Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 728: Kính tượng quỷ ảnh (3) 


“Yên tâm đi, ta cũng không xem ngươi ngủ đâu.”

Tuyết Kỳ khuôn mặt đang dần lui ra phía sau, đột nhiên lại dán mặt vào, nói: “Diệp thiên sư, trong mấy cô nương kia, ngươi rốt cuộc thích người nào?”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, “Cô đều gặp qua rồi à? Ta nói, có phải cô cả ngày cứ dí mặt lên gương để nhìn không, cô đây là đang nhìn trộm sự riêng tư của ta đó, lúc ta…… cô cũng thấy rồi?”

Tuyết Kỳ hừ một tiếng, “Ai rảnh mà nhìn trộm ngươi, ta ở trong này cũng có lúc buồn chán, chỉ là xem một chút mới mẻ thôi, ngủ ngon.”

Tuyết Kỳ rời khỏi mặt kính một chút, còn thêm vào một câu: “Ta cảm thấy mấy cô nương đó đều rất tốt, mau quyết định đi.”

Diệp Thiếu Dương vô ngữ, sao mà nhiều người lại quan tâm đến cuộc sống tình cảm của mình như vậy, thế nhưng trong đầu của mình như có một đống hỗn loạn.

Diệp Thiếu Dương lần thứ ba cởi sạch quần áo lên giường, vì sợ lại bị Tuyết Kỳ nhìn lén mình, nên nhét Âm Dương Kính xuống dưới gối đầu, nửa ngủ nửa tình mà nghĩ, như vậy còn không phải nàng ta lại càng gần mình sao, nghĩ tới nghĩ lui, cũng quản không được nhiều như vậy, dù sao từ khi thu được Dương Cung Tử, chính mình sớm đã không có cái gọi là riêng tư rồi, sớm đã thành thói quen, đơn giản chỉ là thay đổi một người, hơn nữa lại là mỹ nữ, cũng chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận mà thôi.

Buổi sáng chưa đến 8 giờ, Diệp Thiếu Dương nhận được điện thoại của Tạ Vũ Tình, muốn hắn mau chóng xuống ăn sáng, sau đó cùng đi Học viện Y khoa.

Gặp nhau tại nhà hàng buffet, Tạ Vũ Tình nói cho hắn biết, cô đã liên hệ với Ngô Hải Binh, nói lát nữa sẽ tới trường học gặp mặt.

“Cô còn dám tìm hắn hỗ trợ à?”

Diệp Thiếu Dương có chút kinh ngạc, “Hắn với chú của hắn là một bọn với nhau, không ngáng chân chúng ta thì mới lạ đó.”

“Hiện tại hắn còn không biết ta muốn điều tra cái gì, ta lấy thân phận cảnh sát để tìm hắn phối hợp điều tra, hắn không có cách nào cự tuyệt được.”

Diệp Thiếu Dương còn muốn nói gì đó, Tạ Vũ Tình đã nhét ngay một cái bánh bao vào trong miệng hắn, “Mau ăn, ăn xong rồi còn làm chính sự.”

Ăn sáng xong, mọi người đều còn chưa có tỉnh dậy, Diệp Thiếu Dương định lên gõ cửa nói với Chu Tĩnh Như một tiếng, nhưng lại sợ cô đang ngủ, đành phải gửi tin nhắn cho cô.

Đi tới Học viện Y khoa, tìm được Ngô Hải Binh, yêu cầu hắn cho xem hồ sơ, Ngô Hải Binh đương nhiên không thể cự tuyệt, vốn là muốn cùng đi với bọn họ, nhưng bị Tạ Vũ Tình từ chối, hai người tự mình qua đó, trên đường Diệp Thiếu Dương kể lại một lượt nội dung cuộc nói chuyện tối hôm qua của mình với Tuyết Kỳ, Tạ Vũ Tình nghe xong kỳ quái nhìn hắn.

