Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 740: Thiên đao vạn quả (Hình phạt băm thành trăm mảnh​)


“Toái thi hoạt tử, lấy hồn hiến tế, đây là một loại thuật hiến tế Nam Dương, đưa ta lên sân thượng xem nhĩ châm kia.”

Hai người cùng nhau trèo lên sân thượng, đi vào căn phòng nhỏ kia, Nhuế Lãnh Ngọc điều chỉnh tinh bàn trên đồng hồ của mình một chút, đo lường tính toán hồi lâu, nhìn qua cửa sổ, thấy được toàn cảnh U linh lộ, sau đó quay trở lại phòng học 408.

“Thế nào?”

Diệp Thiếu Dương thấy nàng trước sau không nói một lời, nhịn không được mở miệng hỏi.

“Lão Quách phân tích không sai, đây chính là Tứ Cửu Sinh Cơ Biến, nơi này là linh đàn chủ trận, U linh lộ không phải là trận pháp chính, Toái Thi hóa âm phong, oán khí không cân bằng, Toái Thi bên trong quan tài này, lấy Kim Lũ Y mà bọc lại, có thể dựa ‘thế’ linh đường hiến tế, không ngừng sinh ra oán khí, thông qua nhĩ châm trên sân thượng, truyền tới U linh lộ.

Trên con đường của U linh lộ còn có Kim Ti bọc thi thể, giống như tử vi nhị tinh dao tương hô ứng, tác động lẫn nhau, sinh ra lực lượng phong ấn cường đại, hèn gì có thể phong bế Đồng Giáp Thi Vương phía dưới.

Đây là vu thuật Nam Dương điển hình, ở bên trong căn bản không thấy được, ngươi không biết đến, về tình cảm có thể tha thứ.”

Diệp Thiếu Dương nghe nàng nói có bài có bản như vậy, không khỏi gật đầu, nghĩ tới nàng lớn lên ở HongKong, sư phụ lại là Âm Dương Sư Nam Dương, đối với vu thuật tà pháp Nam phái, đương nhiên rõ như lòng bàn tay.

Nhuế Lãnh Ngọc nói tiếp: “Trận pháp này vô cùng tinh vi, người bày trận pháp lực cường đại, rất có thể là người trong gia tộc Đại Vu Tiên.

Trận pháp khổng lồ như vậy, đến kiến trúc cũng được dùng tới, ta cũng chỉ gặp qua một lần ở Thái Lan, điểm mấu chốt của trận pháp này, vẫn là ở chỗ sinh ra oán khí, 49 người cùng nhau tự sát, hồn phách oán khí sâu nặng, nhưng vẫn chưa đủ để thi triển trận pháp lớn thế này……”

Diệp Thiếu Dương nghe vậy cả kinh, nói: “Không thể nào, nhiều sinh hồn oán linh như vậy, oán khí sao lại còn chưa đủ?”

Nhuế Lãnh Ngọc không trả lời, nhìn hắn, hỏi ngược lại: “Ngươi thấy một người chết thế nào, mới coi là thống khổ nhất?”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, “Sao lại hỏi cái này?”

“Ngươi cứ trả lời trước đi.”

Vấn đề này thực đúng là khó trả lời, Diệp Thiếu Dương gãi gãi ót, suy nghĩ trong đầu: bị người chém chết? Đập chết? Đâm chết? Tuy rất thảm, nhưng đau đớn thống khổ cũng chỉ là trong nháy mắt.

“Người sống sờ sờ bị tra tấn đến chết, là thống khổ nhất!”

Nhuế Lãnh Ngọc lại hỏi: “Tra tấn như thế nào?”

“Biện pháp thì có nhiều: trói vào ghế tra tấn, rót nước ớt, đổ vôi bột vào mắt, dội nước sôi lên đầu, đây đều là thống khổ vạn phần đó?”

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Người chết càng đau đớn, thì sau khi chết sinh ra oán khí càng mạnh, nhưng mà thi thể tế sống để làm trung tâm trận pháp, những cách chết mà ngươi vừa nói đều không đủ để áp trận, tổng cộng có 48 người sống bị cưỡng bức phải tự sát, sau khi chết còn muốn luyện hóa sinh hồn bọn họ, nếu thi thể dùng để hiến tế kia không có oán khí đủ mạnh hơn, thì làm sao có thể khống chế được 48 đạo oán khí kia? Lấy oán khí áp chế oán khí, là trung tâm của vu thuật này!”

“Lấy oán khí áp chế oán khí……”

Diệp Thiếu Dương nghe xong lời này, cuối cùng cũng hiểu được, lẩm bẩm nói, “Ý cô là người này chết vô cùng bi thảm, đúng không?”

“Đương nhiên, thảm trạng của người này, phải vượt qua bốn mươi tám người kia cộng lại, thì mới có thể áp trận.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày, “Làm sao lại có cách chết thảm đến như vậy?”

Bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, giật mình nói, “Ta nghe nói Trung Liệt Vương Dương Liên, lúc sinh thời đã bị Ngụy Trung Hiền bắt giam vào ngục, kiên cường bất khuất, bị dùng trọng hình, đinh sắt đóng tai, toàn thân xương cốt bị đánh gãy nát, thế này có được xem là cách chết thảm nhất không?”

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Nhưng mà Trung Liệt Vương không phải liên tục chịu hình, linh đường hiến tế này thu thập oán khí, chỉ trong thời gian ngắn, trong quá trình từ sống cho đến chết, không thể dừng lại.”

“Từ sống cho đến chết, không thể dừng lại……”

Diệp Thiếu Dương vỗ vào ót, “Vậy chỉ có lăng trì, nghe đồn Viên Sùng Hoán lúc chết, là bị thiên đao vạn quả, đây mới gọi là thảm nhất! Hay là…… Người này cũng bị lăng trì mà chết?”

