Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 716: Nguyên lai ngươi kêu là Dương Cung Tử 


Cung Tử đi đến trước mặt hắn, sâu kín nói: “Ta cho rằng, ngươi sẽ không bao giờ đến nhân gian nữa!”

Thanh y nhân không lên tiếng.

“Ta cho rằng ngươi đã hoàn toàn không còn cảm tình, nhưng xem ra, ngươi vẫn còn có vật không thể vứt bỏ.”

Thanh y nhân cười nhàn nhạt, “Mao Sơn không thể vô hậu.”

Cung Tử thở dài, thanh âm cũng mềm mại hơn, nói: “Mười năm không gặp, ngươi không có gì muốn nói cùng ta sao?”

Thanh y nhân quay đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, biểu tình có chút cô đơn, ảm đạm thở dài: “Trở về không được.”

Trở về không được…… Cung Tử lẳng lặng mà nhìn bóng dáng hắn, trầm mặc một hồi, ngữ khí kiên định, nói: “Ta sẽ làm ngươi trở về!”

Thanh y nhân biết nàng muốn nói cái gì, lắc đầu nói: “Ta khuyên ngươi không cần thử, nếu không thì chính là…… tìm chết.”

“Một mình ta đương nhiên không được,”

Cung Tử thoáng nhìn Diệp Thiếu Dương đang nằm trên mặt đất, ý ám chỉ nói: “Hắn thì sao?”

Thanh y nhân bỗng nhiên quay đầu lại, lạnh lùng nói: “Ngươi nghĩ cũng không cần nghĩ, hắn có con đường riêng của hắn, ngươi không thể can thiệp!”

Cung Tử tiến thêm một bước, nói: “Ngươi lo lắng cho hắn vậy sao?”

Thanh y nhân hừ một tiếng.

“Yên tâm, ta sẽ không can thiệp hay ảnh hưởng gì đến hắn, ta sẽ chờ đến khi hắn đủ cường đại, sau đó, nói cho hắn chân tướng……”

Cung Tử sâu kín nói, “Cho dù ngươi là Xiển Giáo kỳ tài, đạo pháp thông thiên, ta không tin hắn không thể vượt qua được ngươi, tất sẽ có một ngày như vậy.”

Thanh y nhân không muốn nói nhiều về vấn đề này, nhàn nhạt nói: “Nếu ngươi đã tới rồi, thì ngươi đưa hắn trở về đi.”

“Ngươi…… Chẳng lẽ không nghĩ tới nhìn ta một lần sao?”

Thanh âm của Cung Tử càng thêm mềm mại, xốc mũ lên.

Thanh y nhân âm thầm thở dài, quay đầu mà nhìn nàng.

Dung nhan tuyệt sắc thế gian hiếm có, bởi vì nàng vốn dĩ không thuộc về người trên thế gian này.

Đối diện một hồi, Thanh y nhân xoay người, đạp không mà bước ra ngoài cửa sổ.

Cung Tử lập tức đuổi theo, tuy biết mình đuổi không kịp hắn, nhưng nàng vẫn muốn thử một lần, nàng không muốn bỏ qua cơ hội này.

Thanh y nhân vung tay áo lên, nhấc Diệp Thiếu Dương từ dưới đất lên, ném về phía Cung Tử.

Cung Tử sợ Diệp Thiếu Dương rớt xuống đất, theo bản năng tiếp được, đẩy đầu Diệp Thiếu Dương sang một bên, Thanh y nhân đã không thấy tung tích.

Cung Tử vọt tới bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, thấy bóng dáng của Thanh y nhân đang nhanh chóng bay về phía chân trời.

“Đạo Phong!!!”

Cung Tử hét lên một tiếng tê tâm liệt phế.

Diệp Thiếu Dương đang từ từ tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên mặt đất, một người mặc áo bào trắng ngồi bên cạnh, hai tay ấn lên vị trí giữa ngực và bụng của mình, một luồng khí nóng truyền khắp toàn thân, Dương công tử? hắn sao lại đến đây được? Hắn đây kà đang…… tu bổ hồn thể của mình? Diệp Thiếu Dương hai mắt ngắm nhìn, dừng lại trên mặt Dương công tử, bởi góc độ từ dưới nhìn lên, khuôn mặt bị che đậy dưới vành nón của Dương công tử, từ đôi mắt trở xuống đã bị hắn thấy được một nửa.

Tuy là không có nhìn được đôi mắt, nhưng khuôn mặt kia thật tinh xảo, chóp mũi nho nhỏ cùng đôi môi kiều diễm, Đệch, rõ ràng là một vị mỹ nữ! Diệp Thiếu Dương xem đến có chút ngây ngốc, nhịn không được muốn nhìn toàn bộ khuôn mặt nàng, đột nhiên muốn xoay đầu một chút, điều chỉnh góc độ, thiếu chút nữa thì thấy được, nhưng hắn vừa động đậy đã bị đối phương phát hiện, vội vàng lui về phía sau hai bước, đứng lên, lạnh lùng nói: ”

Ngươi đã tĩnh lại từ lúc nào?”

Diệp Thiếu Dương ngồi dậy, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc nói: “Dương công tử, thì ra ngươi là nữ nhân, lại còn là một đại mỹ nữ!”

Dương công tử kéo vành nón xuống, nói: “Không phải!”

“Này, đừng có giảo biện, ta đã thấy rồi, thật không thể nào tưởng tượng được…..”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu cảm thán, đột nhiên vỗ đùi, “Ta cứ nghĩ là vì sao ở thế giới trong gương ngươi lại không thấy ngại, thì ra ngươi cũng là con gái, cùng Tuyết Kỳ vừa lúc là một đôi tỷ muội!”

