Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 721: Âm dương huyền quan 


Phát hiện này khiến Tạ Vũ Tình kinh hãi, lẩm bẩm nói: “Tại sao lại như vậy……”

“Lần trước chúng ta tới, chỉ lo bắt quỷ, hoàn toàn không để ý chuyện này, đây mới chính là mấu chốt của sự kiện này!”

Diệp Thiếu Dương nói xong, từ trong túi mình lấy ra tấm ảnh mà Đỗ Hổ đã đưa, bối cảnh chính là toà nhà giải phẫu, dùng ngón tay chỉ vào cửa phòng thứ hai trên ảnh chụp nói: “Đỗ Hổ nói qua, phòng thứ hai chính là phòng học 408, cô nhìn xem thử vị trí cửa phòng lúc đó và lúc này, có giống nhau không?”

“Giống nhau……”

Tạ Vũ Tình cả kinh nói.

Ngón tay Diệp Thiếu Dương chỉ vào cửa phòng thứ 2 trên ảnh chụp, nói: “Đây mới là phòng học 408 thực sự.

Hiện giờ chúng ta đang ở gian này, phải không?!”

Tạ Vũ Tình hoàn toàn ngây người, tiếp đó toàn thân như bị điện giật run lên một chút, quay đầu nhìn bức tường bên trái của căn phòng, dùng đèn pin chiếu đường ranh giới, lúc này mới nhận ra, độ dày lớp bụi trên hai mặt tường không giống nhau, làm cho màu sắc bức tường không đồng nhất, nếu không nhìn kỹ, tuyệt đối sẽ không nhận ra, hơn nữa cũng chẳng ai để ý tới điểm này.

“Ta hiểu rồi! Phòng học hiện tại chúng ta đang đứng đây, chính là 409! Cũng chính là gian phòng cuối cùng, bị tách ra thành hai, làm chúng ta cho rằng nó là 408! Còn phòng 408 chân chính…… hiện tại là 407!”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, chân tướng chính là như vậy, phòng học 409 ở giữa xây thêm một bức tường, sau đó mở thêm một cái cửa, treo biển 408 lên, rồi sắp xếp lại các biển số phòng khác…… Cứ như vậy, coi như tầng lầu này có nhiều hơn một gian phòng, nhưng vì tầng trệt bị phong tỏa, năm đó mọi người cũng đều vội vàng rời khỏi trường, chuyện này căn bản sẽ không có ai chú ý tới.

Chính hắn cũng không hề nghi ngờ cho tới khi phát hiện vị trí cửa phòng học 408 trong hiện thực, không giống như trên ảnh chụp, nên mới sinh ra hoài nghi.

“Là người nào đã làm việc này, vì sao lại phải làm vậy?”

Tạ Vũ Tình ngạc nhiên hỏi.

“Ngoại trừ nhà trường, không ai có thể tới chỗ này thi công?”

Diệp Thiếu Dương nói, “Ta đoán là, có thể trong phòng học 408 chân chính là đang cất giấu thứ gì đó, không muốn để cho người khác phát hiện ra, tuy là sự kiện năm đó bị che giấu rất kỹ, nhưng vẫn luôn bị người ta phát hiện ra, đám người Lý Hiếu Cường chính là ví dụ.

Cho nên nhà trường liền nghĩ ra kế sách treo đầu dê bán thịt chó này, tất cả mọi người đều biết phòng học 408 là căn phòng thứ 2 tính từ cuối, hơn nữa trên biển phòng có ghi rõ, ngoại trừ những người đã từng học tại đây như Đỗ Hổ, bằng không tuyệt đối sẽ không thể nhìn ra được bí mật này……”

Tạ Vũ Tình chậm rãi gật đầu, “Kế sách này, quả thực rất tuyệt, chẳng kém tiểu thuyết trinh thám giết người trong mật thất lắm.”

“Với chỉ số thông minh cùng tác phong làm việc của Ngô Nhạc Ý, ta tuyệt đối tin rằng, kế sách này là do ông ta nghĩ ra, hơn nữa còn tham gia vào.”

“Vậy…… phòng học 408 chân chính kia, có chứa bí mật gì đây?”

“Ngay bên cạnh mà, vào xem sẽ biết.”

Diệp Thiếu Dương nói xong liền kéo Tạ Vũ Tình quay lại hành lang nhỏ, dùng đèn pin chiếu một chút, phát hiện kính trên cửa sổ đều bị dán kín giấy báo, lúc trước còn tò mò không hiểu, hiện tại nghĩ lại, hẳn là vì che giấu vật gì đó bên trong phòng học 408 này, rốt cuộc dán báo giấy che kín thế này, người nào cũng sẽ chẳng nghi ngờ đến biển số “407”

trên đầu.

Diệp Thiếu Dương thử đẩy cửa phòng học “407”

, phát hiện cửa phòng đã bị khóa lại từ bên trong, liền không chút cố kỵ, một chân đá văng cánh cửa, hít sâu một hơi, đi vào, dùng đèn pin chiếu qua, lập tức giật mình kinh hãi: Phòng học “407”

, đúng thật là một cái linh đường! Hai bên cửa sổ đều bị bịt kín, hình thành một không gian phong bế.

