Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 680: Hà cơ tái hiện (2) 


Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, nói: “Cái này…… Quỷ với yêu khi biến hóa thành hình dạng con người, nhất định đều sẽ biến thành bộ dáng xinh đẹp, biến thành xấu để làm gì?”

Tạ Vũ Tình hừ một tiếng nói: “Vậy mấy cô nương bên cạnh ngươi, vì cái gì mà cả đám đều xinh đẹp như vậy?”

Vấn đề này, làm cho Diệp Thiếu Dương không biết nói gì, ngập ngừng nửa ngày, đột nhiên nhìn nàng, dùng giọng nói thành khẩn: “Mỹ nữ ở đâu nào, trừ cô ra, ta không cảm thấy thấy những người khác có gì xinh đẹp cả?”

Tạ Vũ Tình vốn dĩ muốn tìm cách châm chọc hắn, nghe xong câu này, cả người cảm thấy thật thoải mái, vỗ vỗ vai hắn, nói: “Biết ngươi lâu như vậy, cuối cùng cũng nói được một lời thật.”

Đợi trên bờ đê chừng hơn mười phút, bọt nước trong mương nước đen xao động, màu đen trong nước đột nhiên có thêm một mảng màu đỏ sậm.

“Có máu!”

Lão Quách phát hiện ra đầu tiên, vội vàng dùng linh phù thấm một chút nước dính máu, châm lửa đốt, toả ra một mùi tanh hôi vô cùng.

“Là thi huyết!”

Diệp Thiếu Dương nhìn mặt nước càng ngày càng xao động, sắc mặt trở nên ngưng trọng, “Phía dưới đánh nhau rồi!”

Đang do dự xem có nên xuống nước kiểm tra hay không, đột nhiên một trận sóng lớn nhấc lên, đám người Ngô Hải Binh sợ tới mức liên tục lui về phía sau, chỉ nghe phịch một tiếng, một bóng đen từ trong nước bay ra, rơi trên mặt đất, mấy người lập tức tiến lại gần xem, là một khối thi thể đen thui, mặc khôi giáp, mặt trên rỉ sét loang lổ, không thể phân biệt ra được làm bằng gì.

Thi thể này chỉ có thân mà không có đầu, chỗ cổ có một vết thương do bị xé rách, thi huyết màu đen không ngừng chảy ra, còn có vô số con trùng nhỏ màu trắng giống như dòi, từ khoang bụng không ngừng bò ra, bò tới bò lui, nhìn qua vô cùng ghê tởm.

Toàn thân thi thể toát ra một mùi thối rữa, bốc lên nồng nặc khiến người ta không thể mở mắt.

“Đây là…… Cương thi à?”

Ngô Hải Binh giật mình, lẩm bẩm tự nói, hắn một người bình thường, hiện tại tận mắt nhìn thấy cương thi trong truyền thuyết, tâm tình vô cùng kích động.

“Vì sao lại không có đầu?”

Tạ Vũ Tình kinh ngạc hỏi.

Diệp Thiếu Dương vẽ một tấm Địa hỏa phù, ném lên trên cổ cương thi, lấy thi huyết làm nhiên liệu, liền thiêu chết lũ thi trùng màu trắng, nảy lên rung động như rang hạt mè vậy, thi huyết màu đen phun ra, mọi người vội vàng né tránh.

Diệp Thiếu Dương nói: “Đây là Đồng Giáp Thi, đao thương bất nhập, pháp khí cũng phá không được, chỉ có điểm yếu nằm ở đầu, đem đầu chặt xuống, là biện pháp hữu hiệu nhất để giết chết chúng nó.”

Không cần phải nói, nhất định là Mỹ Hoa dưới đó làm ra.

Bỗng lại bùm một tiếng, một con Đồng Giáp Thi nữa từ trong nước bay ra, tiếp theo là hai con nữa, Diệp Thiếu Dương phản ứng không kịp, có một con bay lên đúng lúc đập vào người Ngô Hải Binh, đè hắn ngã xuống đất, cả người run rẩy lên, miệng liên tục kêu lên ô ô.

Tạ Vũ Tình với Lão Quách cùng nhau đẩy cương thi trên người hắn qua một bên, chỉ thấy Ngô Hải Binh sắc mặt xanh mét, hai tay che miệng, không ngừng quay cuồng trên mặt đấy.

“Hắn làm sao vậy?”

Tạ Vũ Tình cả kinh nói, ngẩng đầu hỏi Diệp Thiếu Dương, “Ngươi mau cứu hắn đi, bằng không xem chừng hắn sẽ trở thành người đầu tiên trên thế giới bị cương thi đè chết đó.”

“Hắn đã nuốt phải thi trùng, vừa rồi khi cương thi lao từ dưới nước lên, cổ vừa lúc kề vào miệng hắn, thi trùng liền chui tọt vào bên trong.”

Lão Quách vừa nói, vừa lấy từ tay nải của mình ra một cái chén, hóa một chén nước bùa, nâng Ngô Hải Binh dậy, Ngô Hải Binh biết là đưa cho mình uống, lập tức vươn tay định đoạt cái chén.

“Không vội, không vội”

Lão Quách đưa chén ra xa, chậm rãi nói: “Ta phải nói trước tình huống cho ngươi biết.

Hiện tại ngươi đã nuốt phải thi trùng, thi trùng kia là có hình dáng một loại bọ không có chân, nhưng có hai cái càng, có thể cắt phá nội tạng của ngươi, vận khí tốt chết ngay, vận khí không tốt, bị cảm nhiễm thi khí liền biến thành cương thi.

