Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 719: Chân tướng của Lâm Du 


Mặt Tạ Vũ Tình liền đỏ hồng lên, xấu hổ và giận dữ gào lên: “Ngươi là tên lưu manh, người ta đi giải quyết ngươi cũng đi nhìn lén!”

“Khóc cũng là giải quyết?”

“Ta nói phải là phải, ai cần ngươi lo, ta nhớ tới tằng tổ phụ đã mất của ta, trong lòng khó chịu được chưa?”

Tạ Vũ Tình còn muốn nói gì nữa, Diệp Thiếu Dương liền tiến lên ôm chặt cô, “Được rồi, đừng nghiêm trọng như vậy, cho ta chút thời gian đi, hiện tại ta thật sự rất hỗn loạn, ta…… còn chưa nghĩ tới vấn đề này.

Giờ đây ta chỉ nghĩ tới việc hàng yêu bắt quỷ, chờ mọi chuyện kết thúc, ta sẽ cho cô một câu trả lời được không?”

“Mọi chuyện kết thúc, là khi nào?”

Nếu hắn đã nói rõ như vậy, Tạ Vũ Tình cũng trực tiếp hỏi.

“Chính là…… Chờ ta thực sự làm xong chuyện, hay là thời điểm ta cảm thấy có thể suy xét đến vấn đề này.”

Diệp Thiếu Dương ôm bả vai Tạ Vũ Tình, bình tĩnh nhìn cô, nói: “Tin tưởng ta, ta không phải thấy cô khóc mới nói ra.”

Tạ Vũ Tình gật đầu, “Ta chờ ngươi, vẫn luôn chờ ngươi.”

Diệp Thiếu Dương khẽ mỉm cười, kéo cô đi ra ngoài.

“Đúng rồi……”

Tạ Vũ Tình có chút thấp thỏm nói, “ Chuyện xảy ra hôm nay, có hay không sẽ ảnh hưởng đến quan hệ của chúng ta?”

Diệp Thiếu Dương cười nói: “Sao mà ảnh hưởng, ta còn trông cậy vào cô để được ăn bánh bao nhân thịt đây.”

Tạ Vũ Tình vỗ lên vai hắn một chút, dõng dạc nói:“Lát nữa đi ăn!”

“Khoan, làm chính sự trước đã.”

Diệp Thiếu Dương đi lên hai bước, dừng lại, gãi gãi đầu, “Bị cô làm cho lẫn lộn, ta đã quên chính sự là cái gì, chúng ta đang định làm gì nhỉ?”

“Tìm Lâm Du.”

“Đúng đúng.”

Hai người rời khỏi bụi cây, Diệp Thiếu Dương mang theo Tạ Vũ Tình, đi tới bên cạnh U linh lộ, lấy ra Âm dương bàn, kết quả phát hiện bất kể dịch chuyển thế nào, kim đồng hồ vẫn chỉ vào phía U linh lộ.

Không còn cách nào, oán khí quá sâu, ảnh hưởng khí tràng xung quanh.

Diệp Thiếu Dương đem khó khăn nói ra, Tạ Vũ Tình nói: “Ngươi không phải biết Câu Hồn Thuật gì đó sao, thi triển một chút, câu hồn phách cô ta đến đây, không phải là được rồi sao?”

Diệp Thiếu Dương trợn trắng mắt nhìn nàng một cái, nói: “Làm gì có chuyện nhẹ nhàng như cô nói, ta lại không có hồn ấn của cô ta.”

“Không phải là có tên sao, ta có thể giúp ngươi tra hộ tịch một chút, tìm ra sinh thần bát tự của cô ta.”

“Thôi bỏ đi, cô ta tu vi quá mạnh, nếu cô ta không muốn tới, thì dù có sinh thần bát tự cũng không nhất định làm được.”

Diệp Thiếu Dương thở dài, “Thả cọp về núi, đem cô ta thả ra thì dễ dàng, muốn bắt lại thì rất khó khăn.”

“Vì sao chứ,”

Tạ Vũ Tình khó hiểu, “Không phải cô ta cùng phe với chúng ta à?”

