Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 737: Chủ ý của đại tẩu (1) 


Diệp Thiếu Dương đứng im một hồi lâu trước của sổ, quay người lại, nhìn thấy Trần Lộ dĩ nhiên đứng ngay phía sau mình, cũng ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Trần sư tỷ, nghĩ gì thế?”

Trần Lộ ngơ ngẩn nói, “Ta thật là hâm mộ bọn họ, chỉ cần có thể cùng người mình yêu ở bên nhau, là người hay quỷ, thì cũng không có sao cả.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng vừa động, hoá ra cô cũng từng trải qua tình yêu rồi.

“Trước đây, ta cũng thích một người, hắn là một đạo sĩ, rất tuấn tú.”

Trần Lộ thu hồi ánh mắt, dừng lại trên mặt hắn, nói: “So với ngươi còn soái hơn.”

Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai, “Ta giữ lại ý kiến.”

Trần Lộ cười cười, “Không như ngươi nghĩ đâu, trong mắt người tình hoá Tây Thi, trong mắt ta, hắn chính là người soái nhất, hơn nữa tính cách hắn với ngươi bất đồng, hắn rất lạnh nhạt, thậm chí có chút lãnh khốc,thật ra chúng ta gặp nhau cũng không nhiều, chỉ có hai ba lần……”

Đồng tử của cô ta giãn dần ra, khóe miệng khẽ mở ra, tựa hồ đang chìm vào trong hồi ức nào đó.

Diệp Thiếu Dương không đành lòng cắt ngang, chỉ ở một bên nghe, trong lòng có chút cảm thấy không cho là đúng, thực sự có đạo sĩ còn soái hơn cả mình à? “Pháp lực của hắn rất cao cường, ta hoài nghi thậm chí còn trên cả ngươi, hắn rất ít nói, một lần trong lúc ta đuổi giết một con đại yêu, đã gặp được hắn, khi đó ta bị đại yêu đả thương, hắn đột nhiên xuất hiện, cứu ta.”

Nói đến đây, trên mặt cô hiện ra một tầng đỏ bừng.

“Lúc ấy ta bị đại yêu đả thương trên ngực, yêu độc nhập thể, hắn vén quần áo của ta lên,rồi tiến hành cứu trị, khi đó ta đang trong trạng thái nửa hôn mê, nhìn thấy mặt hắn ngay trước mặt của mình, trong giây phút ấy ta đã yêu thích hắn……”

“Lãng mạn quá.”

Diệp Thiếu Dương đáp lại một câu, cả người nổi lên một tầng da gà, hai người này quen biết nhau, nghe sao cứ cảm thấy quái lạ nhỉ, giống như là trong phim vỗ hiệp ấy! Tây Môn Xuy Tuyết? Trần Lộ âm thầm thở dài, “Sau khi ta tỉnh lại, hắn chăm sóc ta hai ngày, ta dò hỏi xuất thân tông môn của hắn, có thể hắn không muốn nhớ đến nhân tình, nên không nói cho ta biết, đến tên cũng không nói, sau này trước khi hắn rời đi, có dạy cho ta một môn pháp thuật để tự bảo vệ mình.”

“Pháp thuật gì?”

Diệp Thiếu Dương hỏi, thiên hạ đạo thuật xuất Mao Sơn, chỉ cần là pháp thuật Đạo môn, trừ phi là bổn tông bí truyền, thì đại bộ phận mình đều có thể nhìn ra được nguồn gốc.

“Ta hiện là quỷ thân, có thể thi triển được, bất quá ta còn nhớ rõ khẩu quyết, hai câu đầu chính là: Càn định phong sinh, hóa phong bão nguyên, tật phong quá nhĩ, chuyển kiên hồi sinh…… Sau đó ta cũng điều tra qua, căn bản không có chút manh mối, đúng rồi Diệp sư đệ, ngươi là Thiên sư Đạo môn, kiến thức nhất định rộng rãi hơn ta, có biết đây là pháp thuật của môn phái nào không?”

Quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, phát hiện vẻ mặt hắn kinh ngạc, bị lắng đọng như tượng đá.

“Diệp sư đệ, ngươi làm sao vậy?”

Diệp Thiếu Dương đột nhiên lao tới trước giường, từ trong đống quần áo tìm kiếm túi tiền bằng da của mình, lấy ra một tấm ảnh chụp đã ố vàng, đưa cho cô ta xem.

Trên ảnh chụp là một thiếu niên cùng một đứa bé khoảng năm sáu tuổi, đứa bé đó chính là hắn, hắn chỉ vào thiếu niên mặc áo dài ở bên cạnh, còn chưa có hết nét trẻ con nhưng mà vẻ mặt rất lãnh khốc, nói: “Gia hoả mà cô gặp được, không phải là hắn chứ?”

Trần Lộ nhíu mày nhìn thoáng qua, lập tức kinh hãi kêu lên: “Là hắn, chính là hắn! Bất quá so với ảnh, thì lớn tuổi hơn một chút, thế là ngươi quen biết hắn!”

Diệp Thiếu Dương khóe miệng lộ ra một nụ cười khổ.

“Quen, quá quen là khác, hắn con bà nó là sư huynh của ta!”

