Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 700: Lên kế hoạch thoát khốn (2) 


Sau đó lại thấy thi ma dùng thi khí bao lại Xá lợi, đóng lại khe hở không gian, sau đó ta cũng thử tiếp cận, nhưng thi sào kia chẳng phân biệt ngày đêm, đều có vô số cương thi bảo hộ, căn bản không cách nào tới gần, hơn nữa nếu muốn đột phá vòng vây, pháp lực của ta cũng không đủ cường đại để tẩy thi khí trên Xá lị, để cho nó một lần nữa tỏa ra linh lực, mở ra cái khe.”

Nói đến đây, Dương Tư Linh nhìn Diệp Thiếu Dương lắc lắc đầu, nói: “Dù ngươi có là thiên sư, ở chỗ này cũng chỉ có thể phát huy một thành pháp lực, căn bản không có biện pháp giải trừ thi khí, không những vậy, ngươi cũng không có pháp khí khác.”

Diệp Thiếu Dương suy ngẫm một hồi, bỗng mắt sáng ngời, nói: “Ta có một thứ, có thể giải trừ thi khí, đừng nói là thi khí của Bạch Mao Cương Thi, đến Thi Vương cũng phá được!”

Dương Tư Linh ngơ ngẩn nhìn hắn: “Đi đâu mà tìm được pháp khí cường đại như vậy?”

“Không cần phải tìm, ở ngay trên người ta đây, chính là máu của ta.”

Diệp Thiếu Dương giải thích: “Máu ta là Thiên sư huyết, tuy các pháp khí khác không thể mang vào, nhưng nếu ta là thật thể, thì máu của ta cũng tồn tại.”

Dương Tư Linh giật mình gật đầu, nói: “Đúng vậy, ngươi định làm thế nào để đột phá vòng vây cương thi, trên lầu bốn khắp nơi đều là cương thi, căn bản là không có lối khác.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Lần trước cô cùng hòa thượng kia, làm sao mà đi được vào phòng học 408?”

Nhắc tới cái này, trong mắt Dương Tư Linh toát ra vẻ sự sùng kính, nói: “Chúng ta vốn chặt gỗ đào làm gậy, lấy đó làm pháp khí, chạy tới lầu bốn, kết quả bị cương thi bao vây, trong thời điểm mấu chốt Đại sư đã thiêu đốt chính mình, làm đám cương thi không dám tới gần nghiệp hỏa, một hơi chạy lên phòng học 408, thì lại bị thi ma chặn lại, thân thể cũng đốt thành tro tàn……”

Diệp Thiếu Dương trong lòng cảm khái không thôi, nhớ tới mấy vị cao tăng Phật môn mà mình đã tiếp xúc qua: lâu thì giống như năm đó phong ấn toà nhà Ký túc xá số 4, áp chế Phùng Tâm Vũ, Thành Vân pháp sư, đã không ngại hoá thân đốt đèn, An Tĩnh Phong ngăn chặn Quỷ Mẫu, hiện giờ lại nghe nói thêm một trường hợp nữa, là Đại sư Phật môn, vì cứu trợ người khác, hay có thể nói là vì chứng đạo mình, đều lựa chọn hy sinh chính mình, thật khiến cho người khác phải khâm phục.

Bất quá, hắn vẫn lắc đầu, nói: “Ta sẽ không dùng máu của mình mở đường, chúng ta có thể nghĩ ra biện pháp khác.”

Dương Tư Linh nói: “Biện pháp gì?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Đừng có gấp, việc này cần phải chậm rãi tính cho kỹ.”

Dương Tư Linh nói: ”

Ta cũng không nóng vội, dù sao ta đã chết, nhưng ngươi thì không giống, xem ngươi đang còn mặc trang phục mùa hè, thân thể ngươi bên ngoài, nhiều nhất chỉ được mấy canh giờ, để lâu sẽ bị hư thối, đổi thành thời gian ở đây, nhiều nhất ngươi cũng chỉ có mấy ngày, hơn nữa chúng ta chỉ có thể làm vào ban ngày.”

Lời nàng nói làm Diệp Thiếu Dương có cảm giác thời gian thật là gấp gáp.

Hai người lại tiếp tục thảo luận, Diệp Thiếu Dương biết được trong không gian này, ngoại trừ Dương Tư Linh, còn có một gia hỏa, cũng là quỷ hồn từ thế giới hiện thực tới, tên Trần Dục Kiệt, là một trong số những người năm đó bị ép buộc tự sát, Những bạn học cùng tự sát với hắn, hồn phách đều bị phong ấn trong Kim ti hương mộc, bị Tử Nguyệt luyện hóa, hắn không phải pháp sư, chỉ do một lần ngẫu nhiên, hồn phách thoát khỏi Kim ti hương mộc, rồi bị hút vào đây cùng với Đại sư Phật môn kia, sinh tồn được đến tận bây giờ, quả thực rất khó.

