Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 769: Giải mộng (4) 


Ngươi không nói cũng đúng thôi, ngươi mau đi đi, ba ngày sau, thế nào người thân của ngươi cũng tới đây tìm ra siêu độ vong hồn cho ngươi mà thôi, ở đây nhiều người như vậy đều nghe được, ba ngày sau nếu hắn không chết, các ngươi ai cũng có thể tới đập đạo quan này của ta!”

Mọi người vừa nghe, đều toát ra biểu tình kính phục: Nếu Thanh Vân Tử dám nói như trọng đại vậy, tất nhiên đã nắm chắc mười phần, nói cách khác, lần này Lưu Sinh chết đã định trước rồi.

Lưu Sinh đương nhiên cũng nghĩ đến điểm này, không hề nghi ngờ lời nói của Thanh Vân Tử, lập tức nhìn quanh trái phải, sau đó nhìn Thanh Vân Tử mà cố cầu xin: “Đại sư, có thể nói chuyện ở chỗ khác hay không, cái gì ta cũng sẽ nói hết cho người…...”

Thanh Vân Tử lạnh lùng cười, “Sợ người khác biết được à, ta nói cho ngươi, con đường mà ta chỉ cho ngươi, chính là bảo ngươi đi tự thú, chỉ như vậy mới có thể được giữ cái mạng này của ngươi, ngươi chính là hung thủ đã giết chết bạn gái mình!”

Lời vừa nói ra, toàn trường liền cả kinh, im lặng như tờ, một đám trợn to hai mắt, hoài nghi nhìn Lưu Sinh.

Lưu Sinh quỳ rạp trên mặt đất, không dám ngẩng đầu lên.

Từng giọt nước theo cằm của hắn chảy xuống dưới đất, không phải là nước mắt, mà là mồ hôi, vì khẩn trương cùng với sợ hãi mà sinh ra mồ hôi.

Thanh Vân Tử biết nội tâm của hắn đang giãy giụa, tiến thêm một bước nói: “Ngươi đi tự thú, giữ lại được một cái mạng, cũng dùng dương gian pháp luật tẩy bỏ đi tội nghiệt của ngươi, tương lai nếu ra tù,cố gắng làm việc thiện, sau khi chết cũng có thể được giảm miễn hình phạt.

Còn nếu không thì, ngươi chắc chắn phải chết rồi không nói, đi xuống Âm Ty, bạn gái ngươi sẽ cùng ngươi đối chứng, ở Địa ngục có khổ hình chờ ngươi, làm như thế nào, tự ngươi suy tính cho rõ ràng, ngươi đi đi, nếu ngươi không thừa nhận cũng chẳng sao, dù gì ta cũng không làm gì được với lời khai này, ở nhà an tâm mà chờ chết đi.”

Lưu Sinh ngẩng đầu lên, sắc mặt cực kỳ bình tĩnh, khẽ gật đầu với Thanh Vân Tử, đứng dậy đi ra phía ngoài.

Diệp Thiếu Dương âm thầm gật đầu, tuy Lưu Sinh không có dũng khí thừa nhận giết người trước mặt mọi người, nhưng hắn biết Lưu Sinh nhất định sẽ đi tự thú, rốt cuộc ngồi tù còn tốt hơn nhiều so với chết.

Đột nhiên, ở phía sau chỗ đám người địa phương đang tụ tập vây xem, ở dưới chỗ tới bên dưới sơn môn, bỗng xuất hiện một thân ảnh mờ nhạt xinh đẹp, khom người bái lạy Thanh Vân Tử, sau đó lập tức biến mất.

Diệp Thiếu Dương biết đây nhất định là bạn gái của Lưu Sinh, vẫn luôn bám trên người hắn, nhưng vì sơn môn có cấm chế, không dám lên núi, nên tạm tránh ở chỗ tối tránh ánh sáng mặt trời mà nhìn trộm.

