Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 794: Lưu sa hải 


Nhìn kỹ, thì thấy cửa đá đã mở ra một nửa, Diệp Thiếu Dương không chút do dự liền chui vào bên trong, cũng không xem đường đi, chạy nhanh như điên, cảm giác dưới chân có chút mềm mại, cúi đầu thì thấy mình đang đi trên cát.

“Ngươi trở về nhanh!”

Tứ Bảo từ phía sau lao lên ôm hắn lại, “Đám cát này có cơ quan, không được tuỳ tiện xông vào!”

Diệp Thiếu Dương còn muốn tránh ra, liền bị Tứ Bảo gắt gao đè lại, khuyên nhủ: “Với tu vi của nữ quỷ kia, hoàn toàn có thể giết chết tên thư sinh đó ngay lập tứcì, nhưng lại chỉ bắt hắn đi, cũng không đánh nhau với chúng ta, điều này chứng tỏ nữ quỷ không định lấy mạng hắn.

Ngươi cứ lỗ mãng xông vào, sẽ kích hoạt cơ quan, hắn còn chưa chết thì ngươi đã chết rồi.

Lúc này chúng ta phải thật bình tĩnh, thận trọng từng bước, ta không tin tìm khắp toàn bộ địa cung này, cũng tìm không ra nữ quỷ đó?”

Diệp Thiếu Dương nghe xong hắn nói xong, lập tức bình tĩnh lại, thở dài, quay lại bên cạnh mọi người, nói: “Các người có ai nhìn rõ, tình huống nữ quỷ vừa rồi là thế nào hay không?”

Mọi người lần lượt lắc đầu, sự việc xảy ra quá đột ngột, nữ quỷ kia quay mặt đi nhanh quá, chẳng ai thấy rõ.

“Thật không ngờ mọi chuyện sẽ thế này, mới vừa tiến vào cổ một, đã phát sinh nhiều biến cố như vậy.”

Tiểu Mã thở dài, “Đầu tiên là con mèo gì đó, rồi đến dơi tinh, giờ lại thêm một con nữ quỷ lợi hại, mẹ nó chứ, cổ mộ này nguy cơ tứ phía.”

Diệp Thiếu Dương mở tấm địa đồ mà Lâm Tam Sinh đã vẽ, nhìn kỹ lại một hồi, có thể đại khái tìm được đường đi tới địa cung, nhưng không còn sự dẫn đường của Lâm Tam Sinh, dọc đường đi sẽ không có ai cảnh báo trước cơ quan, chỉ có thể vừa đi vừa thăm dò từng nơi.

“Nữ quỷ kia bắt Lâm Tam Sinh, có thể là không muốn hắn dẫn đường cho chúng ta?”

Nhuế Lãnh Ngọc nói một câu khiến mọi người động trong lòng.

“Cứ xuống Địa cung trước rồi nói sau.”

Tứ Bảo đi đến bên cạnh bãi cát, quan sát một hồi, quay đầu lại nói với Diệp Thiếu Dương: “Vừa rồi may mắn là ngươi không chạy xa, cái này gọi là ‘ Lưu Sa Hải ’, phía dưới nhất định là mật thất ngầm, hoặc thi sào, có cơ quan ẩn dấu, chỉ cần đi nhầm một bước, ngươi sẽ bị rơi xuống dưới không cách nào ra được!”

Nhìn quanh trái phải một lượt, nói: “Lưu sa này còn nguyên vẹn, xem ra chúng ta là nhóm đầu tiên đi vào, hoặc lúc trước đã có người đi qua, nhưng không có kích hoạt Lưu sa trận.”

Tiểu Mã lập tức phản bác nói: “Chỉ có một con đường này, không đi từ đây mà qua, chẳng lẽ chúng nó biết bay?”

Tứ Bảo lấy từ ba lô ra một cuộn dây thừng bằng ni lông thật to, nói: “Mò vàng đổ đấu, ai chẳng phải chuẩn bị một ít.”

Lập tức gọi Qua Qua tới, đưa cho nó một đầu dây, bảo nó trực tiếp bay sang bờ bên kia, kiếm chỗ cột dây thừng phía đối diện.

Với tu vi của Qua Qua, bay qua mấy chục mét không thành vấn đề, lập tức tay nắm đầu dây thừng, bay một hơi đến bãi đất trống đối diện, tìm một khối nham thạch chắc chắn, vòng dây thừng qua mấy vòng rồi buộc thật chặt.

Đầu bên này, Tứ Bảo trực tiếp quấn dây thừng vào cái chốt trên cửa đá, sau đó kéo căng ra.

“Chẳng lẽ ngươi muốn mọi người đi trên dây sao?”

Tiểu Mã khẩn trương nói.

“Ngươi thích thì cứ đi, không ai cản ngươi.”

Tứ Bảo không thèm để ý đến hắn, bảo mọi người nắm chặt dây thừng, từ từ đi qua lưu sa, làm vậy thì dù có gặp phải bẫy rập cũng không đến mức rơi xuống đó.

Bốn người nắm chặt dây thừng, bắt đầu đi qua bãi cát.

Hạt cát mềm lún, chịu được trọng lượng nhất định, mới đầu thì chưa có gì, nhưng khi qua được một nửa, Nhuế Lãnh Ngọc ở đằng trước đột nhiên bị hụt chân, lưu sa phía dưới bất ngờ lún xuống, giống như một cái phễu.

“Cô cẩn thận một chút!”

Diệp Thiếu Dương khẩn trương nói.

Nhuế Lãnh Ngọc hai chân nhảy lên trên không bám vào dây thừng, bò tới từng chút một, mới vừa đi đến giữa cái bẫy rập, đột nhiên có một đôi xúc tu màu đỏ từ dưới vươn ra, quấn lấy eo Nhuế Lãnh Ngọc, muốn kéo nàng xuống dưới.