“Không đơn giản như cô nghĩ đâu, ta mang cô đi phòng học 408 nhìn xem thì sẽ biết, vừa lúc cũng nghiệm chứng một chút.”

“Cái này……Hiện tại?”

“Đi cùng với ta, cô cũng sợ quỷ?”

Diệp Thiếu Dương nhướng nhướng chân mày.

“Đi cùng với ai ta cũng sợ, đó là phản ứng bản năng mà.

Bất quá thấy ngươi cô đơn một mình, nên mới cùng ngươi đi một chuyến.”

Diệp Thiếu Dương cười cười, trước khi rời đi thì tới trước U linh lộ, dùng Câu Hồn tác đánh nát kết giới, xông vào bên trong, đợi một hồi, vẫn không thấy Tử Nguyệt xuất hiện.

Diệp Thiếu Dương vận đủ cương khí, dùng sức vung Câu Hồn tác vào một cây Kim ti hương mộc bên đường, Câu Hồn tác chính là thần khí của Địa phủ, có tính áp chế cực lớn đối với loại thụ yêu này, một roi quất xuống, đánh nát một cây Kim ti hương mộc, một đống mảnh vỡ, bên trong lẫn lộn một đống lục huyết.

Một cổ âm phong thổi qua, mang theo thanh âm từ chỗ sâu trong U linh lộ ra tới: “Diệp thiên sư bắt không được quỷ, lại trút giận lên thụ yêu sao?”

Diệp Thiếu Dương nhìn thẳng phía trước, lạnh lùng cười: “Cảm tạ ngươi đã đưa ta tới Ác linh không gian du ngoạn một chuyến, không có gì báo đáp, chỉ có thể làm ngươi hồn phi phách tán.”

Tử Nguyệt cười khanh khách, nói: “Ngươi tìm được ta trước rồi nói sau.”

“Yên tâm, ngươi không chạy được đâu.”

Diệp Thiếu Dương nói xong, cũng không quay đầu lại, ra khỏi U linh lộ.

Cùng Tạ Vũ Tình một đường xuống núi, trên đường nghe Tạ Vũ Tình kể về sự xuất hiện của Vu sư Thái Lan kia, cùng với con Cửu Âm Đông Nhân bên người hắn.

“Cửu Âm Đông Nhân…… tam âm như ma, lục âm như vương.

Tuy nghe các ngươi nói Vu sư này rất lợi hại, có thể đánh thắng Tứ Bảo, nhưng con Đông Nhân của hắn, xem chừng nhiều nhất cũng chỉ là Lục Âm Đông Nhân.”

Tạ Vũ Tình tò mò hỏi, “Tam âm như ma,là có ý gì?”

“Tam Âm Đông Nhân, một khi luyện thành, lập tức sẽ có được tu vi tương dương với thi ma, nếu là Lục Âm Đông Nhân, thì tu vi giống như Thi Vương, còn nếu là Cửu Âm Đông Nhân…… Đừng nói là Vu sư Thái Lan kia, đến sư phụ ta có tới cũng không bắt được, có khi bị phản phệ lại.”

Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, “Đây là đang nói Đông Nhân mới vừa thành hình, nếu mà lại có thêm tu vi mấy chục năm, thì chỉ mình nó cũng có thể thành tai họa một phương.

Vu sư kia bên người còn có tà vật như vậy, thật đúng là khó đối phó……”

Tạ Vũ Tình nghiêng đầu, khó hiểu nói: “Ta vẫn không hiểu, nếu hắn muốn ngăn Lâm Du đối phó Tử Nguyệt, thì vì sao lại cứu Tứ Bảo, chẳng phải là làm ngược lại sao?”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, “Chuyện này ta cũng không biết, bất quá Cửu Âm Đông Nhân là chí tà chi thuật, luyện hóa Đông Nhân, hiển nhiên là Hắc Vu Sư.”

“Hắc vu sư……danh từ này nghe rất quen thuộc.”

Diệp Thiếu Dương nhìn cô một cái, “Tiểu Tuệ là Bạch Vu Sư, Vu thuật Miêu Cương, cùng Đông thư Vân Nam, Hàng đầu thuật Nam Dương, vốn chính là các nhánh khác nhau của một Đại tông môn.”