Thanh Vân Tử thành công khuyên bảo Lưu Sinh tự thú, miễn cho cô ta mua mệnh rồi động thủ, chính là giúp cô không bị Âm Ty trách phạt, trong lòng đương nhiên cảm kích Thanh Vân Tử không thôi.

“Hôm nay đúng là biết thêm được nhiều kiến thức.”

Nhuế Lãnh Ngọc nói, “Quả nhiên bất kỳ đạo pháp nào cũng có chỗ hữu dụng.”

Sau khi Lưu sinh đi khỏi, Thanh Vân Tử nghỉ ngơi một hồi, uống một chút nước, lại cầm danh sách, đọc tên một người.

Tổng cộng năm người, đây là người cuối cùng.

Một lão thái thái đi tới, trước mặt Thanh Vân Tử muốn quỳ xuống bái, Thanh Vân Tử vội đỡ bà ta dậy, hỏi: “Ngươi là Trương Thuý Thuý?”

“Trương Thuý Thuý là con gái ta, nhưng là do ta thay nó báo danh, với tình huống hiện tại của nó thật là không thể đi tới, còn muốn mời đạo trưởng đến nhà ta xem qua nó một lần, bằng không thì nó cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa, đạo trưởng người đại từ đại bi, nhất định phải cứu lấy nó!”

Lão thái thái vừa nói vừa lau nước mắt.

Được Thanh Vân Tử dò hỏi, lão thái thái kể lại: con gái của bà, tên là Trương Thuý Thuý, trước giờ vẫn bình thường, nhưng tháng trước trong một lần lên núi hái trái cây, trở về liền phát sốt rồi hôn mê, mê sảng nói nhảm liên tục.

Sau khi đưa đi bệnh viện chữa trị, thì cũng đã không còn sốt, chỉ là buổi tối mỗi ngày đến giờ đi ngủ, thường la hét chói tai, toàn thân phát run, mới đầu người nhà tưởng gặp ác mộng, nên không để ý, nhưng sau đó phát hiện, có kêu gọi nó như thế nào nó đều không có tỉnh lại.

Mỗi lần sau khi nó tỉnh lại, tinh thần rất kém cùng mệt mỏi, có mấy ngày thôi mà người đã gầy ốm đi rất nhiều, hỏi nó mơ thấy cái gì nó cũng không có nói rõ ràng được, hiện tại tình hình càng ngày càng tệ, ban ngày đến cửa cũng không ra khỏi, đồ ăn cũng ăn không vô, cứ ở trên giường chùm chăn mà nằm, đi bệnh viện kiểm tra cũng không biết bị gì, do đó cũng không biết là nên đưa đến khoa nào.”

Lão thái thái nói, người nhà của mình vẫn luôn tin chắc là nó đã trúng tà, vốn dĩ muốn tìm Thanh Vân Tử đến xem, nhưng mấy ngày trước Thanh Vân Tử mới trở về núi, cho nên trước đó, bọn họ đã tới tìm một tiên sinh khá nổi danh gần đó, kết quả là khi vị tiên sinh kia vừa mới định kiểm tra cho nó, đột nhiên lăn ra ngủ,sau khi tỉnh lại liền bỏ chạy mất dạng, không dám tới cửa nhà nữa.

“Chúng ta nghe nói đạo trưởng đã về núi, hôm nay là ngày giải mộng, cho nên mới tới báo danh, không phải để giải mộng, mà thật sự con gái của ta mắc bệnh quá quỷ dị, đạo trưởng, ngài nhất định phải tới cứu lấy nó……”

Lão thái thái nói xong lời cuối cùng, thanh âm run rẩy, nước mắt người già tuôn trào ra.

Thanh Vân Tử gật đầu, nói: “Thiếu Dương, ngươi lại đây.”

Diệp Thiếu Dương vốn là cũng đang phân tích tình huống, thấy sư phụ gọi mình, ngây ra một lúc, hồ nghi đi qua đó.

