Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 708: Nữ cường của Diệp Thiếu Dương 


Vu sư Thái Lan nheo hai mắt lại đánh giá nàng, nói: “Ngươi dám tùy tiện giết người?”

“Dám! Vì Diệp Thiếu Dương, cái gì ta cũng dám!”

Tạ Vũ Tình còn tặng hắn một nụ cười lạnh, “Đánh cuộc thử xem, vì sao ngươi lại không dám cuộc một phen?”

Nàng đã kích động gần đến hành động điên cuồng rồi, làm cho đám người Chu Tĩnh Như cũng giật mình không thôi, từ hành động đến ngôn ngữ biểu tình, đều chứng tỏ nàng rất kiên quyết.

Phóng khoáng, cố chấp, vì một tín niệm mà có gan làm trái quy tắc, Lão Quách âm thầm thở dài: đúng là một nữ cường của Diệp Thiếu Dương.

Nhìn rõ biểu hiện của Tạ Vũ Tình, Vu sư Thái Lan cũng đọc được ý nghĩ trong lòng nàng, nhẹ nhàng lắc đầu, xoay người đi về phía rừng cây.

Cửu Âm Đông Nhân lập tức ngoan ngoãn đuổi theo, mang đi mùi tanh hôi khó chịu.

Ngô Từ Quân ngơ ngác nhìn Tạ Vũ Tình, rồi cũng xoay người rời đi.

Tạ Vũ Tình tay vẫn luôn giơ lên khẩu súng lục, cho đến khi bọn họ biến mất, lúc này mới thở dài một hơi, toàn thân thả lỏng, đổi tay cầm súng, đưa tay lau lên trên quần áo, lau đi mồ hôi ở trong lòng bàn tay.

“Sư phụ!”

Ngô Từ Quân đuổi theo Vu sư Thái Lan, nôn nóng hỏi: “Vì sao người lại phải đi, dù cho nàng ta có nổ súng, chỉ cần Đông Nhân phun một hơi……”

Vu sư Thái Lan dừng chân lại, nói: “Ta không nghĩ đả thương người, hơn nữa dưới chân núi đúng là có cảnh sát đang đợi lệnh, thực phiền toái.”

“Vậy người cứ để bọn họ thả ra Lâm Du?”



Cứ để bọn họ thả ra đi.”

Vu sư Thái Lan trầm mặc một chút nói, “Chúng ta xuống dưới chân núi mà đợi, thả cô ta ra cũng tốt, ta cũng muốn chấm dứt mọi chuyện cùng cô ta.”

Bên kia, Tứ Bảo cùng Lão Quách một lần nữa thương lượng phương án hành động, sau đó triển khai hành động…… Tạ Vũ Tình giơ lên súng lục, khẩn trương tuần tra khu vực xung quanh U linh lộ, miễn cho sư đồ bọn Ngô Từ Quân đó trở lại quấy phá.

Lão Quách rút kiếm chém mở kết giới trên U linh lộ, xông đi vào, chạy như bay tới cái cây thứ ba bên trái bên cạnh U Linh Lộ.

Một cổ oán khí, từ sâu trong U linh lộ đánh tới, Lão Quách hoàn toàn không để ý, tiếp tục chạy như điên.

Khi oán khí đuổi tới bên người hắn, bị một đạo kim quang chặn lại, là Tứ Bảo cầm trong tay Kim bát chạy như bay đến, che ở trước người Lão Quách, ném Kim bát lên giữa không trung, một tay kết thành Lan Hoa Chỉ, không ngừng phát ra cương khí, tay kia cầm một chuỗi Phật châu làm bằng hắc đàn mộc, không ngừng chuyển động, trong miệng niêm lên “Phổ Thế Thần Chú”

Kim bát lăng không giữa không trung, bay nhanh xoay tròn, toả ra kim quang, đối kháng luồng oán khí từ nơi sâu nhất trong U linh lộ không ngừng đánh tới.

Lão Quách không chút do dự, vung kiếm chém vào rễ cây Kim ti hương mộc, một cỗ lục huyết lập tức phun ra.

Cây Kim ti hương mộc này hàng năm hấp thụ hồn lực, đã thành thụ yêu, chỉ vì nguyên thần bị trận pháp khống chế, không cách nào hóa thân công kích, nhưng năng lực phòng ngự thì vẫn có.

Lão Quách pháp lực có hạn, nên Thất Tinh Long Tuyền Kiếm trong tay hắn, chỉ có thể phát huy một thành linh lực, bởi vậy chỉ có thể dùng từng nhát kiếm chặt bỏ rễ cây.

“Kim bát……”

Tử Nguyệt chậm rãi bay tới, xuất thần nhìn Kim bát giữa không trung, “Phật gia chí cường pháp khí, quả nhiên……”

Đột nhiên thu hồi ánh mắt, nhìn Tứ Bảo, lạnh lùng nói: “Bất quá, cũng chỉ có thể kiên trì một lúc thôi.

Nói xong, biểu tình trầm xuống, càng nhiều oán khí hội tụ rồi bùng nổ ra, đánh về phía Kim bát.

Trên mặt Tứ Bảo bắt đầu lấm tấm mồ hôi, Phật châu trong tay xoay tròn tốc độ càng lúc càng nhanh, trong miệng không ngừng niệm chú…… Tất cả chuyện ở đây, Diệp Thiếu Dương hoàn toàn không biết.

Hắn vẫn đang chuyên chú vẽ đạo văn lên gậy gỗ đào, vẫn luôn vẽ cho đến nửa đêm.

