Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 738: Chủ ý của đại tẩu (2) 


Bị hai việc như vậy làm cho hỗn loạn, Diệp Thiếu Dương chẳng còn chút buồn ngủ nào nữa, quyết định tiếp tục suy diễn Lạc Thư, dùng nửa đêm thời gian còn lại suy đoán ra thêm hai thiên nữa, tinh thần hao phí thật nhiều, liền đi tắm rửa, tẩy đi sự mệt nhọc, trở lại trên giường, toàn thân cơ hồ không còn chút sức.

Điều tức một Chu thiên, hơi khôi phục lại một chút, sau đó lấy bốn thiên văn tự mà mình đã suy diễn được ra đọc, tuy tốn khá nhiều thời gian, nhưng mà lại có ít đến đáng thương,mỗi thiên chỉ có chưa đầy trăm chữ.

Trong quá trình suy diễn, Diệp Thiếu Dương cũng đã xem qua một lần, lúc này lại nhìn kỹ thêm một lần, quả nhiên là một thiên nói về pháp môn thổ nạp dẫn khí nhập thể, thiên thứ nhất chủ công Nhậm Mạch, thiên thứ hai Đốc Mạch…… Trong lòng kinh ngạc vô cùng, chẳng lẽ nếu hoàn toàn suy diễn ra Tiên Thiên Bát Quái, chính là Kỳ Kinh Bát Mạch trong cơ thể người? Đây rốt cuộc là pháp môn nội tu gì? Làm sao mà lại phức tạp hơn nhiều so với phương pháp Tiểu Chu Thiên? Trong lòng bỗng nhiên ngẩn ra, Diệp Thiếu Dương cầm notebook, nhìn chữ viết trên đó, khiếp sợ tới cực điểm, có phải hay không…… đây là phương pháp Đại Chu Thiên trong truyền thuyết? Pháp môn Đạo gia để tu luyện ra cương khí của bản thân, tên gọi “Chu Thiên Dưỡng Khí Thuật”

, được xưng là nội tu, vừa thổ vừa nạp, sinh thành cương khí, tích lũy dần dần, lắng đọng trong huyệt Khí Hải.

Cái gọi là tác pháp, chính là cương khí phối hợp pháp khí, thủ quyết, chú ngữ …..

là đem cương khí ra ngoài để phối hợp sử dụng, pháp khí đều chứa linh khí, có mạnh có yếu, cũng có thể tăng thêm pháp lực.

Pháp khí có mạnh yếu, chủ yếu phụ thuộc vào vật liệu cũng như công nghệ luyện chế, một kiện pháp khí tốt, sau khi được khai quang tại Đạo tràng, đem cung phụng trên đại điện, hấp thu hương khói, hàng ngày nghe tụng kinh đạo, linh khí tích lũy từng chút một, sau đó lại được dùng để giết quỷ hàng yêu, tăng thêm sát khí, trải qua mấy trăm thậm chí ngàn năm tích lũy, mới có thể thành công..

Đương thời chỉ có một số ít thượng đẳng pháp khí như: ​Long Hổ Sơn có một kiếm một trần, Mao Sơn có tam đại pháp khí, Thái Thượng Càn Khôn Khuyên của Chung Nam Sơn, Ngũ Bảo Kim Liên của Nga Mi Sơn, Kim Văn Bát Vu của Ngũ Đài Sơn, ​đều là ngàn năm truyền thừa của mấy đại tông môn, nhưng mà cho dù chỉ là nhị đẳng pháp khí, nếu mà các tông môn nhỏ mà lấy được sẽ cung phụng như vô thượng chí bảo.

Cho nên đối với pháp sư mà nói, một pháp khí tốt chính là khả ngộ bất khả cầu, do đó chỉ có thể dựa vào sự tu luyện của bản thân mình mà thôi.

Phật gia lấy Tâm Kinh đả tọa, Đạo gia lấy thổ nạp Chu Thiên, đều không ngừng tích lũy cùng tăng cường cương khí.

