Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 731: Chuyện cũ của Trần Lộ 


Diệp Thiếu Dương hỏi: “Cô chết đã hai mươi năm, hắn cũng không thể nào tìm bắt cô trong hai mươi năm được, cô vì sao lại vẫn luôn trốn ở đây mà không đi ra?”

Trần Lộ cười đau khổ, “Toà nhà giải phẫu này nhìn thì như là linh đường, nhưng trên thực tế là một đại trận pháp, căn bản ta không đi ra được, chỉ có thể hoạt động trên sân thượng, lúc trước ta cũng không dám thông báo về cho tông môn biết, bởi môn phái chúng ta không có cao nhân gì, ta vốn là hy vọng của tông môn, đáng tiếc…… Hazzzz, nếu để sư phụ biết ta chết nơi này, khẳng định sẽ đi tìm ta, Lương Đạo Sinh kia nhất định đã có phòng bị, ta đã như vậy, sao lại phải thương tổn đến người khác, hơn nữa bọn họ đều người thân nhất của ta.”

Diệp Thiếu Dương nghe vậy, trong lòng chấn động, Trần Lộ này thật là tâm địa thiện lương, đáng tiếc vận mệnh quá ngắn.

Đây, có lẽ chính là vận mệnh của pháp sư thiên hạ, pháp lực càng cao cường, lựa chọn thu phục lệ quỷ đại yêu có tu vi cũng càng mạnh, từ xưa đến giờ có được mấy pháp sư có thể chết già? “Đúng rồi, vì sao cô lại muốn chôn Quỷ Tức Nhục trên sân thượng, đổi lại là nơi khác, xong việc không phải cô có thể bỏ chạy sao?”

Trần Lộ lắc đầu, “Nếu chôn Quỷ Tức Nhục ở bên ngoài, khó bảo đảm không bị Lương Đạo Sinh tìm ra, chỉ có ở nơi này, bởi vì có Lâm Du tỷ tỷ tồn tại, hắn cũng không thể không để tâm, hơn nữa phía dưới chính là Âm Sào, địa khí dâng lên, ta cũng có thể sử dụng được một ít, tăng mạnh tu luyện, nhưng ta vĩnh viễn không thể đi ra khỏi phong ấn của linh đường này.”

Cô ta quả nhiên biết Lâm Du…… nhưng vì sao Lâm Du chưa từng đề cập tới chuyện này? Hơn nữa mình đã mấy lần đi vào toà nhà này, vì sao chỉ gặp Lâm Du,lại không có nhìn thấy qua cô ta? Diệp Thiếu Dương nhìn thoáng qua Quỷ Tức Nhục, hỏi Trần Lộ: “Quỷ Tức Nhục này vô linh vô khí, lại có quan tài làm bằng Huyết Hòe Mộc phong tỏa, mới có thể tránh được Vu sư kia cảm nhận, nhưng mà khi ta vừa đến đây, vì sao lại lập tức cảm giác sự tồn tại của nó?”

“Là do Lâm Du tỷ tỷ hồn thân đã được tự do, hơn nữa là do ngươi lại ép Lương Đạo Sinh không dám xuất hiện, sẽ không đến đây tìm ta gây phiền phức, ta mới cố ý lưu lại một chút khí tức tại đây, có thể tìm tới đây, chỉ có mình ngươi.”

Trần Lộ khẽ mỉm cười, “Lần đầu tiên ngươi dùng pháp thước gõ hồn, ta đang ở trong trạng thái tu luyện, không cảm giác được ngoại giới, cho nên không xuất hiện.”

Diệp Thiếu Dương bừng tỉnh, nghĩ một hồi, quyết định hỏi rõ vấn đề mấu chốt nhất: “Nếu cô không thể ra khỏi toà nhà này, làm thế nào có thể xuất hiện ở Lệ Phân Viên, vì sao muốn tìm ta?”

