Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 734: Lòng bàn tay 


Đi vào nhà tang lễ, sau khi nghe ngóng mới biết được, tro cốt của Lý Hiếu Cường đúng là vẫn chưa có hạ táng, vốn là những bạn học đó của hắn có ý giúp hắn an táng, nhưng sau khi biết được giá đất xây mộ quá đắt, đành phải thôi, nói tạm gởi lại trước, chờ sau này mọi người đi làm kiếm được tiền, rồi hẹn nhau góp lại mua cho hắn một chỗ ở nghĩa địa công cộng.

Đối với đám bạn học này mà nói, Diệp Thiếu Dương không hề có chút nghi ngờ nào, sinh viên đúng là không có tiền, bảo bọn họ bỏ ra mấy vạn đồng thì rất khó xử, nếu có tâm thì trong tương lai sẽ tới xử lý, nhưng dù sao cũng khó được rồi.

Nghĩa trang công cộng hiện giờ đắt như vậy, nếu tính theo mét vuông, còn đắt hơn cả nhà ở cho người sống, không có tiền thì chết cũng không có chỗ chôn thân, đáng tiếc, đáng tiếc.

Diệp Thiếu Dương không chút tiếc tiền mà bỏ ra ba vạn đồng, tại nhà tang lễ mua một chỗ trong nghĩa trang công cộng, nhân viên ở đó vốn muốn đưa hắn đến chỗ có giá cao hơn, còn lớn tiếng nói đây là phong thuỷ bảo địa, Diệp Thiếu Dương cũng chỉ cười cho qua chuyện.

Lý Hiếu Cường vốn không có hậu nhân, phong thuỷ tốt cũng vô dụng, hơn nữa nói đến phong thuỷ, tuy là kỹ năng yếu nhất của hắn, nhưng cũng có thể khiến mấy đại sư gì đó cách xa mười con phố, ở đây ngoại trừ Lão Quách cùng Tứ Bảo, chẳng ai có tư cách nói chuyện phong thuỷ với hắn.

An táng Lý Hiếu Cường xong, hai người Diệp Thiếu Dương tùy tiện kiếm chút gì ăn gần đó, vừa lúc Chu Tĩnh Như gọi điện thoại tới, nói cho hắn biết, chính mình cùng Lão Quách đã quay về Thạch Thành rồi, Tiểu Mã cùng Vương Bình không biết đã đi đâu, chỉ có Tứ Bảo vẫn còn ở khách sạn chờ hắn.

Cô cũng đã nói qua với giám đốc khách sạn, bọn họ muốn ở lại mấy ngày cũng được, đến lúc đi cứ trả phòng, còn tiền thì khách sạn sẽ tính với cô.

Đối với sự dò hỏi của Chu Tĩnh Như, Diệp Thiếu Dương ôn hòa mà đáp lại, tắt điện thoại, lại bấm số điện thoại của Tiểu Mã, kết quả tắt máy, nhịn không được lắc đầu cười khổ, nghĩ thầm có thể hắn cảm thấy không mặt mũi nào nhìn mình, liền trốn rồi, cứ để hắn tự mình suy nghĩ cũng tốt, dù sao hiện tại cũng không cần hắn, chờ chuyện này xong hết sẽ tìm hắn tâm sự sau vậy.

Dù sao cũng là huynh đệ lâu nay, đừng nói Vương Bình về tình cảm có thể tha thứ, dù có là cố ý hại mình, cũng không có quan hệ gì tới Tiểu Mã.

“Ta muốn mang Tứ Bảo lên núi nhìn xem phong thuỷ, xác định cổ mộ một chút, cô định làm gì bây giờ?”

Diệp Thiếu Dương hỏi Tạ Vũ Tình.

“Ta không đi, ta phải quay về báo cáo, đem tình hình hiện tại cho cấp trên biết, nhân tiện vận dụng lực lượng của chúng ta, tìm kiếm tên Vu sư kia, nếu tìm được, chúng ta có thể bắt giữ hắn lại, đỡ cho ngươi phải động thủ.”