“Có đúng không, khiếp sợ quá đi, lúc đó chúng ta cũng không thể nghĩ ra lại là như thế.”

Tạ Vũ Tình trợn mắt, “Hơn nửa đêm ngươi còn cùng người ta đơn độc nói chuyện phiếm à?”

Diệp Thiếu Dương thiếu chút nữa thì té xỉu, “Ai lại làm ngươi chú ý đến cái này?”

“Cũng đúng mà.”

Tạ Vũ Tình nghĩ nghĩ, nói: “Hiện tại phải làm sao?”

“Đi tìm hồ sơ trước đã, sau đó lại qua toà nhà giải phẫu tìm xem.”

Ngô Hải Binh đã nói qua với nhân viên quản lý phòng hồ sơ, sau khi gặp nhau, hai người trực tiếp yêu cầu được xem ảnh chụp cũ: Nếu Đỗ Hổ lúc đó khi nhập học có chụp ảnh chung tập thể, chứng tỏ trường này có cái truyền thống như vậy.

Nhân viên quản lý tìm ra một đống lớn hồ sơ, bảo hai người tự mình mà tìm kiếm Hai người nhớ lại một chút trang phục của nữ quỷ kia, nếu đó đúng đồng phục của trường, xem ra cũng là những năm 80 đến 90, vì thế bắt đầu tìm kiếm từ năm 85, kết quả là có thu hoạch: Trong số ảnh chụp tập thể từ năm 1993 đến năm 1995, đồng phục của nữ sinh đều có kiểu dáng giống như nữ quỷ kia, năm 96 thì thay đổi, bắt đầu có chứa phong cách hiện đại.

Hai người dò hỏi tên nhân viên quản lý, biết được lúc ấy trường học chỉ có hai ba khoa thôi, lớp học cũng không nhiều, vì thế hai người cùng nhau đem những tấm ảnh chụp tập thể đó mà xem qua từng cái một, bởi vì trông vào hình thì thấy giống giống khá nhiều, nên phát hiện ít nhất cũng có hai mươi đối tượng khả nghi.

Hồ sơ của những người này, trường học đương nhiên còn có lưu trữ lại, bởi vì trên ảnh chụp không có họ tên, chỉ có thể dựa theo danh sách từng lớp mà tìm họ, phân loại từng cái hồ sơ, trên hồ sơ đều có ảnh chân dung, vốn là đang mơ hồ tìm kiếm, so sánh các hình ảnh với trí nhớ về nữ quỷ kia, kết quả khi nhìn thấy một người gọi là “Trần Lộ”

, hai người đều cùng xác nhận, đây chính là người bọn họ muốn tìm, cùng với nữ quỷ nhìn thấy tối hôm qua giống nhau như đúc! Trần Lộ, sinh ngày 10 tháng 4 năm 1973, người thành phố An Huy, học cao hộ chuyên nghiệp.

Trên hồ sơ có không ít thông tin, nhưng xem từ đầu tới cuối, tin tức hữu ích không nhiều lắm, nhưng câu cuối cùng lại khiến hai người khẽ động: ngày 1 tháng 5 năm 1994, nhảy lầu tự sát tại toà nhà giải phẫu số 3, cảnh sát tham gia điều tra, nguyên nhân tự sát không rõ…… “Nhảy lầu chết, vẫn là tại toà nhà giải phẫu số 3!”

Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, “Nếu vậy thì hồn phách cô ta khẳng định là ở trong toà nhà giải phẫu! Đi thôi!”

Trên đường xuống lầu, Tạ Vũ Tình gọi điện thoại cho thủ hạ của mình, đem thông tin của Trần Lộ nói qua, bảo bọn họ điều tra một chút về xuất thân cùng cuộc sống của cô ta.

