Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 799: Đoạt xá 


Tiểu nữ quỷ kia nước mắt lã chã rơi, ủy khuẩn mà quệt miệng, thở dài nói: “Đáng thương cho ta vốn là tiểu thư nhà giàu, mười ba tuổi đã bị người ta giết chết, bị phong tỏa dưới cổ mộ không thấy ánh mặt trời, các vị pháp sư hãy thương xót số mệnh ta khốn khổ, chẳng lẽ không thể giơ cao đánh khẽ, mà buông tha cho ta được sao?”

Diệp Thiếu Dương cười lạnh nói: “Để ta siêu độ cho ngươi, thấy thế nào?”

Tiểu nữ quỷ liền ngơ ngẩn không biết nói gì.

Diệp Thiếu Dương cười to, chỉ vào nó, nói: “Nếu ngươi thực sự là quỷ, sẽ không bảo ta thả ngươi ra, mà phải cầu xin ta siêu độ cho ngươi mới đúng, cho nên...

ngươi không phải là quỷ!”

Mấy người Nhuế Lãnh Ngọc sau khi nghe nó cầu xin tha thứ xong, có chút không đành, giờ nghe Diệp Thiếu Dương nói vậy, liền phục hồi lại tinh thần.

Tứ Bảo vỗ ót một cái, “Không sai, vừa rồi ngươi luyện hóa tiểu quỷ kia, có nhiều tinh phách bay ra, ít nhất cũng có mấy chục sinh linh, không thể là tinh phách của bản thân nó! chúng nó là……là Tà linh!”

“Hơn nữa là Ác linh.”

Diệp Thiếu Dương nói, nhìn tiểu nữ quỷ này, “Ta không biết ngươi là Ác linh gì, nhưng nếu ta không đoán sai, ngươi là dựa vào hút oan hồn người bị tế sống ở nơi này mà luyện hoá tu luyện, củng cố linh thể, tu luyện mấy trăm năm, mới có tu vi thế này.”

Quay sang nói với Tứ Bảo: “Ngươi còn nhớ rõ không, lúc trước ngươi đã nói, nếu nơi này thực sự là nơi hiến tế, nhất định sẽ có quỷ hồn, nhưng mà lúc chúng ta vào đây chỉ nhìn thấy nguyên thần bị hấp thu hồn phách, vậy thì hồn phách của bọn họ bị cái gì hấp thu luyện hóa?”

Tứ Bảo chậm rãi gật đầu, nói: “Trách không được trong Nhục Trì ở tế điện chỉ có một chiếc quan tài.”

Tiểu nữ quỷ thấy Diệp Thiếu Dương đã nhìn ra chân tướng, cũng không hề giấu nữa, thay đổi bộ dáng nghiêm túc, dùng thanh âm của bé gái nói với Diệp Thiếu Dương: “Pháp sư nói không sai, thực ra, ta là Thiên La Dạ Xoa, sinh ra ở Quỷ Vực.

Năm đó bị tên Quốc sư kia bắt tới đây, phong ấn trong cơ thể bé gái này, đệ đệ của ta cũng giống như vậy, mấy trăm năm qua, chúng ta hấp thu âm khí nơi này tu luyện, bảo vệ cổ mộ……”

“Cái gì, Thiên La Dạ Xoa!”

Diệp Thiếu Dương, Nhuế Lãnh Ngọc còn có Tứ Bảo đều giật mình khiếp sợ.

Thiên La Dạ Xoa, là sinh linh ở Quỷ Vực, nhưng không phải quỷ, mà do Ô sơn tinh khí biến thành Tà linh, trời sinh tính tình cực kỳ tàn bạo xảo quyệt, rất khó đối phó, thế mà dĩ nhiên có người có thể mang chúng tới nhân gian, pháp lực của tên Quốc sư này, ít nhất cũng là cấp bậc Thiên sư! Diệp Thiếu Dương hít vào một hơi, nói: “Quỷ hồn của những người bị tế sống, đều bị hai người các ngươi hấp thu luyện hoá rồi sao?”

