Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 766: Giải mộng (1) 


“Sư phụ, sao người lại bảo Thiếu Dương giết Đạo Phong!”

Thanh âm của Trần Lộ truyền ra từ trong Âm Dương Kính, cô ta thấy Thanh Vân Tử kể về thân thế của Đạo Phong, vốn dĩ đang chăm chú lắng nghe, không ngờ câu cuối cùng lại là như vậy, thất thanh kêu lên, một khuôn mặt kinh hoảng sợ hãi hiện trên mặt kính.

Thanh Vân Tử không để ý tới, dùng Thái Ất Phất Trần tùy tiện vẽ hai nét bút trên mặt kính, hình thành một đạo phong ấn, đem Trần Lộ ép vào trong gương.

Chiêu thức pháp thuật này đơn giản như vậy, nhưng lại thần diệu vô cùng, nếu là ngày thường, khẳng định Diệp Thiếu Dương sẽ muốn học cho được, nhưng lúc này lại chẳng có hứng thú nào mà nghĩ tới.

Vấn đề mà Thanh Vân Tử nói quá nghiêm trọng.

Đạo Phong cùng với hắn chỉ sống cùng nhau không quá mười năm, nhưng trong lúc mình cô độc trên Mao Sơn, ngoại trừ sư phụ ra thì hắn chính là người thân duy nhất.

Hắn tin Đạo Phong tuy trời sinh tính tình quái gở, không có lấy một người bạn, nhưng mà Đạo Phong cũng có tình cảm giống như mình.

“Con…… con làm không được.”

Diệp Thiếu Dương thẳng thắn trả lời, “Hơn nữa con tin tưởng, con với sư huynh sẽ không có một ngày như vậy.”

“Chỉ mong là thế, chỉ mong là ta nghĩ nhiều.”

Thanh Vân Tử đứng lên, ném Thái Ất Phất Trần trong tay cho Diệp Thiếu Dương, nói: “Khuya rồi, đi ngủ đi.”

Đi đến bên ngoài cửa viện, lại quay đầu nói: “Mai là ngày xin sâm giải mộng như thường lệ, nhưng mà giữa trưa ta có việc muốn ra ngoài, nếu có nhiều người, sẽ kêu ngươi ra hỗ trợ.”

Thanh Vân Tử đi rồi, Diệp Thiếu Dương một người ngồi dưới gốc cây hòe, trong lòng còn vang lại những gì Thanh Vân Tử nói về Đạo Phong, một mớ lộn xộn, nếu…… Thật sự có một ngày như vậy, hơn nữa Đạo Phong thực sự làm chuyện gì tội ác tày trời, mình có thể nhẫn tâm mà giết chết hắn hay không? Sau khi tĩnh tọa nửa canh giờ, Diệp Thiếu Dương lẩm bẩm nói: “Không thể nào, ta tin tưởng Đạo Phong, sẽ không có một ngày đó xảy ra.”

Gió đêm rất lạnh, hắn không thể không quay về ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Thiếu Dương gọi Nhuế Lãnh Ngọc, lúc mang nàng đi ăn sáng, có đề cập tới hành trình ngày hôm nay, Nhuế Lãnh Ngọc có chút giật mình hỏi “Giải mộng, sư phụ ngươi còn làm cả cái này à?”

Diệp Thiếu Dương ngượng ngùng cười hắc hắc: “Giải mộng trong Mao Sơn thuật là kỹ xảo không có quan trọng, bất quá sư phụ ta dùng cái này để giữ mối quan hệ với người miền núi, mới đầu chỉ khai quang bắt quỷ, nhưng địa phương nhỏ thế này làm gì có nhiều yêu tà như thế, cho nên sau này đổi lại thành giải mộng, mỗi tháng một lần, mỗi lần năm người, việc nhỏ không giải.”

