Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 798: Thiên la dọa xa (2) 


Một lần nữa nhìn quanh mọi người, Diệp Thiếu Dương nói: “Nó nói nó đã ngủ mấy trăm năm, các người cảm thấy khả năng này có thể xảy ra sao?”

Tiểu Mã nhíu mày nói: “Sao lại không thể được?”

Diệp Thiếu Dương mắng to: “Lãnh Ngọc bị nó đánh vào tình cảm đồng tình nên mới lợi dụng được, còn hai người cũng như là đầu heo sao, đưa các người đến căn phòng tối mà thử ngủ một giấc xem, các người có biết mình đã ngủ bao lâu không?”

Tiểu Mã với Tứ Bảo nhất thời không có phản ứng, Nhuế Lãnh Ngọc tuy lạnh lùng nhưng rất thông minh, bỗng nhiên hiểu ra, trong miệng khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, ngẩn người mà nhìn tiểu quỷ kia, ánh mắt cũng biến thành lạnh lùng.

“Nếu ngươi vẫn luôn không có tỉnh lại…… sao ngươi biết được mình đã ngủ mấy trăm năm?”

Tiểu quỷ ngơ ngẩn, mấy người Tứ Bảo liền giật mình sửng sốt: Đạo lý này thật sự rất đơn giản, bất kể là người hay quỷ, một khi đã đi vào giấc ngủ, sẽ mất đi khái niệm về thời gian, đặc biệt là hôn mê, nếu mà bị gì ngoài ý muốn mà bất tỉnh nhân sự mấy ngày mấy đêm, sau khi tỉnh lại chỉ cảm thấy mình đã ngủ thật lâu, tuyệt đối không thể biết khoảng thời gian bất tỉnh kia.

Càng đừng nói ngủ say mấy trăm năm, còn có thể nhớ rõ thời gian đến như thế, điều này tuyệt đối không có khả năng.

Đạo lý này vốn dĩ rất đơn giản, chỉ là lúc trước mọi người tập trung chú ý đến câu chuyện tiểu quỷ kể lại, do đó đã bỏ qua logic phản biện đơn giản này.

“Ta……”

Tiểu quỷ còn muốn biện giải, Diệp Thiếu Dương hừ một tiếng, vẫy tay kêu Nhuế Lãnh Ngọc tới, “Nếu cô còn muốn nghe nó giảo biện, không bằng cô qua đây xem cái này.”

Nhuế Lãnh Ngọc hồ nghi đi qua đó.

Diệp Thiếu Dương dùng tay chỉ chỉ Thất Tinh Long Tuyền Kiếm đang treo ở bên hông mình.

Bởi vì hôm nay sau lưng vác quá nhiều đồ vật, nên hắn đeo kiếm bên cạnh người.

Diệp Thiếu Dương một tay cầm vỏ kiếm, điều chỉnh vị trí một chút, rồi chỉ vào chuôi kiếm nói: “Cô xem ảnh phản chiếu đi!”

Trên chuôi Thất Tinh Long Tuyền Kiếm có khảm lên một viên đá quý màu xanh biếc, bóng loáng trơn nhẵn, có thể dùng như gương chiếu.

Sau khi Diệp Thiếu Dương điều chỉnh lại góc độ, Nhuế Lãnh Ngọc liếc mắt một cái liền thì thấy hình ảnh phản chiếu trên mặt đá quý là hình con tiểu quỷ đang giãy giụa trong Câu Hồn tác, chính là một con ác quỷ tóc tai rối bù, mặt mũi dữ tợn.

“Chuyện này……”

Nhuế Lãnh Ngọc ngơ ngẩn.

“Đây là Lục tùng thạch, có công năng thí oan, cũng giống như Âm Dương Kính, chiếu vào cái gì, bất kể là quỷ yêu hay tà linh, ảnh phản chiếu sẽ hiện ra chân thân của nó!”