Tắt điện thoại, nói với Diệp Thiếu Dương: “Toà nhà giải phẫu không phải ngươi đã xem qua hết rồi sao, chỗ nào nữa mà còn có quỷ hồn khác, nếu thực sự có, tại sao Lâm Du lại không nói cho ngươi?”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu không nói lời nào, việc này hắn cũng đã nghĩ đến rồi.

Đi vào toà nhà giải phẫu, Diệp Thiếu Dương lấy ra Âm dương bàn, bắt đầu kiểm tra từ lầu một, kiểm tra lên đến lầu bốn, ngoại trừ phòng học 408, không có phát hiện một tia quỷ khí nào tồn tại.

“Có phải hay không cô ta không có ở trong này?”

“Không thể nào, vùng này chỉ có nơi này với U linh lộ là hai cái Âm Sào, cô ta ở đây mà nhảy lầu chết, lẽ ra hồn phách phải ở chỗ này……”

Vừa nói vừa đi đến cửa thang lầu, vừa ngẩng đầu nhìn lên thì thấy phía trên mái nhà có một cánh cửa sổ bị phong kín, Diệp Thiếu Dương bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, từ trong phòng học bên cạnh lấy ra một cái bàn học cùng ghế dựa, trèo lên, mặc kệ cửa sổ trên mái nhà có khóa hay không, trực tiếp dùng ghế đập vỡ kính, sau đó bò lên.

Tạ Vũ Tình cũng bò sát theo sau, nói: “Ngươi làm gì đó?”

“Sân thượng, chỉ còn ở chỗ này mới có khả năng, rốt cuộc Lâm Du vẫn luôn bị phong ấn tại lầu bốn, đối với chuyện phát sinh trên sân thượng, cô ta cũng không biết được.”

“Nhưng mà nơi này bị ánh mặt trời chiếu thẳng đến, quỷ làm sao……”

Còn chưa dứt lời, ánh mắt lại phát hiện ra một căn phòng nhỏ trên sân thượng.

Diệp Thiếu Dương vội vàng bước nhanh qua đó.

Phòng chỉ có một cánh cửa gỗ cũ nát, Diệp Thiếu Dương khẽ đẩy một chút, cửa đã bị khóa, Tạ Vũ Tình đi lên một cước đá văng ra, nhìn Diệp Thiếu Dương nhướng nhướng chân mày, “Học theo ngươi.”

Diệp Thiếu Dương vươn đầu vào bên trong, nhìn qua thấy giữa phòng có đường ống chứa nước cùng bể nước, ống dẫn xuống phía dưới.

“Đây hẳn là phòng chứa nước, nhà lầu kiểu cũ đều có một cái như vậy.”

Tạ Vũ Tình nói, nhìn quanh một vòng, “Không có quỷ nào.”

Diệp Thiếu Dương đi vào, không cảm nhận được âm khí hay quỷ khí, nhưng lại cảm giác được có một mùi vị kỳ quái, là từ phía dưới mà tản ra.

Nhưng vì không gian quá nhỏ, chỉ dựa vào cảm giác, không cách nào xác định nơi mùi đó phát ra, Diệp Thiếu Dương lấy ra Âm dương bàn, dùng thuật Phân Kim Định Huyệt kiểm tra một chút, đưa tay sờ lên nền nhà ngay dưới cửa sổ.

Mặt đất được làm bằng đá, không có xi-măng, Diệp Thiếu Dương lấy ra Diệt Linh Đinh, phí không ít sức lực đem một tấm cạy ra, lập tức mắt bị thu hút bởi một vật nhỏ, là một chiếc quan tài rất nhỏ màu đỏ, từ bên trong truyền ra tiếng “Cộc cộc”

, giống như có thứ gì đó đang vùng vẫy trong đó.

“Chẳng lẽ bên trong là có vật sống?”

Tạ Vũ Tình lập tức trở nên khẩn trương.

Diệp Thiếu Dương không nói gì, cầm quan tài lên, vật bên trong hoạt động càng nhanh hơn.

Bình luận