giết chết bọn họ sao?”

“Không, lúc ấy ta đứng sau vách tường quan sát, nếu ngươi thực muốn tiêu diệt bọn họ, ta sẽ kịp thời triệu hồi bọn họ.”

Giọng Quách Thiếu Di tràn đầy tự tin, hơn nữa còn mang theo ngạo khí.

Diệp Thiếu Dương nhìn cô ta, cười tà tà, “Nếu lúc trước ta thực sự ra tay, căn bản cô sẽ không kịp cứu viện.

Có tin không?”

Quách Thiếu Di nhìn hắn một hồi, nói: “Ta tin.”

“Hừ, có lẽ cô cũng biết mình không thể cứu viện kịp thời, nhưng vì kế hoạch của mình, vẫn là phái bọn họ tới, cho nên……”

Quách Thiếu Di nói: “Cho nên không có chuyện gì, cho dù ngươi có tiêu diệt bọn nó, bất quá cũng chỉ là ít đi một đôi linh phó thôi.”

Diệp Thiếu Dương nghe cô ta nói như vậy, đưa mắt nhìn về phía Đồng nam, thấy trong mắt hắn không có chút thất vọng nào cả, trong lòng bỗng cảm thấy bi ai.

“Người hầu, mãi mãi vẫn chỉ là người hầu.”

Quách Thiếu Di lạnh lùng nói.

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, “Cô sai rồi……”

“Lớn mật!”

Một giọng nữ thanh thúy từ gian thờ phụ truyền tới, tiếp đó là một bóng người bay ra đây.

Hai người Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lại, thấy chính là nữ quỷ lúc trước đã “bắt đi”

Lâm Tam Sinh, hiện tại nhìn kỹ thì thấy: đây là một cô gái có khuôn mặt thanh tú, mặc trang phục màu xanh, trang điểm cũng nữ, giận dữ nhìn Diệp Thiếu Dương, “Không được vô lễ với Nương Nương!”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, “Ta vô lễ?”

“Dám nói Nương Nương sai, chẳng phải vô lễ là gì?”

Diệp Thiếu Dương nhún vai, cũng không tức giận, nhìn cô ta nói: “Muội tử à, ta nói cho ngươi biết, ta sinh ra ở đất nước Trung Hoa thời hiện đại, lớn lên dưới lá cờ đỏ, trong từ điển của ta không có từ Nương Nương, cũng như Hoàng Đế.”

“Tiểu Thiến vẫn luôn ở trong cổ mộ hầu hạ ta, chưa từng ra ngoài bao giờ, xin Thiên sư tha thứ.”

Quách Thiếu Di lạnh nhạt xin lỗi, “Tuy ta cũng chưa bao giờ ra ngoài, nhưng từ khi quân sư đi theo ta, có kể rất nhiều chuyện về thế giới bên ngoài, ta có thể hiểu được.

Mới rồi Thiên sư nói ta đã sai, là vì sao?”

“À,có nói cô cũng không hiểu.”

Diệp Thiếu Dương không muốn tranh luận về vấn đề nhân quyền với một quỷ hồn ở xã hội phong kiến, lập tức thả Đồng nữ ra, quay sang nói với Đồng nam kia:“Ngươi lại đây.”

Đồng nam ngẩng đầu nhìn Quách Thiếu Di, thấy cô ta hơi gật đầu, rồi mới đi về phía Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương nhanh tay liền dán ngay một lá linh phù dán lên mặt hắn, nháy mắt đã thu lại, tiếp theo lại dùng một lá linh phù khác thu Đồng nữ, sau đó dắt linh phù bên người, vỗ vỗ tay, liền cảm thấy trong lòng nhẹ nhàng hơn nhiều.

Quách Thiếu Di khẽ nhíu mày, không hiểu vì sao hắn lại làm như vậy.