“Cũng không cần phải làm vậy, hơn nữa chưa chắc các người có thể tìm được hắn, nhưng cô quay về báo cáo một chút cũng là chuyện tốt, lỡ như đến lúc đó ta giết chết hắn, lại bị vu khống tội mưu sát thì rất phiền toái.”

Tạ Vũ Tình gật đầu, “Ngươi lo mà cẩn thận đi, nếu tìm được tên Vu sư, nhớ nói cho ta biết, ta muốn cùng hành động!”

Diệp Thiếu Dương cười cười, “Yên tâm đi, không thể thiếu cô.”

Tạ Vũ Tình khởi động ô tô, hạ kính cửa xe xuống, nói với hắn một câu: “Ngày mai gặp lại nữ pháp sư kia, thay ta hỏi thăm một câu, hơn nữa phiền ngươi chiếu cố cho cô ấy thật tốt.”

“Nhất định.”

Diệp Thiếu Dương nhún vai.

Tạ Vũ Tình nhìn hắn mà duỗi cái bàn tay mà lúc trước đập chết con ruồi, tựa hồ muốn thị uy, nhướng nhướng chân mày, lái xe rời đi.

Nhìn ô tô đi càng lúc càng xa, Diệp Thiếu Dương âm thầm thở dài.

Đón xe quay về khách sạn, Diệp Thiếu Dương tìm được Tứ Bảo, kể lại sự tình xảy ra cho hắn biết, Tứ Bảo thực sự kích động, lập tức yêu cầu hắn cùng đi lên núi quan sát.

Vì thế Diệp Thiếu Dương nghỉ ngơi một chút, rồi cùng hắn đi lên núi từ phía sau Học viện Y khoa.

Dọc theo đường núi, đi vòng qua tránh khỏi U linh lộ, hai người đi đến đỉnh núi, ngồi trên một tảng đá, từ trên cao nhìn xuống núi.

Tứ Bảo lấy ra một vật có hình dạng giống như bàn tính, chỉ có điều nó lại là hình tròn, xung quanh có rất nhiều vòng gỗ, trên đó có xuyến rất nhiều đồng tiền.

“Đây là cái gì thế?”

Diệp Thiếu Dương lần đầu tiên nhìn thấy thứ này, vô cùng tò mò.

“Tinh La Bàn, dựa theo phương vị của 12 cung Hoàng Đạo mà làm thành, cũng tương tự Âm Dương Bàn của ngươi, có rất nhiều công năng.”

Diệp Thiếu Dương khinh thường hừ một tiếng, “Âm Dương Bàn này của ta là Tứ Tượng Ngũ Hành Cửu Cung Bát Quái Nhị Thập Bát Tinh Tú, tổng cộng có năm cái tinh bàn, so ra còn tinh vi hơn cả máy tính, đồ của ngươi làm sao có thể so sánh!”

Tứ Bảo “hừ”

một tiếng, “Ngươi xem thường Phật gia bọn ta có phải không? của ta là dựa trên phương vị của 12 cung Hoàng Đạo, là Bàn Nhược Lục Hợp Bát Bộ Thiên Long, so với Đạo gia các ngươi chỗ nào lại kém hơn?”

“Rồi rồi, ngươi mau tính đi, tính không được thì để ta tính.”

Tứ Bảo không thèm để ý tới kỳ thị hắn, lấy Tinh La Bàn ra khảy tanh tách như bàn tính, trong miệng lẩm bẩm, một lát sau dừng lại, nhìn vào tinh lý đồ đã hình thành, lại đứng dậy nhìn quanh bốn phía, gật đầu nói: “Nơi này có đại mộ, nhưng người được chôn tuyệt đối không phải hoàng tộc.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Làm sao thấy được?”

“Đây không phải Long mạch, mà là nơi dừng chân của Kỳ Lân, Bát Hoang Lục Hồng, ở ngay khu rừng chỗ sườn núi.....”