Sau khi uống xong chén nước bùa này, thi trùng sẽ bị giết chết, bất quá linh phù này của ta cũng phải tốn không ít công phu mới làm ra, không thể miễn phí cho ngươi được, ngươi nói đi, ngươi có thể trả bao nhiêu tiền?”

Ngô Hải Binh vừa nghe thi trùng có thể cắn chết mình, sợ tới mức tứ chi vung loạn lên, nói không nên lời, liên tục gật đầu, dùng ánh mắt cầu xin nhìn Lão Quách.

“Ngươi kích động cái gì, ngươi cứ nói thật đi, có thể trả được bao nhiêu tiền? À, ngươi bị thi trùng chặn lại thanh quản rồi, không nói được?”

Thấy Ngô Hải Binh gật đầu, Lão Quách nói tiếp, “Như vậy đi, ta ra giá, nếu ngươi thấy hợp lý thì gật đầu được chưa, ba ngàn?”

Ngô Hải Binh vội vàng gật đầu, tính mạng sắp không giữ nổi, đừng nói là ba ngàn, ba vạn hắn cũng đồng ý.

Lão Quách lúc này mới đưa nước bùa đến miệng của hắn, nhìn hắn uống ừng ực hết một chén nước, sau đó thì phun ra một con thi trùng thân thể đã bị héo rút.

“Đại sư, ta sẽ không bị biến thành cương thi chứ?”

Ngô Hải Binh thở hổn hển một hồi, khẩn trương nắm tay Lão Quách nói.

“Không biến thành cương thi đâu, nếu ngươi không yên tâm, có thể mua của ta một viên Hoá thi hoàn, hoá giải toàn bộ thi thuỷ còn sót lại trong cơ thể, bất quá ngươi trả tiền nước bùa cho ta trước đã.”

Ngô Hải Binh vội vàng lấy di động, “Ba ngàn đúng không, Ta sẽ chuyển khoản cho ngươi.”

Lão Quách cười hắc hắc, “Ba ngàn không sai, nhưng là một ngụm, không phải một chén, vừa rồi ngươi uống hết bảy ngụm, trừ đi số lẻ, tính ngươi hai vạn đồng.”

Ngô Hải Binh lập tức ngơ ngẩn, nhìn Lão Quách: “Thứ ngươi bán là nước hay là tôm hùm Thanh Đảo hả?”

Cuối cùng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ chuyển cho Lão Quách hai vạn đồng.

Đối với thủ đoạn dọa người của Lão Quách, Diệp Thiếu Dương không tham gia, cũng không có thời gian hỏi tới, hắn vẫn đứng trên bờ, quan sát bọt khí liên tục nổi lên mặt nước, thi huyết liên tục tràn ra, trong lòng rất lo lắng cho an nguy của Mỹ Hoa, đang do dự có nên xuống nước tìm nàng hay không, bất ngờ một đợt sóng nước bắn lên, một bóng người rơi xuống mặt đất, cả người toàn là máu.

Diệp Thiếu Dương lúc đầu còn cho rằng, đó lại là một con cương thi bị ném lên, nhưng khi nhìn kỹ lại, tức khắc lòng run lên, là Mỹ Hoa! Vội vàng đi tới bên cạnh, kiểm tra một chút, phát hiện chỗ cổ có hai miệng vết thương rất dài, cơ hồ xuyên thủng thân thể, nếu là con người, bị thương như vậy, sớm đã không sống được rồi.

Nhưng mà đối với một con quỷ, hồn thân chịu trọng thương đến như vậy, cũng là quá sức, Mỹ Hoa suy yếu nằm trên mặt đất, không hề nhúc nhích, hồn lực đang dần dần bị xói mòn từng chút ra ngoài.

Diệp Thiếu Dương vội vàng vẽ một lá cố hồn phù, dán lên miệng vết thương trên cổ của nàng, ngăn cản hồn lực bị xói mòn, sau đó ôm cô vào lòng ngực, nắm hai tay, phóng thích cương khí để trị thương cho nàng.

Cương khí của pháp sư vốn dĩ có thiên tính áp chế đối với hết thảy tà vật, nhưng Diệp Thiếu Dương với Mỹ Hoa có quan hệ chủ tớ, hồn tinh của Mỹ Hoa đã bị hắn hấp thu, cho nên cương khí của hắn đối với Mỹ Hoa không những không làm thương tổn, mà còn có tác dụng chữa thương rất mạnh.

Tạ Vũ Tình đứng một bên nhìn bọn họ chủ tớ hai người thân mật như vậy, vốn định châm chọc Diệp Thiếu Dương một chút, nhưng nghĩ đến Mỹ Hoa tánh mạng đang nguy hiểm, vì thế nhịn xuống.

Vài phút sau, vết thương trên cổ Mỹ Hoa đã khôi phục một chút, làn da trắng bệch vô sắc cũng dần dần trở nên đẹp lại, tuy chỉ là một con quỷ, làn da vốn phải là trắng bệch, nhưng có thể bắt chước màu da con người, chứng tỏ tu vi của nàng đã khôi phục không ít.

“Cám ơn chủ nhân……”

Mỹ Hoa hít sâu một hơi, ánh mắt cảm kích nhìn Diệp Thiếu Dương, nói.

Bình luận