Thanh Vân Tử hỏi: “Ngươi cũng nghe rồi đó, ngươi cảm thấy chuyện này thế nào?”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm nói: “Nghe tình huống này, không giống như là bị quỷ hồn bám thân, có khả năng là Thực Mộng Quỷ.”

Thực Mộng Quỷ là một loại hình thái quỷ đặc thù, nếu là con quỷ nam, thì đối tượng nhiếp mộng sẽ là nữ, một khi đã chọn được đối tượng, sẽ dùng cảnh tượng quái dị trong mơ để dọa người, dọa đến mức các cô gái toát ra mồ hôi, mồ hôi đó nó sẽ hấp thu âm linh trong đó để tu luyện.

Diệp Thiếu Dương còn nhớ rõ, trước đây khi lần đầu tiên gặp Trang Vũ Ninh, nàng chính là bị Thực Mộng Quỷ đeo bám, đó cũng là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với Thực Mộng Quỷ.

Thanh Vân Tử gật đầu nói: “Ta còn muốn cho bọn họ rút thẻ, không tiện đi xa, ngươi đi cùng lão thái thái này về nhà đi, thu phục xong rồi mau quay lại đây.”

Ông ta nói vô cùng nhẹ nhàng, giống như chuyện này căn bản đây chỉ là một chuyện nhỏ xử lý trong chớp mắt.

Diệp Thiếu Dương quay đầu lại hỏi Nhuế Lãnh Ngọc có muốn đi cùng hay không, Nhuế Lãnh Ngọc gật đầu.

“Đi thôi bác gái,ta đi theo người.”

Lão thái thái khó xử nhìn nhìn Thanh Vân Tử, khom người nói: “Đạo trưởng, người có thể đích thân đi qua đó hay không, ta sợ cái thứ đang bám lấy con gái của ta quá lợi hại, đệ tử này của ngài không phải đối thủ, vạn nhất bị thương gì đó…….”

Diệp Thiếu Dương nghe xong như muốn nhảy dựng lên, Thực Mộng Quỷ, đối với pháp sư bình thường đúng là rất khó thu phục, nhưng đối với mình mà nói, bất quá cũng chỉ phẩy tay là xong, nghĩ thầm lão thái thái này nhất định sống ở xa, chưa nghe nói qua danh tiếng của mình bao giờ, nên mới cảm thấy mình không trị được.

Lập tức cũng không nhiều lời, an ủi vài câu, lão thái thái lúc này mới miễn cưỡng dẫn bọn hắn rời đi.

Ra khỏi sơn môn Mao Sơn, thấy có một chiếc xe ba bánh đang chờ, cầm lái chính là một lão nhân, lão thái thái giải thích đây là chồng bà ta, vì xe ba bánh không lên núi được, nên mới dừng lại dưới đây, lập tức mời hai người Diệp Thiếu Dương lên xe.

Con đường nhỏ ở đồng ruộng rất xóc nảy, dĩ nhiên đi một đường hơn chục dặm, mới tới nhà của cặp vợ chồng già này.

“Tiểu sư phụ, lát nữa ngươi nhất định phải cẩn thận, nếu trị không được thì phải đi tìm sư phụ ngươi, chứ đừng làm mình bị thương.”

Lão thái thái thật lòng nhắc nhở.

Diệp Thiếu Dương cười cười, bảo bà ta dẫn đường.

Đi qua cái sân, lão thái thái đẩy cửa một gian phòng, Diệp Thiếu Dương vừa vào cửa liền cảm giác được âm khí, hiển nhiên trong phòng có quỷ, vì thế tùy tay dán một lá linh phù ở cạnh cửa, rồi đi vào.

“Tiểu sư phụ, đây là con gái của ta, hiện nay thời gian nó ngủ càng ngày càng nhiều, đến ban ngày cũng ngủ không chịu tỉnh, một ngày chỉ thức mấy giờ.”

Bình luận