Nhuế Lãnh Ngọc chậm rãi gật đầu, nói: “Ta cũng chưa từng thấy qua thuật giải mộng của Đạo môn, dù sao cũng không có việc gì, nhìn xem một chút cũng tốt.”

Diệp Thiếu Dương lại nói qua một lần đề nghị của sư phụ, dùng muối tinh diệt trừ Đồng Giáp Thi, Nhuế Lãnh Ngọc cũng có nghe nói qua loại muối tinh này, nhưng không biết nó còn có công hiệu như thế, “Vậy ngươi mau nhanh gọi yêu phó giao nhân của ngươi tới, hỏi nàng một chút xem.”

Cơm nước xong, Diệp Thiếu Dương thấy thời gian còn sớm, vì thế đưa Nhuế Lãnh Ngọc quay về phòng, Qua Qua còn đang ngủ, nằm hình chữ X trên giường, ngủ say như chết.

Diệp Thiếu Dương không thèm để ý tới nó, đi vào buồng vệ sinh, đổ nửa bồn nước, tiếp đó mở lòng bàn tay phải, dùng cương khí kích hoạt hồn ấn của Quả Cam.

Chờ đến hồn ấn sáng lên, Diệp Thiếu Dương cắt ngón giữa tay phải, nhỏ một giọt máu lên trên hồn ấn, chờ khi máu lan ra, lật lại bàn tay, để vào trong bồn nước.

Máu hoà tan trong nước, nhuộm thành màu đỏ nhạt, mặt nước tạo nên gợn sóng, sau khi phẳng lặng trở lại, thì hiện ra một khuôn mặt, ngày càng rõ ràng, nhưng khiến cho Diệp Thiếu Dương nghẹn họng mà nhìn trân trối: Một vị mỹ nữ ngâm mình trong bồn tắm, đầu quấn khăn tắm, cũng may nửa thân mình đều ngâm trong nước, bị bọt xà phòng che khuất, đầu kia bồn tắm lộ ra một cái đuôi lóng lánh ánh kim, ở trong nước mà nhẹ nhàng vẫy đuôi.

“Lão đại, là ngươi à.”

Thân ảnh Quả Cam có chút kích động nói, đang định đứng lên, đột nhiên nhớ tới mình không mặc gì, vội vàng chìm thân xuống nước.

Bất quá hai bờ vai ngọc mịn màng vẫn lộ ra ngoài, hình ảnh này vô cùng diễm lệ.

Diệp Thiếu Dương liếc trộm Nhuế Lãnh Ngọc một cái, cũng may nàng chẳng biểu hiện bất kỳ cảm xúc nào, chỉ đứng im một bên.

“Hiện tại ngươi đang ở đâu, sao lại có bồn tắm?”

“Ta đang ở trong phòng một khách sạn ở vùng gần bờ biển, những lúc rảnh rỗi ta thường thích ở trong khách sạn, hắc hắc.

Lão đại tìm ta có chuyện gì?”

Diệp Thiếu Dương vô ngữ, nói qua sự tình một lần, Quả Cam gật đầu nói: “Ngươi muốn muối tinh à, chỉ có biển sâu mới có một hai đảo muối nhỏ, thứ này quả thực rất hiếm.”

“Khó khăn vậy sao?”

“Với người khác thì khó, nếu lão đại muốn, chỉ cần nói ta biết ngươi muốn bao nhiêu là được.”

“Cái này……”

Diệp Thiếu Dương chưa tưng thấy qua bao giờ, trong đầu nhất thời cũng không có tính toán được, một lạng, một cân hay một tấn? “Hay là ngươi cứ lấy cho ta mấy trăm cân đi?”

Quả Cam nghe vậy thiếu chút nữa thì té xỉu, ủy khuất nói: “Lão đại, ngươi nghĩ thứ này là muối ăn à, ngươi cứ nói có bao nhiêu con Đồng Giáp Thi đi, ta giúp ngươi tính toán, có đến một ngàn con không?”