Bởi có Âm Dương Kính trong người, nên Diệp Thiếu Dương ít khi sử dụng công năng này của Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, rốt cuộc lấy Âm Dương Kính ra tiện lợi hơn nhiều so với xem trên kiếm, hôm nay cũng do trùng hợp, sau khi hắn nghe tiểu quỷ kia kể lại, sinh ra hoài nghi, vì thế trong lúc nó đang nói chuyện, cúi đầu nhìn thoáng qua chuôi kiếm, sau đó, hết thảy đều rõ ràng cả.

Nhuế Lãnh Ngọc chậm rãi lắc đầu, liếc mắt nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, nói: “Thật là xin lỗi, ta đã hành động theo cảm tính.”

“Hắc hắc, điều này chứng tỏ cô là một người có tình cảm.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng rất là cao hứng, hôm nay cuối cùng cũng nhìn được một mặt khác của nàng: thì ra ở bên ngoài vẻ mặt lạnh lùng băng giá, nàng cũng có một trái tim nhân hậu thiện lương, quá tốt, điều này quả thực quá tốt.

Diệp Thiếu Dương không hề chân chờ nữa, tay phải cầm Câu Hồn tác, miệng không ngừng niệm chú, Câu Hồn tác càng xiết càng chặt.

“Nghiệt chướng, còn không mau hiện ra chân thân!”

“A!”

Tiểu quỷ hét lên một tiếng thảm thiết, giọng nói trong trẻo dần trở nên thô ráp, hoá thành quái thanh nghe chói tai, vốn là hình thể bụ bẫm non nớt của bé trai lập tức bành trướng lên.

Trong nháy mắt, đã biến thành một con Dạ Xoa mặt mũi hung tợn, hai tay vung vẩy, ý đồ muốn trốn thoát khỏi Câu Hồn tác, nhưng cũng chỉ uổng phí công sức mà thôi.

“Tên đạo sĩ đánh chết, ta muốn giết chết ngươi! A...A!”

Ác quỷ hướng về phía Diệp Thiếu Dương gào rống lên.

Diệp Thiếu Dương một lần nữa xiết chặt Câu Hồn tác, thân thể ác quỷ phát ra tiếng ken két, những chỗ bị dây Câu Hồn xiết chặt, không ngừng chảy ra máu đen, chảy xuống trên mặt đất, lập tức bốc lên từng làn khói trắng, ăn mòn một tầng đất trên cùng.

Nhưng mà quỷ huyết này lại hoàn toàn vô dụng đối với Câu Hồn tác.

Ác quỷ ngã xuống trên mặt đất không ngừng giãy giụa, kêu la thảm thiết liên tục, thân thể đột nhiên thu nhỏ lại, biến thành một bé trai có dáng vẻ đáng yêu, hướng về phía Nhuế Lãnh Ngọc gào lóc, kêu rên thảm thiết, nhìn qua vô cùng tội nghiệp.

Nhuế Lãnh Ngọc biết rõ đó chỉ là ảo giác của ác quỷ, nhưng cảnh tượng này vẫn làm cho nàng có chút không dám nhìn thẳng, liền quay mặt đi.

“Tỷ tỷ cứu ta!”

Ác quỷ tuyệt vọng kêu lớn một tiếng.

Nhuế Lãnh Ngọc tưởng nó là gọi mình, thở dài, lắc lắc đầu.

Đúng lúc này, một thân ảnh từ trong quan tài bay ra.

“Nhất niệm thần uy, thiên lôi cổn động, cương phong sạ khởi, đâu chuyển hỏa vũ, cấp cấp như luật lệnh!”

Diệp Thiếu Dương giơ tay trái lên, Thiên Phong Lôi Hoả Kỳ đón gió bay lên không, trong chớp mắt đã lớn hơn gấp mấy chục lần, giống như một ngọn liệt hỏa, quấn lấy thân ảnh người này, sau đó buộc chặt.

“Ngao!”

Bóng người kia phát ra tiếng kêu quái dị, là giọng của nữ, sau khi bị bao vây, cả người chấn động, tà khí bùng nổ, chống cự lại thần uy của Thiên Phong Lôi Hỏa Kỳ, nháy mắt cái đầu đã thò ra ngoài định chạy trốn.