Khẩu quyết mà Trần Lộ niệm vừa rồi, chính là “Cương khí hóa phong thuật”

trong pháp thuật nội môn của Mao Sơn! Trong toàn bộ Đạo môn lúc này, thiên hạ này ngoại trừ thầy trò ba người bọn họ, sẽ không ai biết được, cô ta đương nhiên không tìm ra xuất xứ! Hơn nữa vừa rồi hắn cũng đã suy nghĩ qua một chút, Trần Lộ khoảng năm 94 mới bị nhốt trong toà nhà giải phẫu, khi đó Đạo Phong vẫn chưa mất tích, thời gian hoàn toàn trùng khớp! Lập tức bất đắc dĩ lắc đầu, từ Phùng Tâm Vũ đến vị trước mặt mình đây, đúng rồi, còn có Dương Cung Tử vẫn đang tìm kiếm hắn khắp nơi, phỏng chừng giữa hai người họ cũng có gì đó, không khỏi cảm thán, Đạo Phong à Đạo Phong, ngươi thật đúng là lưu tình khắp nơi, hơn nữa còn mặc kệ là quỷ hồn hay tà linh, thậm chí đến đồng nghiệp Đạo môn ngươi cũng không buông tha, còn lấy pháp thuật nội môn Mao Sơn đi tán gái, ngươi thực đúng là ghê gớm mà.

Trần Lộ ngây ngốc nhìn hắn, quá nửa ngày mới hồi phục tinh thần, thất thanh kêu lên: “hắn là sư huynh của ngươi, trời ạ, thì ra hắn chính là Đạo Phong!”

Đạo Phong năm đó đi du lãm thiên hạ, cùng với mấy đệ tử đại tông môn cùng thế hệ, còn một số đệ tử Phật gia đều đã đấu pháp qua, chưa một lần thất bại, thanh danh đại chấn giới pháp thuật, trên cơ bản ai cũng biết tới, Trần Lộ đã nghe nói qua một chút về hắn cũng không có gì kỳ quái.

“Đạo Phong…… hắn hiện tại đang ở đâu?”

“Không lâu sau khi cô bị nhốt, hắn cũng đã mất tích, nhiều năm rồi không có gặp lại, bất quá hai ngày trước hắn có xuất hiện qua một lần, đã cứu ta một mạng.”

Diệp Thiếu Dương đơn giản kể lại một chút sự tình đã trải qua, Trần Lộ nghe xong, cảm thán không thôi, một mình ghé vào cửa sổ, trầm mặc hồi lâu, cảm xúc mới ổn định trở lại, quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương nói: “Ta muốn ở lại bên cạnh ngươi!”

“Cái gì!”

“Ta là một du hồn, biết chạy đi đâu tìm hắn đây, nhưng ta có thể ở bên cạnh ngươi, ngươi là sư đệ của hắn, hắn chắc hắn sẽ tới tìm ngươi, khẳng định sẽ còn tới nữa.”

Nghĩ nghĩ rồi lại bổ sung một câu, “Không thấy mặt hắn một lần, ta sẽ không từ bỏ ý định!”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày nhìn cô, “Các người biết nhau cũng chỉ có mấy ngày, cô cứ như vậy mà thích hắn à?”

Trần Lộ kiên định gật đầu, “Kể từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy hắn, ta liền thích, loại cảm giác này chắc ngươi chưa từng trải qua, ngươi sẽ không hiểu được.”

Diệp Thiếu Dương trái tim run rẩy, trong đầu hiện ra hình bóng một người, âm thầm hít vào một hơi, nói: “Cô làm sao lại biết ta chưa từng trải qua chứ?”

Trần Lộ nhìn vẻ mặt của hắn, muốn hỏi nhưng lại không có mở miệng.

Diệp Thiếu Dương nói: “Ta không có khả năng để cô lưu lại nhân gian lâu dài, bất quá ta đã nói sẽ giúp cô báo thù, nên trước tiên cô cứ ở đây, chờ chuyện này kết thúc, ta sẽ đưa cô đi.”

Trần Lộ nghĩ đến sau này còn có rất nhiều cơ hội thuyết phục hắn, nên cũng không có kiên trì, nói: “Vậy ngươi cứ nghỉ ngơi đi, ta vào linh phù, ngươi không cần lo cho ta, ta đóng lại thần thức, không nhìn trộm ngươi đâu.”

Trước lúc chui vào linh phù, lại nghĩ đến một vấn đề, quay đầu lại nhìn hắn, có chút thẹn thùng nói: “Đúng rồi, có thể trả lời ta một câu hay không, Đạo Phong là người như thế nào?”

“Đánh giá của ta về hắn, cô tuyệt đối sẽ không muốn nghe, miễn cho làm ảnh hưởng tới hình tượng của hắn trong lòng cô, mau vào đi thôi, ta đi ngủ đây.”

Nói xong cố tình muốn cởi áo ra.

Trần Lộ bĩu môi, không cam lòng hóa thành một làn khói, chui vào trong linh phù.

Diệp Thiếu Dương đứng ngơ ngẩn phía trước cửa sổ một lúc lâu, trở lại giường, trong tâm không được bình tĩnh, vì thế cầm notebook đặt trước mặt, tiếp tục xem hai thiên văn tự chính mình đã suy diễn ra, từ khi đôi quỷ tình lữ kia rời đi, đèn trong phòng đã sáng trở lại.

Trong đầu hồi tưởng lại chuyện mà Trần Lộ vừa nói, nhịn không được lấy Âm Dương Kính từ dưới gối ra, lấy nó làm gương, một tay sờ lên khuôn mặt của mình, soi từ trên xuống dưới, miệng lẩm bẩm tự nói: “Ta xem thì thấy, ngươi soái hơn nhiều so với Đạo phong đó nha!”

“Phi!”

Một tiếng trào phúng, từ trong Âm Dương Kính truyền đến, thân ảnh Tuyết Kỳ chợt loé qua.

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, sắc mặt lập tức biến thành gan heo, trong đầu có ý muốn đập đầu vào mặt kính mà chết.

Bình luận