Thiên La Dạ Xoa chần chừ một lát, nghĩ thầm xem ra không thể giấu được nữa, liền gật gật đầu.

“Đại pháp sư, ngươi thu ta đi.

Ta nguyện làm Linh phó của ngươi, cả đời cung phụng!”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi lắc đầu.

Thiên La Dạ Xoa khẩn trương, “Chẳng lẽ Đại pháp sư coi thường ta là Thiên La Dạ Xoa? Chính ta cũng không thể lựa chọn xuất thân của mình!”

Diệp Thiếu Dương thở dài nói: “Ai cũng biết Thiên La Dạ Xoa trời sinh tính hung tàn, ta không tin, cũng không để tâm, ta không thể lưu ngươi lại, bởi vì ngươi đã luyện hoá toàn bộ oan hồn của tất cả người tại nơi này, chỉ vì tăng cường tu vi! Phạm phải tội nghiệt bậc này, ta trực tiếp diệt ngươi đã coi là nhẹ tay rồi, ta làm sao có thể thu ngươi làm Linh phó?”

Thiên La Dạ Xoa đột nhiên cười rộ lên, “Thì ra Đại pháp sư là có tâm địa Bồ Tát.”

Diệp Thiếu Dương chỉ Tứ Bảo nói, “Hắn là hòa thượng, có lẽ hắn có, ta không có, ta chỉ thấy khinh thường mà thôi.”

“Hay cho khinh thường, chính là ở Đại pháp sư ngươi, tuy ta phạm phải sát nghiệt không thể tha thứ, nhưng chỉ cần ta quy thuận ngươi, ngươi có thể uốn thúc ta không làm điều ác, giúp ngươi hàng yêu bắt quỷ, thành một trợ thủ đắc lực, chẳng phải càng tốt sao?”

Lời nói của nữ quỷ nyà, khiến Diệp Thiếu Dương nhớ tới Lương Đạo Sinh, nếu đổi lại là hắn, xem ra nhất định sẽ thu nó làm Linh phó.

Diệp Thiếu Dương cười cười, lắc đầu, “Đáng tiếc ta không phải Lương Đạo Sinh, ta chỉ biết: Giết người thì đền mạng, thiếu nợ thì trả tiền, nếu ta thu ngươi, sao có thể lấy lại công đạo cho những hồn phách đã bị ngươi luyện hóa?”

Lập tức không dài dòng, rút Diệt Linh Đinh từ đai lưng ra, chuẩn bị đâm xuống mặt Thiên La Dạ Xoa.

Tứ Bảo đột nhiên ôm hắn lại, Diệp Thiếu Dương sắc mặt trầm xuống, nói: “Ngươi muốn thu nó?”

“Thu cái gì mà thu, Phật gia chúng ta cũng coi trọng nhân quả tuần hoàn, nếu nó muốn báo nghiệp quả, sau khi hoá thành tinh phách, khẳng định sẽ phải trải qua trăm kiếp đày ải dưới A Tỳ Địa Ngục, mới có cơ hội luân hồi Súc Sinh Đạo, ta có giống cái loại nghịch thiên hành sự như Lương Đạo Sinh không,”

Tứ Bảo thoáng nhìn nữ quỷ, nở một nụ cười giả tạo, thấp giọng nói: “Ngươi thấy thân thể của nó thế nào? Khuôn mặt, rồi cả thân hình……”

“Đệch!”

Diệp Thiếu Dương hét lớn, “Ngươi là đồ biến thái!”

“Ngươi mới biến thái thì có!”