Tâm pháp thổ nạp của Đạo gia, đến từ “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên”

, có ít nhất ngàn năm lịch sử, bởi vì tâm pháp cơ sở thổ nạp của các môn phái Đạo Gia khác nhau nên được gọi là “Tiểu Chu Thiên”

, cùng đối ứng với “Đại Chu Thiên”

Đối với mọi người mà nói, “Đại Chu Thiên”

chỉ là tồn tại trong truyền thuyết mà thôi.

Diệp Thiếu Dương từng nghe sư phụ nói qua, nhưng cũng chỉ dăm ba câu, nói tới “Đại Chu Thiên”

tâm pháp chỉ có tồn tại ở thời kỳ thượng cổ, sau đó bị Hồng Quân Lão Tổ thu hồi cùng nhau với Tiên Thiên Bát Quái, hơn nữa còn hủy diệt hết thảy câu chữ có quan hệ tới tâm pháp Đại Chu Thiên trong Đạo gia kinh điển.

Cho nên tuy rằng hắn là Thiên sư, Diệp Thiếu Dương cũng giống như những đệ tử Đạo môn khác, cho nên đối với “Đại Chu Thiên”

chỉ biết tên nó mà thôi.

Nhìn câu chữ mà mình đã suy diễn được ghi chép trên notebook, tâm trạng Diệp Thiếu Dương rất là kích động: Từ cổ chí kim, đạo sĩ đều dùng Tiểu Chu Thiên để thổ nạp, không có tâm pháp khác, mà mấy thiên văn tự trong tay mình đây, cho dù xem xét thế nào đều là một phương pháp thổ nạp, có chút tương tự với Tiểu Chu Thiên, nhưng lại phức tạp thâm ảo hơn nhiều.

Chẳng lẽ đây thật sự là Đại Chu Thiên? Diệp Thiếu Dương lập tức có cảm giác như đã hóa thân làm Trương Vô Kỵ, như lúc vô cùng kích động khi tìm được bí tịch “Cửu Dương Thần Công”

, hít một hơi thật sâu, niệm một lần Tĩnh Tâm Chú, cưỡng ép bản thân phải bình tĩnh trở lại, cẩn thận suy nghĩ lại, quyết định cần thiết phải quay về Mao Sơn một chuyến.

Thứ nhất: báo cáo manh mối về Đạo Phong, để xem có lại lừa được chỗ tốt nào nữa hay không, thứ hai: để sư phụ nhìn xem mấy phần tâm pháp này, nhờ hắn giúp phân tích một chút xem đây rốt cuộc có phải là tâm pháp Đại Chu Thiên, có thể tu luyện hay không.

Nếu nó thật sự là tâm pháp Đại Chu Thiên, thì đó chính là tạo hoá lớn của mình, nếu không phải, thì giống như trong tiểu thuyết võ hiệp có mấy loại thần công tà phái gì đó, luyện đến cuối thì tẩu hỏa nhập ma, người không ra người quỷ không ra quỷ, cuối cùng hối hận cũng không kịp.

Đem đồ vật cất vào trong ba lô, Diệp Thiếu Dương đem Kinh hồn linh trên cửa sổ, sau đó lên giường nằm, trong đầu suy nghĩ một vấn đề khó hiểu: Đạo Phong vì sao lại muốn đưa Lạc Thư cho mình? Là thật sự có ý tốt, hay lại là có mục đích gì đó, nếu hắn không chết, vì sao không tới gặp mình? “Tinh Tinh Tinh……”

Không phải thanh âm của chuông chiêu hồn, mà là tin nhắn di động, Diệp Thiếu Dương cầm di động lên, mở ra thì thấy, là Nhuế Lãnh Ngọc gửi tới một tin nhắn: Sáng mai 8 giờ, nhà ga Cương Thành.

Diệp Thiếu Dương trong lòng vui mừng vô cùng, liền gửi lại một tin nhắn, nhân tiện hỏi nàng vì sao muộn như vậy còn chưa ngủ, muốn cùng nàng trò chuyện một hồi, nhưng chờ đợi thật lâu, cũng không thấy tin nhắn gửi lại.

