Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 790: Tiến vào cổ mộ 


Đệch! Vì sao chuyện gì cũng có liên quan tới Đạo Phong vậy? Gia hỏa này thật đúng là một tai họa mà.

Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ lắc đầu, cười khổ nói: “Đừng nói trong thiên hạ này, không có mấy pháp sư dám đi tiêu diệt Quỷ Khấu, chuyện này ngay lúc đầu, người khác ta không biết, còn hắn thì…… đúng thật là không có gì là không dám làm.”

Tứ Bảo gật đầu, “Lúc ấy chúng ta chỉ lo cứu sư phụ trở về, sau đó mới phái người đi Sa Hải, ở một Thái Dương Mộ ở gần cổ thành Lâu Lan, phát hiện ra dấu vết đấu pháp, nhưng mà do lưu sa di chuyển quá nhanh, rất nhiều dấu vết đã bị vùi lấp, chúng ta cũng không tìm được nơi ở của Quỷ Khấu, nên cũng không biết trận chiến đấu này ở đâu, có những ai tham dự, kết quả như thế nào, chúng ta cũng không biết.”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm một lúc, nói: “Ngươi cảm thấy trong tòa cổ mộ này có khả năng tìm được Âm Huyết Linh Chi sao?”

“Bên trong Hoàng lăng, địa khí rất nặng, hơn nữa thi thể đã biến thành cương thi, rất có khả năng xuất hiện Âm Huyết Linh Chi, nếu còn không có, haizz, ta cũng không biết tìm ở đâu nữa.”

Diệp Thiếu Dương đè tay lên vai Tứ Bảo, nói: “Nếu cổ mộ này không có, ta sẽ cùng ngươi đi tìm khắp nơi là được, thiên hạ này lớn như vậy, ta không tin một gốc Âm Huyết Linh Chi có thể làm khó được chúng ta?”

Ánh mắt Tứ Bảo dừng lại trên mặt hắn, cười cười cảm kích.

Dùng một ngày chuẩn bị các vật dụng cần thiết, ngày hôm sau, Lão Quách cùng đồ đệ là Lâm Tiêu Hiền đi tới, từ phía sau cốp xe lấy ra một cái bao đồ thật lớn.

Diệp Thiếu Dương vừa thấy liền trợn tròn mắt, “Huynh tính để mọi người mang nhiều đồ như vậy xuống cổ mộ à?”

“Chiếm nhiều diện tích chủ yếu là thiết bị lặn, sau khi vào cổ mộ, các người cởi ra để đó là được.”

Một đám người cùng nhau đến bên bờ mương nước đen của Học viện Y khoa, gần chỗ cây cầu kia.

Ngô Hải Binh đã an bài bảo vệ canh giữ từ đằng xa, không cho sinh viên tới gần.

“Đã chuyển tiền qua chưa?”

Diệp Thiếu Dương vừa gặp mặt đã hỏi.

“Đã chuyển, tổng cộng là mười một ngày, là theo ý của Diệp tiên sinh, hai ngày ngươi rời đi thì không tính, còn lại 9 ngày, vừa đúng hai vạn bảy ngàn, vậy, nếu Diệp tiên sinh kiên quyết không có nhận thêm, thì ta đã chuyển đủ số rồi.”

“Tốt!”

Diệp Thiếu Dương nghĩ đến việc tài khoản lại có thêm gần ba vạn đồng, tâm trạng vô cùng sảng khoái.

Lão Quách đặt cái bao đồ xuống đất, mở ra, lấy một bộ thiết bị lặn xuống nước, còn có thêm áo lặn.

“Vì để tiết kiệm chi phí, ta chỉ mua một bộ, mấy người từng lượt đi xuống đó, khi nào trở về sẽ thu lại, lần sau có thể sử dụng lại.”

Lão Quách lấy ra một cái két nước đeo vai, ”

Đây là bình chứa nước muối tinh, dùng hết có thể bổ sung ở đây, đến lúc đối phó Thi Vương…… thì dùng cái này.”

Từ trong bao lấy ra một cái tấm chống thấm, nói: “Đến lúc đó đào một cái hố, trải tấm chống thấm này xuống, đổ nước muối tinh vào, lừa Thi Vương tiến vào…… Còn chọn vị trí nào, các người tự mình an bài, ta sẽ không vào đó, bằng không chỉ sợ cái bộ xương già này sẽ chịu không nổi.”

Tiểu Mã thu lại tấm chống thấm nước, bỏ vào ba lô của mình, hỏi: “Trong cổ mộ lấy đâu ra nước chứ?”

“Ngu ngốc, trước tiên đào cái hố xong, rồi ra bờ sông rồi xách nước mà đổ vào, nếu không thì làm sao hả, ngươi tính mang theo mấy trăm cân nước xuống dưới đó à?”

Mặt Tiểu Mã đỏ lên, lấy từ trong túi ra mấy khẩu súng bắn nước đủ màu sắc, bên trong đã chứa đầy nước muối tinh, “Cái này thật là nhớ, hồi nhỏ chúng ta không có súng bắn nước cao cấp như vậy, phải thử trước mới được.”

Lập tức nhắm ngay Diệp Thiếu Dương.

“Không nên!”

Diệp Thiếu Dương đưa tay ra chắn, nhưng đã chậm, một dòng nước xuyên qua kẽ ngón tay phun lên mặt hắn.

Ngay tức khắc cảm thấy làn da ngứa ngáy vô cùng, chạy nhanh ngồi cạnh bờ sông liều mạng mà rửa mặt, tẩy đến khi da hết ngứa mới thôi.

“Thế nào rồi?”

