Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 672: Ba lô bách bảo 


Lão Quách cảm thán nói: “Loại tà pháp Sinh Cơ Biến này, chỉ có ở thời cổ đại, thủ lĩnh bộ lạc phải có đủ thực lực để bức người tự sát, mới có cơ hội thi triển, xã hội hiện đại không cho phép làm như vậy, đáng lẽ vu thuật hiến tế đều phải tuyệt tích mới đúng, không nghĩ tới còn có người thi triển, vu thuật này lực phản vệ cực mạnh, một khi không cẩn thận, sẽ tạo thành đại họa!”

Diệp Thiếu Dương nói: “Huynh còn biết gì về loại vu thuật này không?”

“Hồi đó ta cũng khá tò mò loại vu thuật này, nên tìm hiểu qua một ít, nhưng cũng chỉ có biết như thế thôi..”

Lão Quách lắc đầu, đột nhiên nói, “Đúng rồi, có một tình huống, lúc thi triển Sinh Cơ Biến, thi thể những người tự sát nhất định phải tập trung ở gần Phù quỷ, sắp thành ngang dọc, bảo trì không bị mục nát, như vậy mới có thể không ngừng sinh ra oán khí, cung cấp cho Phù quỷ sử dụng, đều là phải chôn dưới đất, trước tiên đệ phải tìm được những thi thể này, xử lý cho sạch đã.”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe, chân mày nhíu lại, xếp hàng ngang dọc, không thể bị hủ nát …… vậy bốn mươi chín người thi thể đó, đang ở nơi nào chứ? Đột nhiên, trong đầu loé lên linh quang, Diệp Thiếu Dương giống như bị điện giật mà nhảy dựng lên, trầm giọng nói: “Ta biết những thi thể đó ở đâu rồi!”

Những cái thi thể đó, chính là ở trong thân của Kim ti hương mộc! Vì bị cây cối bao lại, cho nên xác chết không bị mục nát, hơn nữa ngang dọc song song hai bên sườn U linh lộ, phát hiện này cũng xác minh được rất nhiều điều tra cùng suy đoán lúc trước.

“Sư huynh, ngày mai đi cùng ta một chuyến, tới thi sào ở toà nhà giải phẫu số 3, tẩy sạch thi khí trong đó, nhân tiện kiểm tra một chút, xem dưới ao có phải thông với mương nước đen hay không.”

Lão Quách khó xử nói: “Việc này, cần phải dùng đến không ít pháp dược, hơn nữa mấy lần trước ngươi lấy pháp dược của ta, còn chưa có trả tiền đó …..”

“Tiền thì không có, nhưng có thứ khác gán nợ.”

Diệp Thiếu Dương lấy từ trong túi ra một cuộn vải đỏ, đưa cho Lão Quách.

Lão Quách hồ nghi muốn mở ra, Diệp Thiếu Dương đưa tay ngăn lại, “Cái này là quỷ ruồi, đến hơn ngàn con, không thể mở ra như vậy.”

Lão Quách vừa nghe nói là quỷ ruồi, lập tức tươi cười rạng rỡ, “Thứ tốt, thứ tốt, ta nhận! Sư huynh tối nay mời đệ ăn bò cạp nướng.”

“Không được rồi, tối nay đệ có hẹn Tiểu Như ăn cơm rồi, có việc cần nhờ nàng, đều là người quen, mấy người cũng đi cùng đi.”

Lão Quách tỏ ý muốn chuẩn bị pháp khí với pháp dược, không tiện đi xa, Tiểu Mã muốn nhân cơ hội này tụ tập cùng Diệp Thiếu Dương, muốn đi cùng hắn.

Ba người quyết định cùng nhau đi vào phòng bếp, Lão Quách bảo Diệp Thiếu Dương đừng đi vội, có thứ này muốn cho hắn xem, sau đó một mình đi xuống tầng ngầm, lấy ra một ba lô màu đen, đưa cho Diệp Thiếu Dương.

“Được chế tạo từ da bò tót, có thể ngăn cách tất cả tà khí, hơn nữa không thấm nước, chống bụi chống phân huỷ cực tốt, hình dáng đẹp, còn có thể co duỗi.”

Lão Quách dùng sức giữ chặt hai bên khoá nhựa, kéo ra, tách làm hai phần, biến thành một cái gần giống ba lô dã ngoại leo núi, bên trong có lót lớp vải chống thấm.

“Lúc đệ mang theo Long Tuyền Kiếm, có thể nới ba lô dài ra, hình dáng không đổi, rất tiện che giấu, người khác sẽ nghĩ đệ là khách du lịch, khi không có đồ vật gì, có thể tháo xuống, khoác vai cầm tay đều được, so với túi cũ của đệ, thì vừa tiện lại đẹp hơn nhiều.”

Diệp Thiếu Dương nhìn túi da, nói: “Đẹp thì có đẹp, nhưng tiện lợi thì chưa chắc, ta dùng ba lô cũ quen rồi, đưa tay lấy cái gì cũng rất tiện.”

“Cái này tiện hơn gấp mười lần so với cái túi leo núi cũ của đệ, cho đệ mở mang kiến thức một chút,”

Lão Quách đặt ba lô xuống đất, ấn mặt trên của khóa, ba lô tự động bật ra, bên trong có mười mấy ô lớn nhỏ, nhìn qua hình như là bao đựng dụng cụ.