Nhuế Lãnh Ngọc đi tới bên cạnh quan tài, duỗi tay ấn ấn lên Kim Lũ Thi Y, thi thể lập tức cử động, giống như lần đầu khi Diệp Thiếu Dương nhìn thấy, mềm mại không xương, tứ chi giống như thân rắn, kết hợp với những gì Nhuế Lãnh Ngọc vừa nói, bỗng nhiên nghĩ đến một loại khả năng, nhịn không được mà có một luồng khí lạnh từ bàn chân chạy thẳng lên.

Nhuế Lãnh Ngọc cũng hít sâu một hơi, nói: “Người này là khi còn sống bị từng xẻo mà chết, dùng Kim Lũ Thi Y bao lại, không phải thi thể, mà là thịt nát, chỉ dựa vào Kim Lũ Y khâu thành hình người mà thôi……”

Thịt nát của người…… Diệp Thiếu Dương nhìn quái thi đang cử động, cảm thấy toàn thân rét run, nghĩ thầm thật may đám người Tạ Vũ Tình không có ở đây, bằng không giờ phút này sợ là hai chân đã nhũn ra, ngồi xuống đất mà nôn mửa rồi.

Bỗng nhiên, Diệp Thiếu Dương nghĩ tới lần đầu tiên khi cùng Tử Nguyệt quyết đấu, Tử Nguyệt cuối cùng đã hóa thành một bãi huyết nhục, lập tức hít vào thật sâu, nói: “Không sai, là cô ta, thịt nát này chính là Tử Nguyệt!”

Nhuế Lãnh Ngọc lau mồ hôi lạnh trên trán, hơi lùi về phía sau một chút, không dám lại xem khối thi thể kia.

“Thiên đao vạn quả, mỗi đao xẻo xuống, đều sẽ hình thành oán khí, để trận pháp hấp thu, ta không biết cô ta bị xẻo bao nhiêu đao, nhưng ta nghe nói thời cổ đại, người chịu hình thời gian dài nhất chính là đại thái giám Lưu Cẩn, bị xẻo tới 3600 đao…… Cũng có thể chỉ là khoa trương thôi, nhưng nếu là với đao phủ có trình độ cao mà nói, một ngàn đao là có thể, cũng chỉ có cách chết thảm như vậy, mới có thể ngăn chặn 48 đạo oán khí còn lại.”

Diệp Thiếu Dương hít sâu liền mấy hơi, nói: “Sao cô lại nghĩ tới điểm này?”

“Loại vu thuật này ở Nam Dương đã có từ thời cổ đại, tuy là cực hiếm phát sinh, khi ấy tù trưởng hay thủ lĩnh gì đó, có thể tùy tiện giết người, vì thế mới phát minh loại thuật hiến tế này.”

Nhuế Lãnh Ngọc lắc đầu, “Ta không thể nghĩ tới trong xã hội hiện đại, còn có người lại thi triển loại vu thuật tuyệt nhân như vậy……”

Diệp Thiếu Dương lẩm bẩm nói: “Thiên đao vạn quả, Tử Nguyệt …..

làm sao có thể chịu đựng được, cho dù cô ta là người có tính kiên cường, thì cũng không chịu nổi loại đau đớn này?”

“Sau khi bắt đầu chịu hình, mọi việc đã không đã không còn do cô ta nữa.”

Điều này cũng đúng, Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, nghĩ thầm nói không chừng Tử Nguyệt cũng không biết mình sẽ chết thế nào, nói cách khác, cho dù là người có tín niệm kiên cường đến mức nào, cũng không có can đảm lựa chọn cách chết thảm như vậy? Đầu sỏ của hết thảy tội lỗi này, chính là tên Lương Vu sư kia! Diệp Thiếu Dương nắm chặt hai tay đến răng rắc, cắn chặt hàm răng, căm thù nói: “Lương Đạo Sinh, chỉ tính là chuyện này thôi, cũng đủ để giết ngươi trăm lần!”

Vì không muốn phá hư toàn bộ trận pháp, hai người cùng nhau đậy nắp quan tài lại, rời khỏi toà nhà giải phẫu, từ trong đó đi ra, dừng lại hồi lâu để bình tĩnh lại cảm xúc, tiếp tục thảo luận.

Quỷ bị thiên đao vạn quả mà chết, oán khí sâu đậm, hơn nữa lại thêm trận pháp, thì càng khó đối phó hơn nhiều, Nhuế Lãnh Ngọc đề nghị trước tiên phải tìm Lương Đạo Sinh kia tính sổ.

“Ngô Nhạc Ý kia, hẳn là biết hắn đang ở đâu?”

Nhuế Lãnh Ngọc nói.

“Con trai ông ta luôn đi cùng Lương Đạo Sinh, dĩ nhiên ông ta biết.”

Diệp Thiếu Dương nói, “Nhưng không thể trực tiếp làm hắn khai được, rốt cuộc chuyện này cũng liên quan tới vu thuật, hơn nữa ba mươi năm đã qua, không có chứng cớ, cô không thể khảo vấn ông ta, chứ đừng nói gì tới truy tố hình sự.”

Lúc trước hắn cùng Tạ Vũ Tình cũng đã thảo luận qua việc này, rốt cuộc vẫn quyết định không có đi tìm ông ta.

“Pháp luật không được, vậy thì dùng cách của giới pháp thuật.”

Nhuế Lãnh Ngọc nhàn nhạt nói, “Đi tìm hắn, câu hồn khảo vấn!”

Diệp Thiếu Dương nhún vai, “Được rồi, cô còn tàn nhẫn hơn so với ta, đi thôi.”

Bình luận