Dương công tử cúi đầu không trả lời.

Diệp Thiếu Dương sờ sờ thân thể mình, trên người rất đau, nhưng hơi thở đã thông suốt, không có gì trở ngại, hít sâu một hơi, nói với Dương công tử: “Là ngươi đã cứu sống ta?”

“Không phải.”

Dương công tử nói.

“Thế đó là ai?”

Thấy nàng không đáp, Diệp Thiếu Dương lại chuyển về đề tài lúc nãy, gãi gãi đầu nói: “Ta nói nè cô em…… không đúng, đại tỷ……”

nghĩ vẫn thấy không đúng, nhân gia này đã không biết đã mấy trăm hay mấy ngàn tuổi, chẳng lẽ kêu tổ tông? “Này, rốt cuộc ngươi gọi là gì, hiện tại biết ngươi là nữ, kêu ngươi Dương công tử thật sự có chút không đúng, ngay từ đầu ngươi đã gạt ta……”

Dương công tử nói: “Ta đâu có lừa ngươi, ta gọi là Dương Cung Tử.”

“Ngươi là con gái, lại kêu Công Tử à?”

“Cung trong cung điện, Tử trong quê cha đất tổ.”

Diệp Thiếu Dương trợn mắt há mồm, thì ra là Cung Tử này! Thế mà mình lại nghe nhầm, cho rằng nàng là nam nhân lâu như vậy.

Bất đắc dĩ lắc lắc đầu, hướng Dương Cung Tử cười hì hì, “Ta nói, nếu ta đã biết giới tính của ngươi, ngươi cũng đừng giấu làm gì nữa, kéo cái khăn voan lên, để ta nhìn hết khuôn mặt ngươi xem cái?”

“Khăn voan……”

Dương Cung Tử cái miệng mím lại.

“Ách…… Vành nón.”

Diệp Thiếu Dương vỗ vỗ miệng mình, đúng là nói bậy, khăn voan là dùng trong kết hôn mới đúng.

Dương Cung Tử lạnh lùng nói: ”

Đám người bên ngoài đều cho rằng ngươi đã chết, kêu trời khóc đất, ngươi cứ việc ở đây mà nói bậy bạ với ta!”

Một câu này vừa thốt ra, liền kéo Diệp Thiếu Dương về với hiện tại, nghĩ đến biểu hiện của Vương Bình trước lúc nhảy lầu, trong lòng lạnh xuống, quay lại nhìn trên mặt đất, thì thấy những viên Xá lợi đã hoàn toàn tan ra, khe hở không gian cũng đã biến mất, vì thế hỏi Dương Cung Tử, “Như thế nào mới có thể trở về?”

Vỗ ót một cái, “Thiếu chút nữa đã quên, thân thể ngươi là Hỗn Độn, xuyên qua không gian đối với ngươi mà nói dễ như ăn sáng thôi, phiền ngươi mau đưa ta trở về.”

Dương Cung Tử cũng không nhiều lời, đi tới bắt lấy cánh tay Diệp Thiếu Dương, nói: “Nhắm mắt.”

Diệp Thiếu Dương nghe lời làm theo, nhắm mắt lại, sau đó liền cảm thấy hai chân rời khỏi mặt đất, cảm thấy quay cuồng trời đất một trận.

“Ta là kêu ngươi Cung Tử tỷ, hay là dì Cung Tử, hoặc là…… bà bà?”

“Ngươi câm miệng lại không, ta ném ngươi vào trong hư không vô tận bây giờ!”

“Vậy không hỏi nữa”

nói xong, chính mình lại không nhịn được, “Một vấn đề cuối cùng, ngươi không phải là Hỗn Độn sao, tên Dương Cung Tử này của ngươi, rốt cuộc là do ai đặt cho ngươi?”

“Ngươi thật đáng ghét muốn chết hả! Làm gì mà có lắm vấn đề thế!”

Dương Cung Tử vốn dĩ tính cách mềm mại bình đạm, nhưng mà lúc nãy mới từ biệt Đạo Phong, tâm tình đã rất kém, nay lại bị Diệp Thiếu Dương hỏi han liên tục, thật sự nhịn không nổi nữa.

“Ách……”

Diệp Thiếu Dương cũng là bất đắc dĩ, “Ta có nhiều vấn đề như vậy, là vì có một vấn đề ngươi vẫn chưa trả lời ta, ngươi nói ta biết...”

“Đừng hỏi nữa!”

Lời nói còn chưa nói xong, Diệp Thiếu Dương cảm thấy đầu mình bị đập một cái thật mạnh, lập tức mất đi ý thức, cũng vừa mới tỉnh lại, lại bị hôn mê tiếp…… Lần thứ hai tỉnh lại, Diệp Thiếu Dương cảm thấy toàn thân đau đớn, cảm giác giống như bị người ta dùng vương bát quyền đánh một loạt quyền lên người, hơn nữa trên người còn bị đè bởi một người, nằm ghé vào ngực mình thấp giọng khóc thút thít.

Chuyển động tròng mắt một chút, phát hiện mình đang nằm trên bãi cỏ, đối diện chính là U linh lộ, thở hắt ra một hơi dài, cuối cùng cũng đi ra Ác linh không gian, hồn đã về thân thể.

Nhìn lại lần nữa, thấy mấy gương mặt đang tụ tập bên người mình, khóc lóc thảm thiết, gục trên người mình chính là Chu Tĩnh Như.

Những người này chỉ lo bi thương, không ai chú ý tới mình đã thực sự tỉnh lại.

Bình luận