Vừa mới có nói được câu mở đầu, đã bị Diệp Thiếu Dương cắt ngang, “Đừng có nói mấy thứ này cho ta nghe, nghe đến đau cả đầu, nói kết quả đi!”

Tứ Bảo hậm hực nhún vai, nói: “Đây quả thực là phong thuỷ bảo địa, nhưng khí binh đao rất nặng, những nơi giống như vậy đều chôn vương hầu lên từ tướng, chủ yếu là tướng quân, nếu là quan văn, thì cũng là nho tướng!”

“Tướng quân……”

Diệp Thiếu Dương nhíu lại chân mày nói, “Cũng không có sai biệt lắm, bằng không sao lại có nhiều Đồng Giáp Thi như vậy? Bất quá…… Tướng quân sau khi chết, thì cũng không có chôn nhiều người như vậy, vì sao dưới đó tất cả đều là Đồng Giáp Thi?”

Tứ Bảo nói: “Còn phải xem tướng quân này có cấp bậc thế nào, như là sát thần Bạch Khởi, nghe nói sau khi chết có đến năm trăm người chôn cùng.”

Diệp Thiếu Dương trừng mắt nhìn hắn một cái, “Ngươi đừng có làm ta sợ, Bạch Khởi là quỷ khấu, nếu hắn chôn ở đây, thì cho dù có đến năm mươi tên Đại vu sư cũng không phong được hắn.”

“Ta không nói là Bạch Khởi, ta chỉ nghi là nơi này có tình huống đặc thù nào đó, cụ thể chỉ có trộm mộ……phi phi, phải xuống dưới đó nhìn xem mới biết được.

Bất quá, ta lại nghe nói, vùng này chính là nơi ẩn cư của Kiến Văn Đế!”

“Chu Duẫn Văn? Ông ta đã xuống Âm Ty rồi mà……”

Từ xưa đến nay hoàng đế danh thần, có một số người sinh thời có đại công đức như Văn Cảnh nhà hán, Gia Cát Lượng, Nhạc Phi, Dương Liễn, còn có đương thời kiêu hùng như Sở Bá Vương, Ngụy Văn Đế, Minh Thái Tổ….Những người này không phải thành Chính Thần thì cũng là Âm Thần, Quan Nhị Gia thậm chí còn được phong Đế vị, là Quan Thánh Đế Quân.

Kiến Văn Đế Chu Duẫn Văn trong lịch sử cũng là có danh tiếng, nhưng lại không có xuống âm ty, trở thành một đại án ở Âm Ty.

“Bất quá, Kiến Văn Đế là do chạy nạn mới tới đây, cũng không mang theo việc binh đao, sao có thể được chôn ở loại địa phương này, lại còn tìm người bồi táng, thật là không có khả năng nào.”

Diệp Thiếu Dương nói ra hoài nghi.

Tứ Bảo cũng nói: “Đúng vậy, khả năng này cũng không lớn, tuy nhiên ta cảm thấy, Thi Vương phía dưới kia, quá nửa là có quan hệ với Kiến Văn Đế, bằng không thì quá là trùng hợp, rốt cuộc ông ta cũng từng ẩn cư ở đây.”

Không chờ Diệp Thiếu Dương mở miệng, hắn lại nói tiếp: “Phía dưới có đại mộ, để ta đi phụ cận hỏi thăm một chút, nói không chừng có thể thu hoạch lưỡi lậu nào đó.”

“Lưỡi lậu? Là cái gì thế?”

Tứ Bảo xấu hổ gãi gãi đầu, “Thuật ngữ trộm mộ chuyên nghiệp, ý muốn nói dò la tin tức về lai lịch cổ mộ.”

“Đệch, ta mỗi ngày đều nói người là tặc trộm mộ, thật đúng là không có nói oan cho ngươi mà, đúng quá còn gì!”

Bình luận