“Là Lâm Du tỷ tỷ bảo ta tìm ngươi, lần đầu tiên ngươi tới phòng học 408, cô ấy đã biết ngươi pháp lực thông thiên, có lẽ sẽ đấu được với tên Lương Vu sư kia, vì cô ấy không ra được, cho nên bảo ta đi nhắc nhở ngươi, trước khi ta tự sát, có để lại một kiện pháp khí ở phòng học 408, gọi là Bát Cực Kính.

Mỗi lần đến ban đêm, ánh trăng chiếu vào trong phòng, có thể dùng oán khí trong Âm Sào hoá thành linh lực, nhờ ánh trăng, chiếu hình ảnh của ta ra ngoài, cũng chính là phạm vi mặt gương có thể chiết xạ tới, ngươi nhìn thấy chỉ là hình ảnh phản chiếu của ta……”

Diệp Thiếu Dương bừng tỉnh trong đầu, bỗng nhiên nhớ tới, trong trường học vẫn luôn lưu truyền rằng Lệ Phân Viên có quỷ, có phải hay không chính là nhìn thấy hình phản chiếu của Trần Lộ mà thôi, mới suy diễn ra những truyền thuyết đó? “Vậy cô vẽ chữ thập, là có ý gì?”

“Vì ta là hình ảnh phản chiếu, không thể nói được, nên chỉ có thể thông qua vẽ hình chữ thập để truyền đạt tin tức quan trọng nhất cho ngươi, Diệp thiên sư, ngươi tới xem……”

chính mình nhẹ nhàng lướt đến cánh cửa duy nhất của cái phòng nhỏ, kết quả một tia sáng mặt trời từ ngoài cửa lọt vào chiếu lên người nàng, lập tức bốc lên một làn khói, Trần Lộ nhanh chóng lui sang một bên.

“Diệp thiên sư, tu vi ta không đủ, không thể chịu đựng ánh mặt trời chiếu thẳng vào, ngươi tự mình thử xem đi.”

Oán linh chỉ có thể hiện hình vào buổi tối, lệ quỷ ban ngày có thể xuất hiện, nhưng lại sợ ánh mặt trời chiếu thẳng vào, chỉ có quỷ hồn cấp bậc Quỷ Thủ là có thể hoành hành vào ban ngày không cần cố kỵ, nhưng cần phải tiêu hao quỷ lực để đối kháng với ánh sáng, cho nên trừ phi vạn nhất,thì cũng không muốn đi lại vào ban ngày.

Diệp Thiếu Dương hoài nghi đi tới trước cửa, ánh sáng mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, vừa lúc rọi vào phía sau người hắn, nhìn bóng người chiếu ra, vươn đầu nhìn lại, đối diện chính là U linh lộ, bởi từ trên cao nhìn xuống, không có núi đá hay cây cối che chắn, có thể thấy rõ ràng.

“Diệp thiên sư, dùng tơ hồng mà định vị, lấy cửa sổ vì Tứ Tượng, trên Tốn ba thước hai, qua Ly hai thước mốt, Tốn là phong, Ly là hỏa, phong hỏa tương liên, huyền trận chi nhãn.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng khẽ động, đây là thuật ngữ Đạo môn, mình đương nhiên hiểu được, lập tức lấy tơ hồng ra, dùng thước đo đạc, từ cửa sổ kéo ra ngang dọc hai sợi tơ hồng, dùng đinh đồng đóng lên trên tường.

“Diệp thiên sư, từ chỗ giao nhau chính là mắt trận mà nhìn ra ngoài.”

Diệp Thiếu Dương nghe vậy, đưa mắt ghé vào chỗ hai sợi tơ hồng giao nhau, hướng ra ngoài mà nhìn, từ “Giao điểm”

mà nhìn, vừa lúc ứng với một chỗ nào đó sâu trong U linh lộ, không khỏi ngạc nhiên nói: “Đây là……”

“Đây là mắt trận của U linh lộ, động phủ của Tử Nguyệt, ở ngay phía dưới mấy cái gạch lát bằng đá kia!”