Tứ Bảo hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, nói, “Nguyên hồn của bé gái này xem ra đã bị nó luyện hóa, nhưng thân thể vẫn còn hoàn hảo, đây là đặc tính của Thiên La Dạ Xoa, sau khi nhập vào người, thân thể cũng không bị hư hại, kinh mạch giống như người sống……”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, Tứ Bảo nói không sai, đúng là Thiên La Dạ Xoa có đặc tính này, cho nên sau khi bị bọn chúng đoạt xá, vẫn có thể điều khiển thân thể xuất hiện trên dương gian, ban ngày cũng không sợ, năm đó Quốc sư kia chắc cũng nhìn ra điểm này, mới câu chúng lên đây, tìm thân thể tốt nhất cho bọn chúng đoạt xá.

Còn nguyên hồn của hai đứa bé kia, đương nhiên đã bị Thiên La Dạ Xoa hấp thu luyện hóa.

“Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?”

Diệp Thiếu Dương hỏi.

Tứ Bảo nói: “Ta từng nghe ngươi nói qua, sư phụ của ngươi có nói, nếu muốn làm Tuyết Kỳ sống lại, phải dùng hồn thân, chỉ khi nào tìm được một thân thể hoàn hảo, nhập vào người đó, ngươi xem bé gái này, lớn lên sẽ rất xinh đẹp, thân thể cũng hoàn hảo, lại không phải quỷ thi, trong cơ thể không có thi khí……”

Diệp Thiếu Dương trong lòng chấn động, quay lại chăm chú quan sát bé gái kia, thấy tóc nó buộc thành hai búi, sắc mặt hồng hào, mi thanh mục tú, chừng mười ba tuổi, đã có một chút dáng dấp của mỹ nữ trong tương lai, nhưng vẫn không mất đi nét thuần khiết đáng yêu của thiếu nữ…… Lập tức cũng cảm thấy hợp lý, nhíu mày nói: “Nhưng tuổi hơi nhỏ một chút.”

Thiên La Dạ Xoa vừa nghe thấy thế, bi phẫn không thôi, hét lên một tiếng, “Ta thà tự hủy linh thể, cũng không để các ngươi đắc thủ!”

Lập tức tập hợp toàn thân tu vi, muốn là tự bạo đi thân thể.

Diệp Thiếu Dương nhanh tay lẹ mắt, dán ngay một tấm Định hồn phù lên trên mặt nó, lập tức nó liền bất động.

Tiểu Mã đi quanh bé gái một vòng, vỗ tay nói: “Đứa bé này thực không tồi, không tồi, cũng ra dáng tiểu mỹ nhân đó, nghĩ đến một nữ quỷ lạnh lùng cao ngạo như Tuyết Kỳ biến thành tiểu loli, ha ha,dễ thương quá đi!”

Nhuế Lãnh Ngọc tiến lên, nói với Diệp Thiếu Dương: “Có đồng ý hay không, không do ngươi định đoạt, ngươi lại không là cái gì của cô ấy.

Cứ để Tuyết Kỳ tự mình quyết định đi.”

Diệp Thiếu Dương nghĩ cũng phải, vì thế lấy Âm Dương Kính ra, không cần triệu hoán, Trần Lộ đã bay ra trước, trên kính hiện lên khuôn mặt tuyệt mỹ của Tuyết Kỳ, nhìn về phía bé gái kia.

“Lời các người vừa nói, ta đều nghe được,”

Tuyết Kỳ lẩm bẩm nói, “Bảo ta biến thân thành đứa bé, thực sự…… có chút khó xử, để ta suy nghĩ thêm đã.”

Trần Lộ lập tức khuyên nhủ: “Muội tử, đây là cơ hội tuyệt hảo đó, bỏ qua thì không biết đi đâu tìm cái khác tốt hơn đó, hơn nữa bé gái này lớn lên chắc chắn sẽ rất xinh đẹp, có sao đâu, nhỏ tuổi một chút thì đã sao, tỷ tỷ ta muốn quay về thời thiếu nữ còn không được đây.”

Bình luận