Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 811: Hoàng hậu nương nương 


“Hai vị pháp sư, mời.”

Đồng nam cứng ngắc khom mình hành lễ, đi vào cổng vòm.

Diệp Thiếu Dương liếc nhìn Nhuế Lãnh Ngọc một cái, nói: “Cũng đã tới rồi, thử vào đó xem sao, nếu có nguy hiểm…… Chạy trước nói sau.”

Nhuế Lãnh Ngọc chế nhạo: “Ngươi tốt xấu gì cũng là Thiên sư, còn chưa đi vào đã nghĩ đến chạy?”

“Nếu không thì sao, mỗi lần ta đến chỗ nguy hiểm đều luôn tìm tốt đường lui, bằng không đã chẳng sống nổi tới cấp bậc thiên sư này.”

Diệp Thiếu Dương trợn mắt, bước vào bên trong.

Phía sau cổng vòm, chính là minh điện, là do người Tấn thanh cao thích sự giản dị, nên gian minh điện này so với trên kia so sáng, có vẻ đơn sơ quá mức.

Bên trong chỉ có mấy cây cột chống đỡ, sát vách tường có bày hai bình gốm tạo hình cổ xưa, màu sắc ảm đạm, cũng không có hoa lệ.

Ở cuối minh điện, đặt một chiếc quan tài thật lớn, chất liệu dường như là ngọc thạch, cả quan tài phát ra ánh sáng nhu hòa màu vàng nhạt, chính ánh sáng này đã thắp sáng toàn bộ minh điện.

Đồng nam vừa đến nơi, liền đi vào gian thờ phụ bên trái, Diệp Thiếu Dương vốn định theo sau hắn, Nhuế Lãnh Ngọc vội kéo lại, chỉ chỉ lên phía trên không.

Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn thì thấy, phía trên có chỗ nham thạch bong thành từng mảng, lộ ra từng viên ngói màu đỏ có mặt ngoài bóng loáng.

“Ngói lưu ly?”

Diệp Thiếu Dương cả kinh nói.

“Thiên Bảo long hỏa lưu ly đỉnh.”

Nhuế Lãnh Ngọc thấp giọng nói, “Một thủ đoạn đề phòng trộm mộ, mặt trên viên ngói được phủ một lớp dầu hoả (long hỏa du) thật dày, một khi mái ngói bị phá vỡ, Long hỏa du gặp không khí, nhỏ giọt xuống dưới, có thể thiêu đốt toàn bộ mộ thất.”

“Khủng bố như vậy à…...”

Diệp Thiếu Dương trong lòng có chút khẩn trương lên, quỷ yêu thi linh dù có lợi hại, ít ra còn có thể đánh, nhưng với kiểu bẫy người như thế này…… dù sao mình cũng là người, bị lửa thiêu cũng chết thôi.

Trong minh điện tràn ngập thi khí cũng như quỷ khí đậm đặc, Diệp Thiếu Dương nhìn khắp xung quanh, không phát hiện bất kỳ bóng dáng kẻ nào, đưa mắt nhìn chằm chằm về phía điện thờ phụ Đồng nam vừa chui vào.

Bất ngờ, có một bóng người từ bên phải điện thờ lướt ra, chắp tay nói: “Diệp Thiên sư, Nhuế…… Cô nương.”

Hai người quay đầu thì thấy, đó là Lâm Tam Sinh, ra vẻ cúi mình, mặt còn mang theo một nụ cười xin lỗi.

Diệp Thiếu Dương liếc mắt quan sát hắn trên dưới một hồi, lạnh lùng nói: “Ta tưởng ngươi bị quỷ ăn rồi.”

Lâm Tam Sinh xấu hổ cười, “Diệp thiên sư đừng trách, tiểu sinh thật sự đã lừa ngươi, nhưng cũng là có nỗi khổ riêng, xin Diệp thiên sư tin tưởng, tiểu sinh…… thực sự coi ngươi là bằng hữu, chưa từng nghĩ sẽ làm hại ngươi.”