Ngay lúc định mắt ngủ, thì tin nhắn lại vang lên, Diệp Thiếu Dương cầm di động, nhìn thoáng qua thấy choáng váng: là tin nhắn Chu Tĩnh Như gửi, rất là quan tâm mà hỏi thăm tình huống của hắn.

Cơn buồn ngủ của Diệp Thiếu Dương lập tức tan biến, cầm di động mà ngơ ngẩn.

Trong đêm khuya tĩnh lặng, hắn tự hỏi chính mình một vấn đề đã trốn tránh bấy lâu nay:Rốt cuộc ngươi thích ai? Trong đầu không ngừng hiện ra giọng nói, dáng điệu, nụ cười của ba người, làm cho hắn sắp nổi điên, vì thế đứng dậy, cầm lấy mệnh phù của Trần Lộ, triệu hồi cô ra ngoài.

“Diệp sư đệ, giờ đã quá nửa đêm……”

Trần Lộ kinh ngạc nhìn hắn.

“Cô đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn…… cùng cô tâm sự, nhờ Trần sư tỷ giúp ta phân tích nội tâm một chút, à ……về vấn đề tình cảm.”

Trần Lộ nghe xong liền cười, ra vẻ ủy khuất, nói: “Tuy ta không cần ngủ, nhưng quá nửa đêm còn cùng ngươi nói chuyện phiếm, dù sao cũng không được ổn lắm.”

Diệp Thiếu Dương sửng sốt một chút, xua xua tay nói: “Nếu cô không muốn ta lưu cô lại lâu dài, vậy thì cứ hãy quay về ngủ đi.”

“Không cần chỗ tốt lớn như vậy,”

Trần Lộ sắc mặt ửng đỏ, nhìn về phía hắn thẹn thùng cười.

Diệp Thiếu Dương bị cô dọa đến sốc, cho rằng cô ta có ý gì đó với mình, kết quả Trần Lộ thấp giọng nói: “Ngươi không phải là sư đệ của Đạo Phong sao, ngươi cũng đừng có gọi ta là sư tỷ, ngươi có thể gọi ta là ‘đại tẩu’ được không, nghe thân thiết hơn một chút.”

Diệp Thiếu Dương hoàn toàn hoá đá, cô nàng này….

đã bị dính mà ma chướng của Đạo Phong rồi.

Bất quá với mình cũng không sao cả, gọi là gì thì cũng đều giống nhau.

Lập tức ừ một tiếng nói: “Vâng, đại tẩu.”

Trần Lộ trên mặt lộ vẻ vui sướng, nói: “Ngươi không cần nhất thời nịnh ta.”

“Kêu đại tẩu chứ có phải kêu lão bà đâu, có gì mà nịnh ”

Diệp Thiếu Dương thuận miệng nói, “Về sau ta gọi cô là đại tẩu là được.”

“Thật à?”

Trần Lộ thấy hắn gật đầu, liền nắm lấy tay hắn, “Ngươi là Thiên sư, không thể nói đùa với quỷ, nếu ngươi nhận ta làm đại tẩu, thì ta chính là đại tẩu của ngươi.

nếu có ai khác không chịu thừa nhận, ngươi sẽ vì ta mà nói chuyện giúp nha!”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, lúc này mới biết thì ra mình bị cô ta lừa, đệch, quả thật là lợi dụng trắng trợn! Vạn nhất tương lai gặp được Đạo Phong, cô ta lại đẩy mình ra, thì biết làm sao đây? Lập tức vội vàng xua tay.

“Đừng có hại ta, chuyện của hai người, tự các người tìm cách giải quyết đi, ta không muốn tham dự vào đâu.”

“Ngươi đã đáp ứng tồi mà, ngươi vừa kêu ta là đại tẩu, thì phải làm chủ cho ta chứ, trừ phi ngươi còn có sư huynh nào khác.”

Diệp Thiếu Dương gãi đầu, “Ta…...

còn có một sư huynh ngoại môn, cô chắc đã gặp qua, hắn nhìn tuy hơi già, nhưng nếu cô không chê……”

Bình luận