Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 695: Đi vào bẫy rập (3) 


Diệp Thiếu Dương lúc này đã bình tĩnh hơn một chút, nói với Chu Tĩnh Như: “Muốn làm như vậy để ta đi cứu cô ấy, tám phần là Ngô Nhạc Ý, hoặc là tên Vu sư kia!”

“Vậy phải làm sao bây giờ, hay là ta lại đi tìm ông ta đàm phán?”

“Vô dụng thôi, nếu ông ta làm, không có khả năng nào lại thừa nhận.”

Chu Tĩnh Như vẫn chưa từ bỏ ý định, gọi điện thoại cho Ngô Nhạc Ý, kết quả di động không liên lạc được, Ngô Từ Quân cũng vậy.

Diệp Thiếu Dương bình tĩnh suy nghĩ, rồi vội gọi điện thoại cho Tạ Vũ Tình, nói rõ sự tình phát sinh, Tạ Vũ Tình cũng hoảng sợ vô cùng, tỏ vẻ sẽ lập tức thông báo Lưu Ngân Thuỷ, điều động cảnh sát địa phương điều tra, chính mình cũng tới ngay lập tức.

Diệp Thiếu Dương dặn dò nàng vài câu, rồi tắt điện thoại.

“Thiếu Dương ca, sao bọn họ lại muốn huynh tới U linh lộ gặp mặt?”

Chu Tĩnh Như bất an nói, “Chẳng phải huynh nói, nơi đó có một nữ quỷ rất lơi hại sao, chẳng lẽ là muốn để cô ta đối phó huynh?”

“Tám phần là vậy, dù sao âm mưu này cũng nhằm vào ta.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, “Ngô Nhạc Ý, đúng là để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn nào cả, biết mấy người các cô không dễ chọc vào, dĩ nhiên lại đặt chủ ý lên Vương Bình!”

“Càng là như vậy, huynh càng không thể đi! Quá nguy hiểm.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Nếu ta mà không đi, Vương Bình sẽ chết chắc!”

Chu Tĩnh Như nói: “Bọn họ không dám giết người đâu!”

Diệp Thiếu Dương cười lạnh một tiếng, nói: “Cô còn không rõ ràng sao, nếu bọn họ đã tìm cách đưa Vương Bình đến U linh lộ, chính là muốn mượn tay Tử Nguyệt giết cô ấy, quỷ hồn giết người, đến thi cốt cũng không tìm thấy, cảnh sát làm gì được đây, cho dù có tìm được chứng cứ phạm tội của bọn họ, thì cũng phải bắt được hung thủ mới có thể định tội chứ, tra án kiểu gì đây, tìm Tử Nguyệt mà tra à?”

Chu Tĩnh Như nhất thời nghẹn lời, liền giận dỗi, phanh gấp dừng xe lại, quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, hét ầm lên: “Huynh có mắng ta ích kỷ hay thế nào cũng được, Vương Bình có chết hay không, ta không có năng lực đi ngăn cản được, nhưng ta không thể để huynh đi mạo hiểm, không thể để huynh đi chịu chết!”

Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn, đôi tay nâng cằm Chu Tĩnh Như, làm nàng nhìn đối diện với mình, chăm chú nhìn mắt cô, chậm rãi nói: “Cô là người bạn tốt nhất của ta, cô hiểu ta nhất đúng không, chuyện này vì ta mà gây ra, nếu hôm nay ta không đi, cả đời này của ta sẽ cảm thấy áy náy trong lòng, đạo tâm sẽ không còn kiên định được nữa, một thân pháp lực của ta cũng bị phế đi, ta nhất thiết phải đi, không thể không đi!”

Chu Tĩnh Như cũng chăm chú nhìn hắn, từ trong mắt hắn nhìn thấy được ý chí kiên quyết có chết cũng không sợ hãi, rơi nước mắt nói: “Trừ phi huynh đồng ý với ta, huynh nhất định phải bình an trở về!”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, miễn cưỡng cười i, “Ta là ai, Thiên sư nhân gian, ta khẳng định sẽ bình an trở về!”

Chu Tĩnh Như lúc này mới chịu lái xe, tiếp tục lên đường.

Ô tô vòng qua Học viện Y khoa, đi tới sau núi, ngừng ở trước con đường nhỏ đi lên núi.

“Cứ ở trong xe, không được đi đâu hết!”

Diệp Thiếu Dương mở ba lô ra, lấy một cái vòng tay hắc diệu thạch đưa cho cô, vòng tay này giống như cái nhẫn hắc diệu thạch mà hắn đã đưa cho Tạ Vũ Tình, đều là pháp khí thượng đẳng đã được khai quang, có thể làm cho hết thảy tà vật phải tránh xa.

Sau khi xuống xe, Diệp Thiếu Dương theo đường núi mà chạy như bay, đột nhiên nghe phía sau có tiếng bước chân, vừa quay đầu lại đã thấy Chu Tĩnh Như.

“Không nên ngă cản ta!”

Không chờ hắn mở miệng, Chu Tĩnh Như đã nói trước, “Mục đích của bọn họ là nhằm vào huynh, sẽ không làm gì ta đâu, ta chỉ muốn nhìn huynh bình an không xảy ra chuyện gì, huynh chọn cứu người là chuyện của huynh, ta chọn đi theo huynh, là chuyện của ta!”