Thực ra Diệp Thiếu Dương đã sớm có tính toán của mình: Vạn nhất lúc sau có đánh nhau, đôi Đồng nam Đồng nữ này sẽ ngu trung mà nghe lệnh Quách Thiếu Di, nhất định sẽ ra tay với mình, cứ xử lý trước là tốt nhất.

Hơn nữa đối huynh muội này cũng không phải ác linh, Diệp Thiếu Dương không nghĩ nhìn thấy bọn họ bị Quách Thiếu Di sai khiến, công kích chính mình, nếu mà bị mình giết chết, thì lúc đó mình cũng sẽ giống như hai huynh muội này, đều bị Quách Thiếu Di điều khiển mà thôi.

Đương nhiên, không đánh nhau vẫn là tốt nhất, trước mắt cũng chưa có dấu hiệu động thủ.

Nhưng mà lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, dù sao cũng không phải chuyện gì xấu gì.

“Hiện tại, mọi chuyện đều đã rõ ràng,”

Diệp Thiếu Dương nhìn Quách Thiếu Di nói, “Nói đi, các ngươi hao hết tâm trí để dẫn ta tới đây, rốt cuộc là muốn làm gì?”

Quách thiếu di nói: “Xin mời Thiên sư lên đây, cả hai vị cùng lên đi.”

Diệp Thiếu Dương cùng Nhuế Lãnh Ngọc thoáng nhìn nhau, rồi cùng bước lên bậc thang.

Quách Thiếu Di xoay người, đi về phía chiếc quan tài làm bằng ngọc thạch bày giữa đại điện, châu ngọc trên người va chạm, phát ra tiếng vang nhỏ.

Hai người theo qua đó, chăm chú nhìn tới, đây là một cỗ quan tài bằng ngọc, hoàn toàn trong suốt, giống như thủy tinh.

“Đây chính là Thạch Tinh Ngọc Tuỷ Quan……”

Nhuế Lãnh Ngọc hít sâu một hơi.

Quách Thiếu Di nói: “Cô nương có ánh mắt rất tốt.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày, nói: “Quan tài này rất đặc biệt sao?”

“Đâu chỉ đặc biệt, nó thật là cực phẩm!”

Một người luôn gặp chuyện bình tĩnh như Nhuế Lãnh Ngọc cũng hơi kích động lên, “Thạch Tinh Ngọc Tủy là một loại ngọc thạch chỉ có tại vùng đất băng giá ở cực Bắc, một khối nhỏ như quả trứng gà cũng có giá trị liên thành, huống chi dùng để làm quan tài, đương thời có thể sử dụng quan tài như thế này, trong nước đoán chừng cũng chỉ có họ Vương.”

Quách Thiếu Di cười nhạt, nói: “Vào thời ấy của chúng ta, Thạch Tinh Ngọc Tủy này vẫn chưa đáng giá đến vậy, chỉ là tương đối hiếm có mà thôii, quan tài này do Quốc sư chế tạo, ngọc thạch từ đâu có, ta cũng không biết.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Có lẽ chính vì thời đó các người đã sài hết quá nhiều, thế nên hiện tại những vật này vô cùng quý hiếm, nên mới thành đáng giá.”

Nhuế Lãnh Ngọc nghe vậy cũng gật đầu, nói tiếp: “Quan tài bằng Thạch Tinh Ngọc Tủy, có công năng tuyệt vời giống như Âm trầm mộc, có thể ngăn cách khí tức trong ngoài, bảo đảm thi thể vạn năm không hư hại.

Nhưng mà Âm trầm mộc không làm được, chính là: Thạch Tinh Ngọc Tủy có thể chuyển hoá âm khí toát ra từ thi thể, biến thành dương khí, cho nên có truyền thuyết cho rằng, sau khi chết nếu nằm trong quan tài làm bằng Thạch Tinh Ngọc Tuỷ một trăm năm, thi khí hoá hết, nhục thân trọng sinh, người chết cũng có thể sống lại……”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, “Chuyện này không có khả năng nào.”