Lão Quách chỉ từng cái cho hắn thấy: “Mấy cái túi này, có thể đựng bình sứ nhỏ, ở giữa có lót vải mềm ngăn cách, tránh được va chạm…… Chỗ này có thể cắm kiếm, phía dưới túi có nút bấm, ấn một cái đạn tự động tới trong tay, bên phải có mấy dây thun dùng để bắn chu sa, hùng hoàng, chỉ việc đưa tay kéo là có thể bắn ra, dùng xong cứ buông tay là được, dây thun có thể tự động thu vào, không lo bị rơi ra ngoài.

Hay nhất chính là, nếu là trong cuộc chiến, hoặc là có người ở bên cạnh hỗ trợ thì càng tiện hơn, cái túi này có thể dựng lên, lấy từng đồ vật ra ngoài……”

Lập tức đặt ba lô nằm trên mặt đất, dùng sức mở ra, giống như một cái hòm thuốc nhiều tầng, tổng cộng có ba lớp, ba lô dài dần ra, mỗi lớp đều có thể chứa không ít đồ vật.

“Khung được chế tạo bằng hợp kim Titan, rắn chắc nhưng rất nhẹ, thế nào, có phải hay không là quá tốt?”

Diệp Thiếu Dương ngẩn người nhìn cái túi, lẩm bẩm nói: “Sư huynh, ngươi quả thực là một thiên tài đó, phát minh này tuyệt đối là một cuộc đại cách tân của giới pháp thuật!”

Lão Quách đắc ý cười rộ lên, thu lại cái ba lô, đẩy hai bên, lại biến thành một cái túi đeo vai hiện đại, “Hộp bách bảo giới pháp thuật, do Lão Quách ta thiết kế, độc nhất trên thế giới, giá bán hai vạn, có đáng giá không?”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, “Thật đáng giá, ba vạn cũng đáng.”

“Mua không?”

“Không mua.”

Lão Quách thiếu chút nữa là ngã, giận dữ nói: “Không phải đệ nói nó đáng giá sao?”

Diệp Thiếu Dương buông tay nói: “Đệ nói nó giá trị, chẳng lẽ nhất định phải mua? logic của huynh sao đó, đệ không có tiền mua mấy thứ quý giá như vậy.”

Lão Quách hậm hực lắc đầu, ném “Hộp bách bảo”

đưa cho hắn.

Diệp Thiếu Dương trong lòng vui mừng, nói: “Nói trước đó, đệ không trả hai vạn đồng cho huynh đâu, hai ngàn cũng không có.”

“Có người trả tiền thay đệ rồi.”

Lão Quách nói, “Đây là do người ta nhờ ta làm, nói đệ ngày thường vác theo nhiều thứ như vậy, đi lại không được tiện, hỏi ta có thể chế tạo cho đệ một cái túi đặc biệt, ta đây liền phát huy sở trường, thiết kế, mới có thể vì người mà làm ra một cái túi đặc biệt này, bây giờ giao hàng.”

“Sáng kiến thiết kế bên ngoài, là của con cung cấp đó.”

Triệu Lệ Du tỏ vẻ thành thật.

Diệp Thiếu Dương cau mày nhìn Lão Quách, “Ai nhờ huynh làm?”

Lão Quách cười cười nói: “Trong mấy cô bạn gái của ngươi, ai là người quan tâm đệ nhất?”

Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn, nghĩ nghĩ nói: “Chu Tĩnh Như?”

Lão Quách cười ha hả, “Thật đúng là ‘tâm hữu linh tê nhất điểm thông’.”

Thật đúng là cô ấy…… trong lòng Diệp Thiếu Dương bỗng cảm thấy ấm áp.

“Vì sao không đoán là Vũ Tình?”

Tiểu Mã đứng một bên hỏi, “Chẳng lẽ cô ấy không quan tâm ngươi?”

Diệp Thiếu Dương cười cười, “Ngươi thấy nàng là một cô gái có tâm tư tỉ mỉ như vậy sao, quan trọng hơn nữa…… Cô ấy có nhiều tiền vậy sao? Đúng rồi sư huynh, ngươi lấy Tiểu Như bao nhiêu tiền?”

“Khụ khụ, đều là người một nhà, sao ta có thể bắt cô ấy trả nhiều tiền, đúng không, chỉ tính phí nguyên vật liệu thôi.”

“Bao nhiêu?!”

“Đệ đừng hỏi nữa, cô ấy dặn ta không được nói cho đệ biết! Ta đang bận, mọi người đi thôi, ngày mai gặp.”

Lão Quách vội vàng đi về phía hậu viện.

Triệu Lệ Du trộm ra dấu với hắn năm ngón tay.

“Năm vạn!”

Diệp Thiếu Dương kêu lên, “Quách tham tài, huynh thật là đen tối đó!”

Nhưng Lão Quách đã bỏ trốn không thấy đâu, trốn vào trong hậu viện.

Diệp Thiếu Dương cùng Tiểu Mã ra cửa, vốn định gọi xe, kết quả Tiểu Mã bảo hắn đợi một lát, tới ven đường lái chiếc xe cà tàng của Lão Quách qua, khí thế vô cùng mà gọi Diệp Thiếu Dương lên xe.

Diệp Thiếu Dương nhìn thấy cả đầu buồn bực, chiếc xe mà đem ra bãi phế liệu bán người cũng ngại nữa, có gì mà phải khoe khoang.

Bình luận