Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 802: Lịch sử trùng hợp 


Diệp Thiếu Dương không có hứng thú đối với nhân vật lịch sử, tuy nhiên sau khi nghe cô nói như vậy, cũng nhịn không được nhìn lại vài lần, cảm thấy Minh Thái Tổ tuy không phải soái lắm, nhưng khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, mắt sáng tinh anh, rất có phong thái uy nghi quân lâm thiên hạ.

“Sao ta lại thấy, có chút quen mặt nhỉ.”

Diệp Thiếu Dương gãi đầu nói.

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Quen mặt chứ, có một đại nhân vật là cháu đích tôn thứ hai mươi chín của ông ta, dân gian đều nói hai người không chỉ có ngoại hình giống, mà đến thủ đoạn hành sự cũng giống nhau, mạnh mẽ quyết đoán, dám làm dám chịu.

Không ngờ tướng mạo thật đúng là …..

lại có vài phần giống nhau đến vậy.”

Diệp Thiếu Dương hơi suy tư, nghĩ tới đại nhân vật mà nàng nói chính là vị nào, giật mình nhớ tới.

Lịch sử thật là trùng hợp, ẩn chứa trong đó sự huyền bí, thật là không cách nào nghiên cứu được.

Đi một hơi đến cuối đường, thì có một cánh cửa đá rất lớn chặn lại.

Cửa chia làm hai phiến đá, đóng kín lại, khoá cửa là một khối đá trạm hình Bát quái.

Phía trên cửa đá, chính giữa có khắc một chữ to: Minh.

Hai người ngẩng đầu nhìn một hồi, Nhuế Lãnh Ngọc hỏi: “Có ý gì đây?”

Diệp Thiếu Dương không lên tiếng, đi tới phía trước mặt khối đá, lấy Âm Dương Bàn của mình ra, đối chiếu phương vị với mặt bát quái trên cửa.

suy đoán một hồi, nói: “Đây là quẻ Vô Căn, không cách nào suy diễn, chỉ khi tìm được ‘quẻ căn’ mới có thể suy ra ‘ mật mã ’.”

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Không hiểu.”

“Thì giống như ….

là giải đề toán đó, cần phải cho một cái điều kiện, cô mới có thể tính toán ra kết quả, hiện tại chẳng có điều kiện nào cả, tựa như cho cô một hình tam giác bất quy tắc, trong tình huống không có thước để đo, cô có biết là cạnh nào, dài bao nhiêu không?”

Nói xong dùng đèn trên đầu chiếu kiểm tra xung quanh, không phát hiện được bất kỳ vật gì mang tính gợi ý, chỉ có một chữ “Minh”

, cẩn thận suy luận, chợt hiểu ra, cười nói: “Thì ra quẻ căn là ‘Thượng Hoả Hạ Thổ’.”

Nhuế Lãnh Ngọc nghi hoặc nhìn hắn, chờ lời giải thích.

Diệp Thiếu Dương chỉ vào chữ “Minh”

, nói: “Minh, có nghĩa là ánh sáng, thứ gì sẽ phát sáng, đương nhiên là Hoả.”

“Đơn giản vậy sao?”

“Chỉ đơn giản như vậy, mê ngữ trong Đạo gia chính là như vậy, không hiểu thì vĩnh viễn sẽ không hiểu, biết được quy tắc, liếc mắt một cái đã có thể tìm ra chân tướng.”

Diệp Thiếu Dương giải thích, “Nếu người này thực sự muốn làm cho phức tạp, sẽ không để làm ra chữ này, ý ta là, một chữ sẽ không có hai cách giải, để người khác không tìm được manh mối, thì cũng không có nhắc nhở manh mối chủ yếu.”

Nhuế Lãnh Ngọc suy nghĩ một hồi, chậm rãi gật đầu, “Vậy chữ ‘Thổ‘ kia là từ đâu ra, hơn nữa vì sao lại là Hoả ở trên thổ ở dưới, mà không phải ngược lại?”

Diệp Thiếu Dương cười cười cố ý khoe khoang, nói: “Cô có biết Thôi Bối Đồ không, chính là cuốn sách tiên đoán, trong đó tiên đoán giai đoạn Võ Tắc Thiên cầm quyền, câu đầu tiên chính là: ‘Nhật nguyệt đương không, chiếu lâm hạ thổ’.

Sau này quả nhiên Võ Tắc Thiên lên cầm quyền, lấy tên là ‘Chiếu’, cũng không biết là do Thôi Bối Đồ tiên đoán chính xác, hay do Võ Tắc Thiên sau khi nhìn thấy Thôi Bối Đồ, nảy ra ý tưởng, thêm dưới chữ Nhật Nguyệt một chữ Không tạo thành một chữ, chính là chữ ‘Chiếu’.

Đọc thành “Chiếu lâm hạ thổ”

Nếu nói sâu xa hơn, cô nhìn chữ ‘Minh’ này mà xem, là dùng cách viết Lệ thư, có sự ngắt quãng, có thể đọc thành hai chữ ‘Nhật Nguyệt’, xung quanh trống rỗng, không phải là Nhật Nguyệt đương không hay sao, câu sau lại là “Chiếu lâm hạ thổ”

Đương nhiên suy ra là ‘ Thượng Hoả Hạ Thổ ’.”

Nhuế Lãnh Ngọc nghe hắn giải thích xong, nói: “Cái này không phải có chút gượng ép sao, cứ cho người lưu lại câu đố này là đạo sĩ, vậy vì sao lại muốn dùng Thôi Bối Đồ để trích dẫn, nó có liên quan gì tới Đạo gia chứ?”

Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc, nói: “Việc này có lẽ cô không biết, tác giả của Thôi Bối Đồ là Lý Thuần Phong cùng Viên Thiên Cương, đều là đạo sĩ chính tông, hơn nữa thân phận lại đặc thù, đều là cấp bậc Thiên sư, do đó Thôi Bối Đồ cũng được coi là bảo điển tiên đoán của Đạo gia.

Một yết ngữ được đạo sĩ tạo ra dựa theo bảo điển của Đạo gia, việc này hết sức bình thường.”

Nói xong lấy Âm Dương Bàn ra định vị quẻ căn “Thượng hoả hạ thổ”

, suy diễn một lát, tìm được đáp án, rồi thu hồi lại, ba ngón thực trung vĩ của hai bàn tay ấn xuống sáu tinh bàn trên mặt bát quái, dẫn về sáu hướng khác nhau, dừng lại tại một chỗ nào đó, ở sáu vị trí tương ứng với sáu số mật mã.

Chỉ nghe “Răng rắc”

một tiếng, thanh âm của cơ quan bên trong cửa đá vang lên, rồi tự động mở ra một khe nhỏ, đủ cho một người đi vào.

“Thế nào, có lợi hại không”

Diệp Thiếu Dương đắc ý nhướng nhướng chân mày.

Thấy Nhuế Lãnh Ngọc không thèm để ý, miễn cho bị mất mặt, đi tới trước khe hở trên cửa đá, nhìn vào thấy không có gì dị thường, vì thế đốt một quả pháo sáng mà Tứ Bảo đã đưa cho, ném vào bên trong.

Tuy đã đoán trước đây là kho hàng, nhất định có chứa không ít đồ vật, nhưng trong nháy mắt có ánh sáng chiếu lên trước mắt, hai người ngay lập tức tỏ ra kinh ngạc cảm thán không nói nên lời: Đây là một gian thạch thất thật lớn, có mấy cáo giá để hàng làm bằng đá để dựa vào tường, bên trên bày đầy đồ cổ, chủng loại khác nhau, lung linh trước mắt.

“Trời ơi……”

Diệp Thiếu Dương thiếu chút nữa thì ngã khuỵu, nhất thời kích động, vội cất bước đi vào.

Nhuế Lãnh Ngọc liền kéo hắn lại, chỉ chỉ vào một góc của thạch thất, thì thấy có một số kệ đã bị đổ sập, đồ sứ vỡ nát đầy đất, còn có rất nhiều Đồng Giáp Thi đang nằm ở đó.

Diệp Thiếu Dương cất bước qua đó, dùng đèn trên đầu chiếu sáng, chỉ thấy những con Đồng Giáp Thi này cũng giống như mấy con bên ngoài mộ thất, đồng giáp đều bị xé rách, toàn thân bị gặm hết chỉ còn một đống xương.

Diệp Thiếu Dương thầm rùng mình, vội dùng đèn trên đầu chiếu một lượt khắp phòng, không phát hiện sinh linh nào tồn tại, mới thoáng yên tâm.

“Đồng Giáp Thi trong mộ cổ này, tám phần đã bị vật nào đó ăn sạch rồi.”

Nhuế Lãnh Ngọc nhìn đống xương cốt trên mặt đất, nói.

Một sinh vật không biết là gì, dĩ nhiên có thể giết sạch hàng trăm Đồng Giáp Thi trong cổ mộ, suy nghĩ một chút cũng thấy thật là đáng sợ.

Diệp Thiếu Dương cảm thán lắc đầu, đi tới bên cạnh những kệ giá gần đó, xem xét nhanh chóng một vòng.

Nơi này rất giống như bảo tàng, bày đầy các loại đồ cổ, bình sứ, đồng khí, ấn thụ, cung đăng, nghiên mực…… Còn có rất nhiều vật không biết tên gọi là gì.

Diệp Thiếu Dương tuy không biết về đồ cổ, nhưng liếc mắt một cái có thể thấy, mấy thứ này tạo hình vô cùng tinh xảo, xa hoa lộng lẫy, tuyệt đối đều là trân bảo.

“Ta biết rồi, những thứ này nhất định là do Kiến Văn Đế mang từ trong cung ra, vẫn luôn bị chôn ở dưới này, dân gian dù có là nhà giàu, cũng không thể có nhiều đồ quý giá đến vậy.”

Diệp Thiếu Dương cầm một cái chặn giấy hình rồng trên tay, rồi thưởng thức quan sát, dây tua mềm mại trơn mượt rất là thoải mái, nghĩ là Nhuế Lãnh Ngọc không nhìn thấy, trực tiếp nhét vào túi.

“Ngươi đến để đạo mộ à?”

Tiếng Nhuế Lãnh Ngọc lạnh lùng, từ phía sau vang lên.

“A”

Diệp Thiếu Dương ngượng ngùng cười, “Ta chỉ lấy một cái thôi, cảm thấy rất tốt, hắc hắc.

à, cái này thích hợp với cô!”

Diệp Thiếu Dương tay cầm một cây trâm nạm trân châu lên, đưa vào tay Nhuế Lãnh Ngọc, ngọc thạch trong veo thanh khiết, trân châu phản xạ ánh đèn trên đầu bọn họ phản xạ ra một đạo minh quang.

“Cô cài cái này lên, nhất định rất đẹp.

Cầm đi”

Bình luận