“Ngươi cho rằng chủ mộ là Tần Thủy Hoàng sao, có thể kéo theo nhiều người bồi táng như vậy?”

Dưới mộ có bao nhiêu Đồng Giáp Thi, Diệp Thiếu Dương cũng không rõ ràng, nhưng nhớ tới cái khe mà Mỹ Hoa đã xuống lần trước, theo mô tả của nàng mà hình dung, xem ra số lượng cũng không ít, ít nhất cũng có mấy chục con, vì thế nói đúng lại với Quả Cam.

“Ta cứ tính số lượng gấp đôi đi, yên tâm lão đại, nhiều nhất ba ngày sau sẽ lấy được.”

“Được rồi, ta chờ tin ngươi, ta còn có việc, tắt video”

phi, sao lại nghĩ cái này thành video.

Quả Cam cười khúc khích, từ bồn tắm nâng lên một cái đuôi cá to lớn, vẫy vẫy cái đuôi lấp lánh ánh vàng.

“Lão đại cho ngươi xem ‘ nửa thân dưới ’ mỹ lệ của ta...”

“Không xem, không xem.”

Diệp Thiếu Dương thiếu chút nữa thì hộc máu, vươn ngón tay chạm nhẹ vào mặt nước một cái, phá vỡ hình ảnh, sóng gợn lan ra, mặt Quả Cam lập tức không chút tăm hơi.

Diệp Thiếu Dương nhìn Nhuế Lãnh Ngọc cười cười xấu hổ, “Cô nhóc này chỉ thích làm loạn thôi.”

“Triệu hoán yêu phó tốn công như vậy sao, lúc trước ta thấy ngươi triệu hoán Quỷ Phó rất nhẹ nhàng mà.”

Nhuế Lãnh Ngọc không có yêu phó hay quỷ phó, không hiểu rõ sự huyền bí trong đó, nên mới hỏi.

Diệp Thiếu Dương giải thích nói: “Triệu hoán thì giống nhau, chỉ cần kích hoạt hồn ấn, đối phương có thể lập tức sẽ biết ta triệu hoán cũng như vị trí, nhưng rốt cuộc quỷ với yêu cũng có chút khác nhau, quỷ thể vô hình, có thể nhanh chóng tới, cho dù có đang ở Quỷ Vực, cũng có thể dựa vào lực lượng của hồn ấn để phá vỡ hư không, nháy mắt đã tới.

Yêu thì không giống, yêu thì có thể dùng yêu pháp để tăng lên tốc độ, nhưng cũng không nhanh hơn máy bay xe lửa, ta dùng máu nhỏ vào trong bồn nước, là một loại Mao Sơn bí thuật, có thể cùng nàng ta trò chuyện, tiện lợi giống như gọi video qua mạng, hắc hắc.”

Nếu Quả Cam đã đáp ứng chuyện này, Diệp Thiếu Dương cũng yên tâm, nhìn thấy thời gian cũng không còn sớm, liền mang Nhuế Lãnh Ngọc đi đến trước núi, Qua Qua dù sao cũng là quỷ, cũng không tiện xuất hiện, nên Diệp Thiếu Dương không dẫn nó theo.

Ở bên ngoài đại điện phía trước núi, đã thấy rất đông người miền núi tới thắp hương với giải mộng, vô cùng náo nhiệt.

Mấy đệ tử ngoại môn đang duy trì trật tự, ngăn mọi người hai bên pháp tràng, không cho người nào vượt qua.

Chính giữa pháp tràng, có một tòa pháp đàn, Thanh Vân Tử đầu đội pháp quan, mặc đạo bào ánh kim, tay cầm một thanh Đào Mộc Kiếm, đứng trước pháp đàn, uy phong lẫm lẫm, lưng cũng thẳng tắp, hoàn toàn không giống như bộ dáng lão nhân hèn mọn tối hôm qua.

Bình luận