“Chỉ mong là không có,”

Diệp Thiếu Dương dùng Câu Hồn tác chỉ vào hắn, ngang nhiên nói: “Mưu ma chước quỷ, ta đây luôn không sợ.”

Nhuế Lãnh Ngọc xem hai người đối đáp, nhịn không được nói: “Ngươi dẫn chúng ta tới đây, rốt cuộc muốn làm cái gì, nói thẳng ra đi.”

Lâm Tam Sinh gật gật đầu, chuyển hướng bên trái phòng xép, nói: “Nương Nương xin hãy hiện thân cho họ thấy.”

Lập tức hai người Diệp Thiếu Dương dời ánh mắt qua đó.

Một bóng người thướt tha uyển chuyển, từ điện căn phòng nhỏ bên cạnh đi ra, thân mặc một bộ váy dài thướt tha, đầu đội ngọc quan, bề mặt khảm đầy châu báu, y phục cũng treo đầy các loại châu báu, ngọc bội rất đẹp, dưới ánh sáng ảm đạm trong mộ thất toả ra minh quang rạng rỡ.

Diệp Thiếu Dương lập tức kinh ngạc đến ngây người, đây là lần đầu tiên mình thấy có người ăn mặc kiểu này trong hiện thực, dù đã từng xem qua phim truyền hình cổ trang, nhưng cảm giác hoàn toàn không giống nhau, hơn nữa những cái đó đều chỉ là đạo cụ.

Châu báu ngọc bội gắn trên trang phục của nữ nhân trước mắt này, tuyệt đối hàng thật giá thật, điều này có thể nhìn ra được từ ánh châu quang lấp lánh.

Trong đầu hiện ra bốn chữ: Phượng quan hà bí.

Đây tuyệt đối là Phượng quan hà bí! Quan sát tướng mạo nữ nhân này, cũng là nghiêng nước nghiêng thành, đặc biệt chiếc mũ phượng trên đầu càng làm nổi bật khí chất cao quý ung dung.

Đối mặt với loại nữ nhân có khí chất thế này, Diệp Thiếu Dương suy đoán: nam nhân bình thường đều sẽ không nảy sinh tà niệm, mà chỉ cam tâm quỳ gối dưới váy nàng ta mà thôi.

Lâm Tam Sinh chắp tay hành lễ, nói; “Nương Nương.”

Nương Nương? Diệp Thiếu Dương bỗng nhiên tỉnh ngộ, lẩm bẩm nói: “Hoàng Hậu……”

Nữ nhân từ hướng đối diện đi về phía hai người, khi còn cách khoảng mười mét thì đứng lại, bình tĩnh nhìn Diệp Thiếu Dương.

Tuy vóc dáng không cao lớn như mình, nhưng Diệp Thiếu Dương cảm nhận được một loại uy áp từ trên cao đè xuống, đè lên thân thể của mình.

“Diệp Thiếu Dương, Thiên sư Đạo môn?”

Thanh âm mềm mại, vô cùng dễ nghe, lại mang theo một loại lạnh nhạt cao quý.

Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai, coi như trả lời.

“Ta kêu Quách Thiếu Di, là con gái của Quách tướng quân, cũng là chính thê của Kiến Văn Đế……”

Chỉ một câu này thôi, đã làm cho Diệp Thiếu Dương khiếp sợ không thôi, thất thanh nói: “Cái gì, Đồng Giáp Thi Vương kia…… là phụ thân của cô?”

“Đúng vậy.”

Diệp Thiếu Dương lập tức á khẩu, mình mới vừa xử lý cha của người ta…… Quách Thiếu Di nói: “Thiên sư không cần phải lo, phụ thân ta năm đó vọng tưởng sau khi tự sát tu luyện thành Đồng Giáp Thi Vương, lãnh đạo đội quân Đồng Giáp Thi chinh chiến, nhưng ông ấy đã quên một điều, Đồng Giáp Thi không có tâm trí, dù có mạnh đến đâu, cũng không thể nào tránh khỏi việc lạm sát dân thường.

