Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 677: Đại yêu xuất thế 


Diệp Thiếu Dương lại múc một chén nước, đưa đến trước mặt cô gái, tiếp tục trêu chọc ba ba tinh.

“Cầu xin ngươi, đại pháp sư, ta không dám, ta không hại người, đừng bắt ta ra ngoài được không?”

Ba ba tinh đau khổ cầu xin, hơi thở yếu ớt.

“Không rảnh nói điều kiện với ngươi, biết điều thì ra đây.”

Diệp Thiếu Dương lạnh lùng đáp.

“Ô ô, ta chịu không nổi nữa!”

Đầu lưỡi bị chặn tiền Ngũ Đế của cô gái đột nhiên run lên, một đạo lục quang bay thẳng ra ngoài, rơi xuống nước.

Nghe tỏm một tiếng, bọt nước bắn ra, mọi người vội vàng dời mắt qua đó, chỉ thấy một con ba ba trong bồn gỗ, cái đầu to như cối xay, đỉnh đầu có một bướu thịt màu đỏ, nhìn qua vô cùng ghê tởm.

Đám người này chưa từng gặp qua tình huống như vậy bao giờ, tức khắc sợ tới mức đờ đẫn, nói không nên lời.

Diệp Thiếu Dương một chân đạp trên lưng ba ba tinh, nhìn nó, cười lạnh nói: “Thì ra là một con ba ba chốc đầu, ngươi bất quá có trăm năm tu vi, tự cho rằng có thể tới nhân gian hoành hành sao?”

Ba ba tinh bị hắn đạp dưới chân, chỉ lo vùi đầu uống nước, đột nhiên vươn cổ ra, hướng về phía Diệp Thiếu Dương phun một ngụm hắc khí.

Diệp Thiếu Dương sớm đã đoán được, đánh ra một đạo linh phù, hấp thu hết hắc khí, đưa đến trước mặt nhìn kỹ, luồng khí đen trên linh phù lưu động, toả ra một mùi tanh hôi khó ngửi, lập tức nhăn mặt lại, “Ngươi đã giết người, vậy không thể nào tha ngươi được.”

dứt lời bảo Tiểu Mã ném ba lô của mình qua đây.

Ba ba tinh biết vận mệnh của mình, vô lực mà giãy giụa dưới chân Diệp Thiếu Dương một hồi, biết khó thoát chết, cũng không hề phản kháng nữa, dùng ánh mắt oán độc nhìn Diệp Thiếu Dương, oán hận nói: “Ngươi dám chọc tới ba ba tộc bọn ta, cho dù ngươi là ai, đến chết cũng không có chỗ chôn thân.”

“Uhm, biết rồi”

Đối với loại súc sinh sắp chết liền mở miệng mắng chửi người, tìm chút an ủi tâm lý này, Diệp Thiếu Dương trước giờ không thèm để ý, trước sau gì chả giết, còn để ý làm gì mấy câu mạnh miệng lúc sắp chết của nó chứ? Lấy từ ba lô ra một bao hùng hoàng, mở ra rồi trực tiếp đổ vào bồn nước.

Hùng hoàng gặp nước, cảm nhận được yêu khí, bồn gỗ nhỏ lập tức nổi bọt sùng sục, giống như nước sôi trào ra.

“A……”

Ba ba tinh phát ra tiếng kêu la thảm thiết, tứ chi vung vẩy, bị Diệp Thiếu Dương đạp chặt cái mai, nên không thể động đậy, lớp da trên thân nhanh chóng thối rữa, máu tươi trào ra, thân thể từ từ héo khô.

“Ta là tiên phong của Đế quân, ngươi giết ta, Đế quân sẽ không bỏ qua cho ngươi……”

Đế quân? Từ đâu ra cái tên Đế quân gì đó nhỉ? Diệp Thiếu Dương rút chân ra, muốn để nó ngoi lên, hỏi cho rõ ràng, kết quả thân thể ba ba tinh đã tan thành một đống máu loãng, vô số tinh phách từ bồn gỗ bay ra, Diệp Thiếu Dương thở dài, bọn chúng đều là quỷ hồn bị con ba ba tinh này hấp thu luyện hóa.

Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn cô gái đang nằm trên sô pha, ngã trên đó vẫn không hề nhúc nhích, chạy nhanh tới tháo dây buộc trên tay, bảo người lấy nước qua đây, càng nhiều càng tốt.

Giám đốc liền vội vã ôm một thùng nước tinh khiết lại đây.

Diệp Thiếu Dương lấy một ít cho cô gái uống, chỗ nước còn thừa không chút khách khí đổ hết lên người cô ta, qua một hồi lâu, cô gái ho một tiếng, khôi phục hô hấp.

Diệp Thiếu Dương đứng bên cạnh quan sát một hồi, thấy sắc mặt cô gái dần hồng hào trở lại, đứng dậy nói với tên mập, đưa đến bệnh viện truyền nước biển bổ sung nước, một giờ sau sẽ tỉnh lại, sau đó đem số tài khoản ngân hàng của mình vào di động của hắn.

Tên mập ngàn ân vạn tạ, tỏ ý quay về sẽ chuyển khoản ngay.

Ba người Diệp Thiếu Dương rời khỏi phòng, tách nhau ra mà đi thay quần áo, Chu Tĩnh Như vốn định thuê một phòng gần đấy cho bọn hắn ở, Diệp Thiếu Dương nói không cần lãng phí, thấy hắn kiên trì như vậy, Chu Tĩnh Như đành phải lái xe đưa bọn họ quay về căn nhà trọ đã thuê gần trường học.