Diệp Thiếu Dương trong lòng cảm động, đưa tay kéo cô đi, tiếp tục lên đường.

Con đường nhỏ đã được bọn họ khai phá ra vẫn còn đó, hai người chân thấp chân cao đi tới, mới ra khỏi rừng cây cuối cùng, đột nhiên một bóng người lảo đảo lao ra.

“Tiểu Diệp Tử!”

Là Tiểu Mã, thần sắc hoảng loạn, nước mắt giàn giụa.

“Cô ấy đâu?”

Diệp Thiếu Dương vội vàng hỏi.

“Ta không biết, chúng ta tản bộ phía sau núi, lúc chạng vạng muốn quay ra, kết quả lạc đường, đi đến nơi đây, đột nhiên Bình Bình giống như là biến thành một người khác, rồi tránh thoát khỏi ta đi qua con đường kia, quay đầu nhìn ta cười lạnh, giống như bị quỷ bám vào người nói: nếu muốn cứu cô ấy, phải gọi ngươi tới đây, ta định xông tới cứu cô ấy, nhưng trên con đường kia có phong ấn gì đó, đem ta đánh bay ra thật xa...”

Diệp Thiếu Dương không chờ hắn nói xong, túm lấy cổ áo Tiểu Mã, giận dữ nói: “Ta đã nói với ngươi như thế nào hả, đã bảo ngươi không được tới gần khu vực này sao, như thế nào lại không nghe!”

Tiểu Mã gạt nước mắt nói: “Chúng ta bị lạc đường đó, Tiểu Diệp Tử, ngươi nhất định phải cứu lấy Bình Bình, ngươi mau lên đi!”

Diệp Thiếu Dương đẩy hắn ra, một bước phi tới trước U linh lộ, theo ánh trăng nhìn tới, mặt đường tĩnh lặng, một người cũng không có, đang muốn bước vào, phía sau vang lên tiếng Chu Tĩnh Như gọi: “Thiếu Dương!”

Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn cô một cái, gật gật đầu, tay bấm pháp quyết, làm một đường kết giới trên mặt đất, cất bước đi vào.

Hai chân bước trên mặt đường U linh lộ, cảnh vật trước mắt lập tức biến đổi, con đường nhỏ vốn yên tĩnh bất chợt nổi cuồng phong, hai hàng Kim ti hương mộc bên đường bị thổi xào xạc, cành lá lay động, phát ra “Chi chi”

giống như thanh âm quỷ khóc.

Diệp Thiếu Dương lấy Thái Ất Phất Trần, không ngừng phất ra, ngược gió đi tới.

Âm phong đình chỉ, một bóng người yểu điệu chậm rãi bay tới, thân mặc một bộ váy dài kiểu cổ, làn váy kéo dài trên mặt đất, mái tóc dài trên đầu được vấn cao, dáng vẻ ung dung hoa quý, trong tay cầm một cây sáo, không ngừng thổi một khúc ưu thương sầu thảm, là ca khúc Lương Chúc, thanh âm phát ra là quỷ âm.

Một đám quỷ ảnh hình xương khô, hình thành từ trong ống sáo, cùng với tiếng sáo, nhe nanh vặn vẹo bay về phía Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương cũng không thèm nhìn, tay huy động Thái Ất Phất Trần, không ngừng quét ra, đánh nát từng con quỷ ảnh, đi tới phía nữ quỷ.

Khi đến một khoảng cách đủ gần, Diệp Thiếu Dương rốt cuộc cũng thấy rõ, nữ quỷ này trên mặt không có ngũ quan, thực ra là có hai mắt, nhưng trông giống như bị tạt qua axit, một mắt rất nhỏ, một mắt chỉ là một đường kẻ dài, trên mặt chồng chất vết thương, giống như bị người ta dùng đao cắt qua rất nhiều lần, lưu lại vô số vết sẹo, nhìn qua thực rất kinh khủng.

Một khuôn mặt như vậy, kết hợp với một thân hình mặc váy dài thanh khiết ung dung, hình thành một hình ảnh đối lập đáng sợ, đặc biệt cô ta không có miệng, lại thổi một cây sáo, càng làm cảnh tượng quái dị tới cực điểm.

Theo Diệp Thiếu Dương đến gần hơn, nữ quỷ rốt cuộc cũng buông cây sáo, gương mặt bị huỷ nhìn đối diện Diệp Thiếu Dương, đứng thẳng bất động.

“Ta biết cô là Tử Nguyệt, vì sao cô không dùng bộ mặt thật của mình?”

Vị trí cái miệng trên khuôn mặt, liền tách ra một cái khe, máu đen chảy ra, nhìn qua thật là làm cho người ta kinh hãi không thôi.

Nếu nói đây là một nụ cười, chỉ e sẽ là nụ cười khủng bố nhất thế giới.

“Đây là gương mặt thật của ta.”

Một giọng nữ sâu kín vang lên, “Bộ dáng của ta trước khi chết, chính là như vậy.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng giật mình, nhìn chằm chằm vào gương mặt dữ tợn kia, nghĩ thầm nếu cô ta không nói dối, rốt cuộc đã chết như thế nào, mới có thể có bộ dáng như vậy? “Nếu ngươi không thích, ta có thể đổi sang hình dạng khác.”

Nói xong, Tử Nguyệt liền xé da đầu từ thái dương của mình, dùng sức xé xuống, một gương mặt trơn bóng xuất hiện.

Bình luận