Thiên hạ có vô số pháp sư, sẽ không để cho bọn họ làm càn được lâu, cũng chỉ là làm loạn nhân gian nhất thời mà thôi.

Thời khắc ông ấy chết đi, đã không còn là phụ thân của ta nữa.

Ta cũng sớm muốn diệt trừ ông ta, tránh để ông ta ra ngoài tàn sát người vô tội, nhưng rốt cuộc đó cũng là thân xác phụ thân đã chết của ta, ta không thể tự hạ thủ, đành phải mượn tay Diệp thiên sư, cũng coi như giúp ta giải quyết một vấn đề nan giải, đa tạ.”

Lời nói cực kỳ có chừng mực, khiến người nghe cũng cảm thấy rất là thoải mái.

“Cho nên, những con Đồng Giáp Thi đó đều do cô giết chết?”

Thấy Quách Thiếu Di gật đầu, Diệp Thiếu Dương lại hỏi: “Cô làm Lâm Tam Sinh dẫn ta tới đây, không phải chỉ vì giết phụ thân cô chứ?”

Quách Thiếu Di nói: “Đương nhiên còn có chuyện quan trọng hơn.

Diệp thiên sư, trước hết phu thê hai người xin hãy nghe ta kể lại một câu chuyện cũ, được không?”

“Khụ khụ.”

Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, mặt lộ vẻ sung sướng.

Không ngờ Nhuế Lãnh Ngọc lạnh lùng nói: “Nương Nương hiểu lầm, ta cùng với hắn không phải phu thê, chỉ là bằng hữu.”

Diệp Thiếu Dương lẩm bẩm nói: “Người ta cũng chỉ là thuận miệng nói thôi, cô để ý nhiều làm gì……”

Quách Thiếu Di nhìn Nhuế Lãnh Ngọc hơi mỉm cười, bắt đầu nhẹ nhàng kể lại: “Ta nguyên là con gái duy nhất của Quách gia, khi Chu Lệ đánh vào kinh thành, phụ thân ta bảo vệ Kiến Văn bí mật chạy thoát, ta cũng cùng bỏ trốn với họ, trải qua khó khăn nguy hiểm, mai danh ẩn tích, cuối cùng cũng tìm được một chỗ an thân bên bờ sông này, nên quyết định dừng lại...

Kiến Văn vội vàng bỏ chạy, phi tử hậu cung đa số không có đi cùng, giữa đường lại bị thất lạc một ít, bên cạnh chỉ còn mấy người thân phận thấp kém.

Phụ thân ta sợ Kiến Văn cô độc, làm chủ đem ta gả cho ông ấy, phong làm chính cung Hoàng Hậu.”

Nói đến đây, Quách Thiếu Di tự giễu mà cười cười, “Ta gọi là Hoàng Hậu, nhưng chắc các người cũng biết thế cục lúc ấy, ta so với một thôn phụ cũng chẳng khác biệt là mấy.

Bất quá phu thê hai người bọn ta tương kính như tân, ân ân ái ái, ẩn cư tại ngọn núi này được một thời gian, phụ thân ta phát hiện ra ngôi mộ cổ đang dang dở này, vì thế bí mật quay lại kinh thành, liên lạc thuộc hạ cũ, lôi kéo một số người, cùng nhau quay về, để tránh bị truy đuổi, âm thầm đi vào đây, bí mật huyết luyện binh lính, chiêu binh mãi mã, mưu đồ phục quốc.

Sau đó, Chu Lệ phái Hồ Oánh truy tìm Kiến Văn Đế, lại có thể tra được đến nơi này.

Phụ thân ta nghe được tin tức, vì thế dẫn binh lính trốn vào trong cổ mộ, phong bế cửa mộ, bí mật mở một thông đạo khác trên sườn núi, lén lút xuống núi thu gom củi gạo mắm muối.

Ta với phu quân lánh mặt trong núi sâu, ăn mặc giống như người bình thường, tránh bị truy sát.”

Bình luận