Trên đường Tiểu Mã cùng Chu Tĩnh Như hỏi thăm chuyện về con ba ba tinh kia, Diệp Thiếu Dương nói nó chỉ là một con ba ba tinh có tu vi trăm năm, không đáng nhắc tới.

“Hắn cứ luôn miệng nói Đế quân, là cái gì, lợi hại lắm sao?”

Chu Tĩnh Như hỏi.

Diệp Thiếu Dương giải thích nói: “Dùng hai chữ ‘ Đế quân ’ để xưng hô, chỉ có đại yêu lệ quỷ sống ngàn năm trở lên, bởi thời điểm mà chúng sống chính là xã hội phong kiến, tư duy dừng lại ở thời đó, cho nên khi đặt tên cho mình cũng đều là đế hay vương gì đó, bọn quỷ hồn kêu Đế quân nhiều không đếm xuể, nhưng cho dù có mạnh cỡ nào cũng bị tiêu diệt không ít rồi.

Có một số ít con bị ép cho co đầu rút cổ ở Quỷ Vực, không dám lộ diện, bởi vậy ta cũng không biết Đế quân nó nói là cái gì.”

Đến nơi, Diệp Thiếu Dương chia tay Chu Tĩnh Như, tâm sự đôi ba câu, sau đó xuống xe, cùng Tiểu Mã quay lại căn nhà thuê.

Sau khi vào nhà, Diệp Thiếu Dương cảm thấy có chút mệt mỏi, Tiểu Mã rủ đi ăn khuya cũng từ chối, trở lại phòng, cởi quần áo leo lên giường, nhất thời ngủ không được, nhắm mắt lại suy tính chi tiết hành động ngày mai.

Đột nhiên, từ đai lưng hắn vừa cởi xuống đặt đầu giường đột nhiên phát ra một đạo ngân quang, quay đầu lên nhìn, tà khí tỏa ra, một bóng người màu trắng, như sương khói lượn lờ bay lên, dừng lại phía trước cửa sổ, hội tụ thành hình người.

Một bộ áo bào trắng, mặt bị che khuất, là Dương công tử.

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra một chút, ngay sau đó nhẹ nhàng thở ra, nói: “Sao ngươi lại ra đây?”

“Sao ta không thể ra đây?”

Dương công tử nói.

Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai, nói: “Tuyết Kỳ đâu?”

“Đương nhiên còn ở trong gương, nàng không có hồn thân, không ra được.”

Ngừng lại một chút, Dương công tử nói, “Ngươi đã nghĩ ra cách cứu cô ta chưa?”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, không có hồn thân, Tuyết Kỳ chỉ có thể vĩnh viễn sống ở không gian ảo trong gương, bản thân thực sự không có biện pháp nào cả..

Diệp Thiếu Dương thấy hắn khoanh hai tay, đứng bên cửa sổ, ngửa đầu nhìn sao trời, đúng lúc mình cũng ngủ không được, leo xuống giường, đi đến bên cạnh hắn, sóng vai đứng, nhìn nửa khuôn mặt dưới vành nón của hắn, nói: “Nếu ta vén lên vành nón của ngươi, thì sẽ thế nào?”

“Ngươi cứ thử xem.”

Diệp Thiếu Dương nhanh như chớp ra tay, tay phải kết thành pháp quyết, chưởng về phía mặt Dương công tử.

Dương công tử thân ảnh bất động, tay áo vung lên, một cỗ tà khí cực mạnh ngưng tụ trước người, hình thành kết giới.

Diệp Thiếu Dương cảm thấy bàn tay bị ngăn trở, lập tức biến hóa pháp quyết, đâm thủng kết giới, tiến lên chưa đầy hai tấc, lại có một đạo kết giới nữa ngăn trở đường đi, Diệp Thiếu Dương thủ hình lại biến hoá…… Tổng cộng biến ảo lần lượt năm đạo pháp quyết, liên tục phá vỡ năm đạo kết giới do Dương công tử bày ra, cho đến khi sắp chạm được vào mặt hắn, bàn tay liền cảm nhận được đang bị một cổ tà khí cường đại ăn mòn, không cách nào tiến thêm tấc nào được nữa, đành hậm hực buông tay.

“Đại Thái Cực Ngũ Hành Thủ, ngươi lại có thể biến hóa dễ dàng như thế”

âm thanh của Dương công tử có chút kinh ngạc.

“Ngươi cũng biết nó, ngoại trừ những lúc bận túi bụi, mỗi ngày vào buổi tối ta đều thổ nạp tu luyện.”

“Nhưng ngươi tiến triển cũng quá nhanh đi,”

Dương công tử nghĩ đến gì đó, hỏi, “Là do ngươi đã học xong Tiên Thiên Bát Quái sao?”

Diệp Thiếu Dương gật đầu không hề giấu giếm, “Lúc trước ta có thử vận dụng Tiên Thiên Bát Quái để vận khí thổ nạp Đại Chu Thiên, kinh mạch luân chuyển, có thể dễ dàng đạt tới vô hạn, cương khí sau khi thổ nạp một vòng Chu Thiên, có thể tăng thêm hơn ngày thường gấp ba lần.”

Dương công tử trầm mặc một lát, sâu kín nói: “ Ngươi có tạo hóa đến mức này, xem chừng một ngày nào đó sẽ đạt tới thực lực của Đạo Phong.”

Bình luận