“Đúng vậy, thứ mà Thạch Tinh Ngọc Tuỷ tạo ra, kỳ thực chính là quỷ thi, nhưng vì không ngừng có dương khí tẩm dưỡng, hình thái quỷ thi này không giống như quỷ thi bình thường, hơn nữa chỉ cần nằm trong quan tài, tu vi sẽ tăng trưởng nhanh gấp mấy lần so với ở bên ngoài……”

“Thật vậy à”

Diệp Thiếu Dương trong lòng chấn động, cẩn thận đánh giá quan tài này, tuy trong suốt, nhưng bên trong vẫn tràn ngập một lớp sương mù màu vàng nhạt, lưu chuyển khắp nơi trong quan tài, hoàn toàn nhìn không thấy bên trong có gì.

Quách Thiếu Di đi tới, mà vuốt ve một đầu của quan tài.

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn qua, thấy tay vị Nương Nương này vừa trắng vừa nhỏ, ngón tay thon dài tựa măng ngọc, thủ hình cũng tuyệt mỹ.

Đúng là nhân gian tuyệt phẩm.

Khụ khụ, hình như mình đã chú ý sai trọng điểm rồi nhỉ…… Ánh mắt nhìn xuống, chỉ thấy sương khói trong quan tài xoay chuyển, bay về phía ngón tay Quách Thiếu Di, nhưng có thể thẩm thấu qua nắp quan tài, bị hút vào trong tay cô ta.

Diệp Thiếu Dương chưa kịp dò hỏi công dụng của sương mù này, thì bị vật bên trong quan tài, hoàn toàn hấp dẫn sự chú ý của hắn: Trong quan tài chứa đầy nước, là một khối thi thể nằm ngửa mặt lên trời, mặc hoàng bào thêu hình rồng, đầu đội bảo quan lấp lánh kim sắc, ngay giữa bảo quan có một viên long nhãn ngọc châu to lớn, phát ra ánh sáng nhu hòa màu vàng nhạt.

“Hoàng Đế!”

Diệp Thiếu Dương âm thầm kêu lên.

Nhìn kỹ khuôn mặt ông ta, chỉ thấy sắc mặt không khác gì so với người bình thường, chỉ là hơi tái nhợt, tĩnh lặng nằm trong nước, sống động như thật.

Hoàng Đế nhìn qua cỡ ba mươi tuổi, tướng mạo tuấn tú, tuy đang nhắm mắt, sắc mặt an tường, nhưng vẫn khiến cho người ta cảm nhận được một loại khí vũ hiên ngang.

Đây là loại diện mạo mà liếc mắt một cái đã có thể nhận ra không phải người thường.

Ngay sau đó, Diệp Thiếu Dương nghĩ đến, thấy cái ý nghĩ này là sai, thực ra mình đã bị thân phận cũng như long bào trên người ông ta ảnh hưởng, trên đời này không có gì người nào gọi là trời sinh tướng Đế Vương.

“Đây là…… Kiến Văn Đế Chu Duẫn Văn!”

Hai tay Nhuế Lãnh Ngọc dựa lên nắp quan tài, mở to hai mắt, nhìn vị Hoàng đế nổi tiếng bi tình nhất trong lịch sử, trong lòng không thể bình tĩnh được.

“Truyền thuyết dân gian là sự thật, Chu Duẫn Văn…… thưc sự rất soái, còn soái hơn Từ Tranh một trăm lần.”

“Từ Tranh?”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, “Cái tên đầu trọc? hắn thì có liên quan gì đến chuyện này?”

“Ngươi chưa xem qua “Chuyện tình vượt thời gian”

à, Từ Tranh đóng vai Chu Duẫn Văn, quả thật…… đúng là không thể so được”

Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng, bất mãn nói: “Đáng tiếc người ta đã có nương nương.”

Bình luận