Không ngờ tới tu vi của nó mạnh đến như vậy? Đến Thiên Phong Lôi Hoả Kỳ cũng không phong được?Diệp Thiếu Dương liền giật mình.

Tứ Bảo liền ra tay, vừa niệm chú, vừa ném Kim Văn Bát Vu về phía tiểu quỷ kia, Kim Bát Bát Vu lơ lửng giữa không trung, bắn ra một đạo Phật quang hình xoắn ốc, chiếu vào tiểu quỷ.

Thân hình tiểu quỷ liền cứng đờ, Diệp Thiếu Dương lập tức điều khiển Thiên Phong Lôi Hoả Kỳ truy kích qua, vừa định quấn nó lại, tiểu quỷ kia bất ngờ đột phá Phật quang, bay về phía trước.

Kim Văn Bát Vu một lần nữa lại bay lên không, Phật quang chiếu ra, thân thể tiểu quỷ lại trở nên cứng lại, Thiên Phong Lôi Hoả Kỳ truy lại đó, tiểu quỷ lại lần nữa phá vỡ Phật quang…… Cứ ngươi truy ta đuổi như vậy một lúc, may mà Diệp Thiếu Dương với Tứ Bảo phối hợp rất ăn ý, không để tiểu quỷ kia có cơ hội phản kích, sau mấy hiệp, rốt cuộc Thiên Phong Lôi Hoả Kỳ cũng quấn chặt được nó.

Chưa từng nghĩ tiểu quỷ này lại có tu vi sâu đậm đến như vậy, vùng thân mình một cái, lại chui đầu ra ngoài.

Chính lúc nó đang giãy giụa, Tứ Bảo chạy như bay đến, tròng vòng Xá Lợi vào cổ nó, niệm động chú ngữ, kích hoạt linh lực của vòng Xá Lợi, một chữ “Vạn”

in vào trên trán tiểu quỷ, lúc này mới hoàn toàn định trụ được nó.

Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng thở ra, không ngừng niệm chú, dùng Câu Hồn tác tròng qua cổ bé trai mà treo lên, vô số tinh phách bay ra, che trời lấp đất, tự động mà bay đi.

“Quả nhiên không phải là quỷ,”

Diệp Thiếu Dương lẩm bẩm nói, cái mà đang chiếm cứ cơ thể bé trai này, cũng miễn cưỡng mà xem như là tà linh.

Diệp Thiếu Dương đứng dậy đi đến trước mặt tiểu quỷ đang bị Xá lợi Phật châu định trụ, chăm chú quan sát, là một bé gái mười hai mười ba tuổi, hèn gì vừa rồi tiểu quỷ kia gọi nó là tỷ tỷ.

“Đạo sĩ hòa thượng đáng chết, nếu dám thả ta ra, ta sẽ sống nuốt nguyên thần các người!”

đứa bé hướng Diệp Thiếu Dương gào to, tuy nhiên thanh âm lại là của một nữ nhân trưởng thành, mang theo một cỗ yêu khí.

“Ngươi có dám cùng ta đơn đả độc đấu sao!”

Tiểu quỷ hướng Diệp Thiếu Dương hét lên.

“Không dám”

Tiểu nữ quỷ vốn định dùng phép khích tướng, không ngờ Diệp Thiếu Dương lại trả lời dứt khoát như vậy, trong lúc nhất thời ngơ ngẩn cả người.

Diệp Thiếu Dương nhún vai, cười nói: “Rất may ta đã sớm đoán trước, ra tay đúng lúc, đoạt lấy tiên cơ, hai người hợp lực mới bắt được ngươi, ta làm sao mà đem ngươi thả ra được? Ta không thích đùa giỡn kiểu đó đâu?”

Hắn biết tiểu quỷ này tuyệt đối không đơn giản, tuy là dù có đơn đả độc đấu, mình cũng nắm chắc phần thắng, nhưng khẳng định phải tốn không ít tinh lực, quan trọng nhất chính là, dựa vào cái gì mà ta phải làm vậy? Ta đã bắt được ngươi, còn thả ngươi sao?

Bình luận