Chu Tĩnh Như xoay mặt hắn lại mà nhìn, “Này, đỏ hết rồi!”

Diệp Thiếu Dương liền mượn cô chiếc gương trang điểm, chiếu xem một hồi, phát hiện chỗ da bị nước muối tinh phun lên, quả nhiên sưng đỏ một mảng lớn.

“Có nặng lắm không, bằng không đi bệnh viện trước đã, xử lý tốt rồi đi.”

Chu Tĩnh Như quan tâm ân cần.

“Không cần, cũng không có bị gì nặng.”

Diệp Thiếu Dương nhìn cô cười cười, sau đó quay đi, khuôn mặt lập tức thay đổi thành bộ dáng hung ác, đưa mắt mà tìm Tiểu Mã.

Phát hiện Quả Cam cùng với Tạ Vũ Tình đang đuổi đánh hắn.

“Đừng đánh đừng đánh, ta làm sao biết là sẽ như vậy!”

Tiểu Mã kêu khóc xin tha thứ.

Tứ Bảo đem hết đồ trong bao ra ngoài, sau đó phân vào ba lô của mọi người, vì để trừng phạt Tiểu Mã, hắn được phần nhiều nhất, cẩn thận kiểm tra một lần, xác định những vật dụng cần thiết đều đã mang theo, sau đó bảo Quả Cam xuống trước dò đường, rốt cuộc cô cũng là thủy yêu, ở dưới nước sẽ linh hoạt hơn rất nhiều so với trên bờ.

Diệp Thiếu Dương vốn là muốn triệu hoán Mỹ Hoa tới đây, lúc này đã có Quả Cam, nên dùng tới nàng.

Tứ Bảo thay đồ lặn trước, mang đầy đủ vật dụng, rồi theo Quả Cam cùng lặn xuống nước.

Mọi người trên bờ khẩn trương mà chờ đợi, đến khoảng 20 phút, Quả Cam từ mặt nước chui lên, trong tay là bộ đồ lặn mà Tứ Bảo đã cởi ra.

Tiểu Mã là người thứ hai xuống dưới, trong lúc hắn thay quần áo, Diệp Thiếu Dương hỏi Quả Cam, “Phía dưới thế nào, không phải là có rất nhiều Đồng Giáp Thi đang ở sau kết giới sao?”

“Đúng là có không ít, hơn mười con, ta đã dẫn tất cả bọn chúng tới một huyệt động sâu dưới đáy, hiện tại đoán chừng còn lòng vòng ở đó, hắc hắc, bọn chúng ở dưới nước mà muốn đuổi kịp ta, đến bóng cũng không thấy được.

Đại hòa thượng đã tìm được lối vào cổ mộ, hiện đang chờ ở đó.”

Tiếp theo Tiểu Mã là Nhuế Lãnh Ngọc, sau khi hai người đều thuận lợi xuống dưới, Diệp Thiếu Dương là người cuối cùng.

Chu Tĩnh Như vẫn như mọi khi, dặn này nhiều chuyện, Tạ Vũ Tình cũng tỏ vẻ khẩn trương.

Diệp Thiếu Dương thay đồ lặn, nhìn về phía các cô vẫy vẫy tay, rồi cùng Quả Cam nhảy xuống nước.

Diệp Thiếu Dương hắn cũng không có biết kỹ năng lặn, cũng may có Quả Cam nắm lấy tay hắn, nhanh chóng bơi xuống đáy, cảm giác này giống như xuyên vào thế giới dưới đáy biển, vô cùng thích thú.

Chốc lát sau, Quả Cam dẫn hắn xuyên qua khe nứt trên kết giới, bởi xung quanh nước đen mờ mịt nên không thể nhìn rõ thứ gì, đột nhiên Quả Cam dừng lại, kéo hắn hướng về phía trên.

Không đến một lúc, dưới chân đã chạm được mặt đất, Diệp Thiếu Dương đứng lại,liền bị Quả Cam kéo lên trên thêm vài bước, rời khỏi mặt nước, vừa lúc đèn pin chiếu qua đây.

Diệp Thiếu Dương tháo kính lặn xuống, ngẩng đầu nhìn phía trước mặt, mấy người Tiểu Mã đang đứng tụ tập trong một cái sơn động, phía sau tối đen như mực nên không biết còn xa hay không, nhìn qua có vài phần áp lực.

“Lão đại chờ một chút, ta lau khô đuôi đã.”

Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn, Quả Cam đã lên bờ, nửa thân dưới là một chiếc đuôi cá màu vàng ánh lên.

“Rốt cuộc ta cũng biết vì sao ngươi luôn mặc váy ngắn.”

Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu nói, nếu mặc quần, sau khi xuống nước, hai chân hóa thành đuôi cá, thì quần sẽ bị rách hết sao, đến lúc lên bờ biến thành chân người, quần sao còn mặc được? Không đúng, mấy đồ nội y … chẳng lẽ xuống nước sẽ cởi ra, lên bờ lại mặc vào? Nghĩ vậy, Diệp Thiếu Dương nhịn không được mà trái tim nhảy lên.

“Đúng rồi Quả Cam, ngươi không cần đi vào đó, trong cổ mộ không có nước, vạn nhất bên trong có cơ quan gì đó vây khốn chúng ta, những người khác thì cũng không việc gì, nhưng ngươi nếu không tiếp xúc với nước trong thời gian dài, sẽ tương đối nguy hiểm, ta thấy ngươi ở lại đây mà bảo vệ, tiếp ứng cho mọi người sẽ tốt hơn, vạn nhất có cương thi từ dưới nước đi lên, ngươi cũng có thể dẫn bọn chúng đi.”

Bình luận