“A!”

Nhuế Lãnh Ngọc bất ngờ không kịp đề phòng, kinh hãi kêu lên một tiếng, hai tay nắm chặt dây thừng không bỏ.

“Thiên địa vô cực!”

Diệp Thiếu Dương đánh ra ba cái đồng tiền Ngũ Đế, trúng ngay xúc tu kia, nhưng…… không gây bất kỳ thương tổn nào, tiền Ngũ Đế trực tiếp rơi xuống dưới.

Hả! Chẳng lẽ là thượng cổ đại yêu? Tứ Bảo vội chạy như bay tới, tháo chiếc xẻng công binh từ trên lưng xuống, dùng sức chém như đao làm một nhát, chặt đứt xúc tu, một luồng máu huyết bắn ra, Tứ Bảo nhanh chóng lui lại, tránh cho bản thân cũng rơi xuống đó.

Nhuế Lãnh Ngọc nhanh chóng bám dây thừng bò qua.

“Mau mau, nhân lúc đồ vật đó bị thương đã chui xuống, chúng ta mau đi thôi!”

Tứ Bảo hét lên,mọi người nắm chặt dây thừng, ;liên tục bò qua.

Tiểu Mã trọng lượng quá lớn, đi được đến giữa cái bẫy, liền kéo dây thừng trũng xuống, sát với mặt đất, rất là gian nan bò qua, đúng lúc này xúc tu kia lại vươn lên lần nữa, chộp lấy Tiểu Mã.

Cũng may mọi người đã có chuẩn bị, Diệp Thiếu Dương đã vọt tới đối diện, vung Câu Hồn Tác, dùng sức quất mạnh một cái, ngăn xúc tu lại, không để nó tóm được Tiểu Mã.

“Mau, nắm lấy!”

Diệp Thiếu Dương lại quăng Câu Hồn tác thêm lần nữa, Tiểu Mã cũng rất thông minh, buông dây thừng ra, hai tay bắt lấy một đầu cuối của Câu Hồn tác, Diệp Thiếu Dương cùng Tứ Bảo dùng sức, kéo hắn đi qua.

“Đệch, đúng là một con heo!”

Diệp Thiếu Dương thở hổn hển.

Mọi người tiếp tục đi tới, lại gặp thêm hai cái bẫy nữa, cũng may ai nấy đều có chuẩn bị, Diệp Thiếu Dương không ngừng vung lên Câu Hồn tác, đánh bật xúc tu đáng sợ kia trở lại, mọi người hữu kinh vô hiểm mà bò qua bãi cát, đi đến được bãi đất trống đối diện.

“Đó rốt cuộc là cái thứ gì? vì sao lại có thể chống cự được pháp khí?”

Diệp Thiếu Dương quay đầu lại, nhìn xúc tu từ trong lưu sa mà máy mua điên cuồng, nói.

“Có thể là sinh vật nào đó, hoặc là quái vật,”

Tứ Bảo nói, “Nó không phải yêu, pháp khí đương nhiên vô dụng.”

Thấy Diệp Thiếu Dương vẫn còn nghi hoặc, Tứ Bảo vỗ vỗ vai hắn, nói: “Bên trong cổ mộ, cũng không chỉ có Quỷ Yêu, nếu chủ mộ có tài lực hùng hậu hoặc địa vị cao thượng, sinh thời sẽ tìm kiếm một số dị thú bẩm sinh đã có tính tàn bạo, hoặc là tự mình nuôi dưỡng huấn luyện, sau khi chết dùng để thủ mộ.”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe liền hiểu ra, trên đời này thật là có một số dị thú, thời cổ lại càng nhiều, ví như Tỳ Hưu, Toan Nghê, những dị thú này có thể thành yêu, nhưng trước khi thành yêu thì bản chất cũng giống như những động vật bình thường khác, chỉ là trời sinh tính tàn bạo, pháp khí cũng vô dụng đối với bọn chúng.

“Vật dưới lưu sa này khẳng định vẫn chưa luyện thành yêu, bằng không đã không ôm cây đợi thỏ, chỉ dùng xúc tu tấn công.”

Diệp Thiếu Dương nói.

“Nhưng, nếu nó là động vật, thì nó ăn gì ở dưới đó? Chẳng lẽ có người cho bọn chúng ăn.”

Tiểu Mã gãi đầu hỏi.

“Ngươi có biết nơi này có thể thông với nơi nào không?”

Lúc này lưu sa đã ngừng chuyển động, cát từ bốn phía đổ về, lấp lại cái lỗ hỗng kia, nhìn qua tuy không bằng phẳng lắm, nhưng cũng đủ để che dấu cái bẫy phía dưới.

Tứ Bảo giật mình nói: “Thì ra cái này có cơ quan khống chế, sau khi bị kích hoạt một thời gian, cơ quan sẽ đóng lại, như vậy có thể sử dụng nhiều lần, thủ đoạn phòng trộm mộ thật là cao minh.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Thời cổ đã có kỹ thuật cao minh đến vậy à?”

Tứ Bảo cười, nói: “Ngươi không nên xem thường trí tuệ cổ nhân, hơn nữa đây lại là lăng mộ của bậc Đế Vương, Thái tổ Hoàng Đế muốn tìm người có tay nghề giỏi rất là dễ dàng, muốn làm ra cái kiến trúc gì cần tài liệu gì mà không thể làm được?”

Mọi người cũng không tính toán đến việc này thêm nữa, nhìn bản đồ, tiếp tục đi tới, phía trước không gian nhỏ hẹp này, là một hành lang uốn lượn.

Bình luận