Diệp Thiếu Dương cả người chấn động, một lần nữa xem lại, bởi vì khoảng cách khá xa, tuy tiêu điểm có chuẩn, nhưng phạm vi vẫn còn khá lớn, bao trùm đại khái khoảng từ ba đến năm khối gạch, bất quá mà đã có địa điểm chuẩn xác, đến lúc đó cứ đào hết mấy viên gạch lát này lên, không phải lo là không có tìm được động phủ của Tử Nguyệt.

“Cô…… làm sao mà cô biết được?”

Diệp Thiếu Dương quay đầu lại, nhíu mày nhìn Trần Lộ.

Trần Lộ nói: “Toà nhà này từ lúc ban đầu xây dựng, chính là bắc hẹp nam rộng, giống như một cái quan tài, kỳ thực là một đại trận phong thuỷ, phòng chứa nước nho nhỏ này, là nhĩ châm trong trận, phía dưới đối diện với phòng học 408, năm đó sau khi những sinh viên lớp đó tự sát tập thể, liền sinh ra oán khí, thông qua trận Âm Dương Huyền Quan trong phòng, dùng nhĩ châm này hội tụ rồi truyền đến giữa U linh lộ, dùng để trấn áp Thi Vương.

Có thể nói U linh lộ là phụ trận, nơi này mới là chủ trận.

Ngươi vừa mới thấy, sẽ không thể hiểu rõ nguyên nhân, nhưng ta ở trên sân thượng này đã hai mươi năm, chỉ vào mỗi buổi tối ra ngoài du đãng, còn việc ta làm nhiều nhất chính là suy đoán nguyên lý của trận pháp này, tuy ta đã chết, pháp lực hoàn toàn biến mất, nhưng về tri thức trận pháp của ta vẫn còn, vị trí động phủ của Tử Nguyệt, là do ta suy đoán qua không biết bao nhiêu lần, mới được kết quả như vậy.”

Diệp Thiếu Dương hít vào một hơi thật mạnh, tuy không biết cụ thể quá trình suy đoán ra sao, nhưng hắn hoàn toàn tin tưởng cái kết quả này sẽ không sai: Một người nếu dùng hai mươi năm thời gian để chuyên chú làm một chuyện, tuyệt đối không có việc gì mà làm không thành, huống chi cô còn có kiến thức căn bản về trận pháp.

“Thì ra, cô vẽ chữ thập, chính là vì nguyên nhân này…… Nhưng vì sao cô không tìm cách minh hoạ khác, cô cứ vẽ mỗi chữ thập, nếu ta không tới nơi này, cũng hoàn toàn xem không hiểu gì.”

Trần Lộ nhìn hắn, lẳng lặng nói: “Ta vẽ chữ thập, không phải là vì cái gì chỉ là định đem kết quả suy đoán của mình nói cho ngươi biết, cho ngươi chút dẫn dắt, bởi vì ta tin một ngày nào đó ngươi cũng sẽ tìm được đến nơi này, phát hiện ra hết thảy bí mật, chẳng sợ ta không còn nữa, ngươi chỉ cần tìm kiếm phát môn suy diễn, có khả năng sẽ nghĩ đến ‘chữ thập ’, như vậy sẽ không phải mất công suy đoán, cũng có thể tìm ra chân tướng.”

Diệp Thiếu Dương mày nhăn lại: “Lời này có ý tứ gì, vì sao cô không còn nữa?”

Trần Lộ cười khổ không nói gì.

Diệp Thiếu Dương còn muốn tiếp tục hỏi, những chưa kịp mở miệng đã bị Tạ Vũ Tình chen vào một câu: “Đúng rồi, cô ấy nói như vậy, Lâm Du nhất định cũng biết rồi, vì cái gì mà cô ta lại không có nói cho chúng ta biết?”

Vừa dứt lời, Diệp Thiếu Dương đột nhiên cảm nhận được một luồng âm khí đột ngột thổi tới, vội vàng đứng lên, ngẩng đầu nhìn lại, là Lâm Du đang bay vào từ bên ngoài tiến vào.

Bình luận