“Những người còn lại, đều thuộc về không gian này, bọn họ ở đây là người sống, việc này lúc trước ta đã giải thích với ngươi rồi, bọn họ là những người còn sống sót, nên cũng phải ăn cơm, ngủ nghỉ, nhưng một số đã chết vì bệnh tật hay tai nạn ngoài ý muốn, còn phần lớn đều bị cương thi giết chết, có thể sống đến bây giờ, chỉ còn không đến mười người……”

Diệp Thiếu Dương trong lòng tính toán một chút, nói: “Tính đến hiện tại, dựa theo thời gian bên ngoài mà tính toán, ba mươi năm đã qua, một canh giờ tính là một ngày nơi đây, một ngày mười hai canh giờ……”

Dương Tư Linh bất đắc dĩ ngắt lời hắn, nói: “Diệp thiên sư, ngươi sai rồi, bọn họ sống theo thời gian ở đây, ước chừng đến giờ cũng là ba mươi năm thôi.”

Diệp Thiếu Dương bừng tỉnh, vỗ vỗ ót, “Đúng đúng, là ta nhầm, vậy những người này hiện tại cũng là …..hơn năm mươi tuổi rồi?”

Dương Tư Linh gật đầu, “Bọn họ cũng ăn ngủ, sẽ bị thương, và cũng sẽ già đi.”

Diệp Thiếu Dương nhớ tới một vấn đề quan trọng: “Những năm gần đây bọn họ ăn cái gì?”

Dương Tư Linh nói: ”

Thành phần không khí nơi này không giống như thế giới hiện thực, âm khí nồng đậm hơn rất nhiều, cho nên thực vật sinh trưởng có chút không giống nhau, trong hoa viên của trường có mấy khối Thái tuế, mỗi ngày bị cắt lại mọc dài ra, có thể làm bọn họ no bụng.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, đối với hai từ “Thái tuế”

này, hắn cũng không xa lạ gì, nhân gian cũng có, gọi là “Tố nhục thịt”

, là một loại nấm rất thần kỳ, thời cổ đại mỗi khi có chiến loạn hoặc nạn đói sẽ xuất hiện, rất nhiều sách sử có ghi lại việc này, mỗi ngày cắt lại mọc ra, được cho là do trời cao ban cho nhân loại để dùng no cái bụng trong lúc tuyệt vọng.

Trên thực tế, là do mỗi lần có chiến loạn hoặc nạn đói, đều có rất nhiều người chết, người chết nhiều, âm khí tích tụ không tiêu tán, mà môi trường sinh trưởng của Thái tuế hoàn toàn ở nơi âm hàn.

Diệp Thiếu Dương gãi đầu, nói: “Thái tuế mùi vị không tồi, nhưng ngày nào cũng ăn.

Ăn đến mấy chục năm, không khỏi cũng có chút đáng sợ……”

Dương Tư Linh nói: “Làm gì còn biện pháp nào, vì để tồn tại, hơn nữa trong hoa viên với rừng cây còn có mấy loại thực vật khác, bọn họ cũng thử gieo trồng một ít, coi như cải thiện bữa ăn.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Vậy còn cô, ở đây cô ăn cái gì?”

“Bản chất của chúng ta là hồn phách, ở đây chỉ cần hấp thụ nhật tinh nguyệt hoa là có thể sinh tồn, cũng giống như quỷ hồn, không cần ăn cơm rồi ngủ.”

“Không cần ăn cơm, ngủ……cái này khá tốt.”

Dương Tư Linh thở dài, nói: “Không ăn cơm thì còn được, không ngủ…… buổi tối ngươi chỉ có thể suy nghĩ miên man, phải nằm cả một đêm, thật sự rất thống khổ.”

Hai người lại nói chuyện một hồi, Dương Tư Linh nói: “Chúng ta vẫn nên nghỉ ngơi một chút, tuy không cần ngủ, nhưng mỗi tối ta vẫn có thói quen nằm xuống, nhắm mắt lại bắt chước cảm giác ngủ, cảm giác sẽ tốt hơn một chút.”

Diệp Thiếu Dương nhìn trong phòng chỉ có một cái giường, có chút xấu hổ nói: “Cô đi ngủ trước đi, ta ngồi dưới đất là được.”

Dương Tư Linh cười nhẹ, “Chúng ta giờ đã là quỷ hồn, không cần để ý nhiều như vậy, cùng nhau nghỉ ngơi đi.”

Diệp Thiếu Dương nói kiên quyết không được, tuy hai quỷ hồn đúng là không thể có quan hệ hay có thể làm được gì, nhưng cảm giác không thoải mái, không vượt qua được nội tâm chính mình.

Vì thế Dương Tư Linh đành phải lấy từ trong ngăn tủ ra cho hắn chăn nệm, nói: “Tuy nơi này không giống như thế giới hiện thực, bụi đất không dính thân, nhưng ngươi vừa tới còn chưa quen, vẫn nên trải cái này xuống mà nằm.”

Diệp Thiếu Dương cảm ơn, trải chăn nệm trên mặt đất, nằm xuống, sau đó Dương Tư Linh thổi tắt đèn dầu, nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, lên giường nghỉ ngơi.

Diệp Thiếu Dương vốn muốn hỏi cô dầu thắp từ ở đâu ra, nhưng thấy cô đã lên giường nằm không nói chuyện nữa, nên cũng không hỏi nữa, bản thân cũng nằm xuống, hai tay gối đầu, nghĩ tới tình cảnh trước mắt của mình, thật là có cảm giác mơ hồ, đừng nói ở chỗ này người ta không ngủ được, dù có thể ngủ, căn bản hắn cũng không thể nào mà ngủ được.

Bình luận