Vương Bình ngồi trên giường, nhìn thấy hắn luôn bận rộn, nhịn không được nói: “Nghỉ ngơi một chút đi, xem ngươi đã vội vã làm lâu như vậy rồi.”



Chút đồ này cũng không có là cái gì, trước kia ở trên núi, mấy pháp khí quan trọng đều do ta một mình chế tác, một ngày ít nhất năm canh giờ, thời gian còn lại phải luyện công, luyện vẽ bùa, lúc đó mới gọi là vất vả.”

Vương Bình thở dài: ”

Trách không được ngươi lợi hại như vậy, thì ra là do ngươi cực khổ tu luyện mới có hôm nay.”

“Cái này không vô nghĩa à, không cần khổ mà có thể thu hoạch, làm gì có chuyện tốt như vậy.”

“Nhưng rất nhiều người chỉ nhìn lúc ngươi đã thành tựu, cũng không có nhìn thấy thời điểm ngươi chịu cực khổ.”

Diệp Thiếu Dương nhún vai, “Ta bắt quỷ hàng yêu, không phải để cho người ta xem.”

Hai người hàn huyên với nhau, không khí càng ngày càng tốt.

Một lát sau, Vương Bình xuống giường, đi tới trước mặt hắn ngồi xuống, nhìn chăm chú động tác của hắn một hồi, tùy tay nhấc một cây gậy gỗ đào, nói: “ Tuỳ tiện vẽ vài nét bút như vậy, sẽ có thể sinh ra linh lực sao, thật là thần kỳ……”

Diệp Thiếu Dương chuyên chú vẽ bận rộn, thuận miệng nói: ”

Không phải trước kia cô vẫn khinh thường chuyện này sao?”

“Là có chút khinh thường, ta nói thẳng thắn, trước kia tuy đã nghe Chu tiểu thư nói đến ngươi, nhưng luôn cảm thấy có chút thần côn…… Cho nên ta khá phản cảm với việc Tiểu Mã cùng ngươi đi bắt quỷ, ta nói như thế ngươi đừng giận nhé?”

Diệp Thiếu Dương cười cười.

Vương Bình ngồi trên mặt đất, hai tay chống cằm, chăm chú nhìn mặt Diệp Thiếu Dương, nói: “Trước kia ta không thích ngươi, bởi có cảm giác ngươi không đứng đắn, miệng lưỡi rất trơn tru, càng giống một tên thần côn, nhưng hôm nay khi phát sinh việc này ta đã biết được, kỳ thật …..

ngươi thật sự rất bản lãnh.

Ở cùng nhau bên ngươi, có cảm giác rất an toàn.”

Diệp Thiếu Dương nhận ra giọng cô ta có gì đó không đúng, ngừng tay đang vẽ ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn cô ta.

Vương Bình vẫn còn đang nói, “Hơn nữa ngươi là chỗ dựa duy nhất của ta ở chỗ này, sau khi ra ngoài, chúng ta có thể làm bằng hữu không?”

Càng nói đến cuối, thì thanh âm càng mềm mại, khóe môi nở ra mỉm cười quyến rũ mê người.

Không khí càng ngày càng không ổn.

Diệp Thiếu Dương nhàn nhạt nói: “Đã khuya, cô lên giường nghỉ ngơi đi.”

“Cùng đi đi, dù sao hiện giờ chúng ta cũng đều là quỷ hồn, cũng không có gì phải tị hiềm.”

Vương Bình giữ chặt tay hắn, đứng dậy, kết quả một bước không đứng vững, rồi ngã vào trong lòng ngực Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương theo bản năng đỡ được cô ta.

Cái trò này thật là có chút cũ rồi, Diệp Thiếu Dương ngạc nhiênt.

Vương Bình sắc mặt ửng đỏ, ở bên tai Diệp Thiếu Dương mà thổi khí nóng, “Ta cảm giác được tim đập của ngươi, rất nhanh, nói cho ta biết vì sao vậy?”

“Muốn nghe lời thật?”

Diệp Thiếu Dương cũng mỉm cười nhìn nàng.

“Ngươi nói cái gì, ta đều sẽ tin.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, vẻ tươi cười thu lại, lạnh nhạt mà gằn từng chữ một nói: “Tim ta đang đập nhanh, bởi vì ta thực sự phẫn nộ, rất đau lòng, ta là vì Tiểu Mã mà cảm thấy thật không đáng…… ta không thể nghĩ tới được, cô là cái loại người này!!”

Vung một tay đẩy cô ta ra.

Vương Bình ngẩn người nhìn hắn, biểu tình biến hóa, lẩm bẩm nói: “Ngươi đối với ta…… thật không có ý gì? Ta không tin.”

“Đúng vậy, cô rất xinh đẹp, dáng người rất đẹp, nhưng cô phải nhớ kỹ, cô là bạn gái của huynh đệ ta,”

Diệp Thiếu Dương thở dài, một lần nữa lại ngồi xuống mặt đất, tiếp tục vẽ đạo văn, “Cô đi nghỉ trước đi, chuyện vừa rồi, ta coi như chưa từng xảy ra, cô cũng không cần nghĩ quá nhiều.”

Ném một cây gậy gỗ đào đến dưới chân Vương Bình, “Nếu cô thật sự có cảm giác không an toàn, ôm nó mà ngủ.”

Nói xong không liếc nhìn nàng một cái, dư quang ở khóe mắt dừng lại trên hai chân Vương Bình.

Qua một hồi lâu, đôi chân mới đi động, nặng nề thở dài, đi về phía giường nệm.

Cuối cùng cũng vẽ xong đạo văn, Diệp Thiếu Dương đem chăn đệm của mình trải xuống phía trước cửa, nằm xuống.

Bình luận