“Đúng vậy …..

Tiểu Tuệ,”

Tạ Vũ Tình âm thầm thở dài, “Nhớ lại chuyện xưa, thời gian trôi qua thật nhanh.”

Diệp Thiếu Dương hơi cúi đầu, Đàm Tiểu Tuệ là người đầu tiên khiến nội tâm hắn rung động, không phải ở phương diện kia, mà vì cô đơn thuần, thiện lương cùng sự lựa chọn hy sinh thân mình, cho đến tận hôm nay khi hồi tưởng lại, vẫn thấy đau xót trong lòng không thôi.

Từ trên núi đi xuống, hai người đi qua cánh cửa, bên cạnh Lệ Phân Viên

- tên thật hẳn là Lệ Hồn Viên, đi về phía toà nhà giải phẫu số 3.

Dưới Tạ Vũ Tình dò hỏi, Diệp Thiếu Dương kể lại những gì mình đã trải qua trong Ác linh không gian, vừa đi vừa nói, Tạ Vũ Tình nghe đến xuất thần.

Mãi đến khi hắn nói xong, hai người cũng vừa lúc đi đến trên cầu.

Tạ Vũ Tình hỏi: “Đứa nhỏ muốn theo ngươi học pháp thuật, thật sự không có cách nào đến thế giới này sao?”

“Biện pháp kỳ thực cũng có, bằng không sao ta lại đi ra được? Bất quá rất khó làm được.”

“Thực là đáng tiếc.”

Nói xong câu đó, Tạ Vũ Tình trầm ngâm một hồi, ngẩng đầu nhìn hắn, nói: “Ngươi nói, trong Ác linh không gian kia, còn có một Diệp Thiếu Dương khác nữa à?”

“Theo lý thuyết thì có, tuy nhiên có thể đã tiêu đời rồi.”

“Pháp lực ngươi cao cường như vậy, chắc hắn cũng chưa ngủm đâu.”

Một tay Tạ Vũ Tình đặt trên vai hắn, nhìn hắn nhướng nhướng chân mày, “Ta nói, đến lúc đó nếu ngươi không cần ta, ta sẽ tới không gian kia, đi tìm một Diệp Thiếu Dương khác.”

Nếu mọi chuyện đã nói rõ rồi, cũng không cần phải giấu nữa, ngược lại Tạ Vũ Tình có thể sảng khoái lấy chuyện này ra nói giỡn.

Diệp Thiếu Dương thấy cô như vậy, chính mình cũng thỏa mái một phen, nhún nhún vai nói: “Cô cầu nguyện đi, lỡ như Diệp Thiếu Dương kia đã kết hôn thì sao?”

“Vậy thì ta đem lão bà của hắn giết đi.”

“Đệch, tàn nhẫn vậy……”

Diệp Thiếu Dương con mắt chuyển động, nói, “Vạn nhất trong thế giới kia, ta kết hôn với cô thì sao?”

Tạ Vũ Tình ngơ ngẩn, hừ một tiếng: “Vậy thì giết luôn ta của thế giới kia!”

Diệp Thiếu Dương khóe miệng run run, tưởng tượng ra cảnh hai Tạ Vũ Tình tranh nhau, có cảm giác như phim điện ảnh Hollywood.

Tuy xuất thân sơn thôn, nhưng mấy phim bom tấn Hollywood lúc lên mạng cũng có xem qua vài bộ.

Tiếng bước chân bên cạnh đột nhiên dừng bặt, Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn, phát hiện Tạ Vũ Tình đang đứng im bất động, mặt nhìn về phía cửa chính Lệ Phân Viên mà trợn to hai mắt, lập tức quay đầu nhìn lại....

Một bóng hình xinh đẹp, đang bay ở giữa không trung ngoài cửa sắt của Lệ Phân Viên, tóc dài đang rũ xuống trước người, một bàn tay không ngừng vung vẩy trên dưới, nhìn qua thực sự quỷ dị, nói không nên lời.

Bình luận