Bốn phía căn phòng dán đầy hoàng phiếu giấy, vô số sợi tơ hồng xuyên qua hoàng phiếu giấy, đều kéo về lại phía trên một bộ quan tài, phía sau quan tài kê một khối đá dùng làm tế đàn, bộ dáng rất cổ quái, ở giữa cũng không có di ảnh người chết.

Diệp Thiếu Dương vốn đã chuẩn bị tốt tinh thần để chứng kiến một bí mật nào đó, nhưng cảnh tượng trước mắt này, vẫn làm hắn cả kinh không nói nên lời.

Đây là…… một trận pháp khổng lồ nào đó? Diệp Thiếu Dương tránh đi những sợi tơ hồng đó, đi tới gần quan tài.

Tạ Vũ Tình nhìn thấy quan tài, mặc dù bản năng có chút sợ hãi, nhưng một mình đứng ở bên ngoài sẽ càng thêm sợ hãi, huống chi còn phải cầm đèn cho Diệp Thiếu Dương, đành phải căng da đầu mà theo sát phía sau.

Diệp Thiếu Dương đi tới trước quan tài, quan sát kỹ lại, đây là một chiếc quan tài lớn màu đỏ, giống như dân gian vẫn dùng để lưu giữ thi thể mà khi chết còn nhiều oán hận, trên nắp quan tài có khắc rất nhiều đồ án cùng văn tự.

Hắn nghiên cứu qua một chút, văn tự không phải Hán ngữ, một chữ cũng không xem hiểu, còn những đồ án phía trên, trông như phù ấn nào đó, nhưng không phải pháp thuật Trung Nguyên.

Đột nhiên, Diệp Thiếu Dương phát hiện ở bên đầu to hơn của quan tài, có khắc hình một đồ án con bướm ở mặt trên, lập tức hiểu ra, lẩm bẩm nói: “Tất cả ở đây, là do Vu sư Thái Lan kia bố trí.”

Tạ Vũ Tình nói: “Vì sao lại biết được?”

Diệp Thiếu Dương chỉ vào con bướm, nói: “Hồ điệp là một trong những đồ đằng của Vu sư phía Nam, cho dù là Vu sư Miêu Cương, hay là Vu sư Thái Lan, cũng đều thờ phụng hồ điệp, trước kia khi Tiểu Tuệ sử dụng vu thuật ta đã thấy qua.”

“Vậy…… trong quan tài này, có cái gì đây?”

“Trong quan tài, dĩ nhiên là người chết.”

Diệp Thiếu Dương nói, “Mặc kệ trong thời điểm nào, bất kể tông phái pháp thuật gì, chỉ cần quan tài xuất hiện, bên trong đương nhiên là để người chết, đây là mục đích sử dụng duy nhất của quan tài, trừ khi là bị tu hú chiếm chỗ……”

“Người chết……”

Tạ Vũ Tình nhìn quan tài, nuốt nước miếng, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi không tên, so với việc trực tiếp nhìn thấy cương thi còn đáng sợ hơn nhiều.

Diệp Thiếu Dương đưa ra một tay, đặt lên trên quan tài, dùng cương khí cảm giác, lập tức cảm giác được một sự lạnh lẽo tràn ra, lập tức cả kinh: Xem ra quan tài này được chế tạo bằng một loại âm mộc là huyết hoè, hoàn toàn cách ly khí tức bên trong, xem ra, thứ bên trong này không phải bình thường.

Sau khi kiểm tra cẩn thận, Diệp Thiếu Dương phát hiện quan tài không có đóng đinh, như thế thì khai quan sẽ dễ hơn nhiều.

Tuy nhiên hắn không có tùy tiện khai quan, mà vẽ mấy lá Định thi phù, lần lượt dán ở bốn góc phía trên quan tài, như vậy nếu bên trong thực có cương thi, sau khi khai quan cũng có thể định trụ được nó, đề phòng nó chạy ra ngoài.

Còn về tơ hồng đầy trên mặt đất, cũng không biết chúng dùng để làm gì, vạn nhất là trận pháp gì đó, cũng là không nên tùy tiện phá hư thì tốt hơn.

Sau khi dán xong linh phù, Diệp Thiếu Dương lấy từ ba lô ra một viên Tử ngọc châu, đưa cho Tạ Vũ Tình, bảo cô ngậm trong miệng.

“Quan tài lâu năm không mở, thi khí có thể rất nồng đậm, Tử ngọc có thể hấp thu thi khí, miễn cho có chuyện xảy ra.”

Diệp Thiếu Dương nói xong, hai tay nâng một đầu quan tài, đẩy sang một bên.

Tạ Vũ Tình lập tức dùng hết dũng khí, chiếu đèn pin vào bên trong...

Một đôi chân, mặt trên được bao bởi một lớp vảy màu vàng dưới ánh đèn pin phản xạ ra kim quang, trông giống như mặc một lớp kim giáp, nhưng mà đại bộ phận lớp vảy đã bị ăn mòn tương đối nghiêm trọng, có chỗ đã biến thành màu đen, có mặt trên còn phủ nấm mốc màu xanh biếc.

“Đây là…… xác ướp cổ?”

Đến Diệp Thiếu Dương cũng ngây dại, khối quan tài này tuy phủ lớp bụi rất dày, nhưng mà nhìn nước sơn trên bề mặt, nhiều nhất cũng chỉ khoảng chừng mấy chục năm, tuyệt đối không thể từ dưới đất đào ra, bên trong sao có thể chứa xác ướp cổ chứ?

Bình luận