Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 671: Tứ cửu sinh cơ biến 


Diệp Thiếu Dương đột nhiên nghĩ đến việc gì, cúi đầu nhìn thiếu nữ đang nằm trong lòng ngực mình, rồi lại quay sang nhìn Lão Quách, cố nở ra một nụ cười trên cái mặt đang cứng đờ, nói: “Mặc kệ huynh có tin hay không, thật sự không liên quan đến ta.”

Lão Quách hai tay chống nạnh nói: “Chả lẽ liên quan đến ta?”

“Cha, thật sự không liên quan đến thúc thúc, là con chủ động, thúc ấy còn không có tình nguyện nữa.”

Tiểu cô nương từ trong lòng ngực Diệp Thiếu Dương nhảy xuống, giải thích hộ hắn.

Diệp Thiếu Dương nghe xong lời này, thiếu chút nữa thì hộc máu, đúng là trẻ con ăn nói không cố kỵ.

“Lần đầu tiên nhìn thấy Thiếu Dương thúc thúc, con quá kích động.”

Tiểu cô nương hướng Diệp Thiếu Dương nở một nụ cười thật tươi, “Thiếu Dương thúc thúc, con vẫn thường nghe cha nói chuyện xưa của người, nghe đến nhiệt huyết sôi trào, người thu con làm đồ đệ được không?”

“Tiểu Ngư!”

Lão Quách quát lớn một tiếng, “Đừng ở đây mà quậy phá nữa, đi pha trà đi.”

Bị Lão Quách răn dạy thúc giục nhiều lần, tiểu cô nương mới lưu luyến đi vào hậu viện, sau đó rèm cửa lại vén lên, một người mập mạp mặc quần áo lao động xuất hiện.

Hướng Diệp Thiếu Dương làm mặt quỷ, cố ý kêu lên: “Thiếu Dương thúc thúc!”

Thì ra là Tiểu Mã! Diệp Thiếu Dương nhìn hắn cả người dầu mỡ dính đầy quần áo, lẩm bẩm nói: “Đệch, hôm nay ra cửa quên thắp hương, toàn gặp phải chuyện kỳ quái, tiểu tử ngươi sao lại thành ra thế này hả?”

Tiểu Mã cười hắc hắc, “Ngươi vẫn chưa biết đi, hiện tại ta đã chính thức trở thành trợ thủ của Lão Quách, làm công ở đây.”

Diệp Thiếu Dương lắp bắp kinh hãi, tiếp tục dò hỏi, biết được Tiểu Mã không nói giỡn, mấy ngày trước, Lão Quách cần phải chế tạo gấp một số pháp khí, nên tìm Tiểu Mã hỗ trợ, sau khi xong việc, Tiểu Mã nghĩ dù sao mình cũng chưa có việc gì làm, quyết định không tìm việc nữa, nên xin Lão Quách cho mình làm việc ở đây, chủ yếu là học một ít tri thức về pháp thuật.

Lão Quách vốn là cũng đang thiếu người hỗ trợ, thuê người ngoài thì không yên tâm, nên vẫn luôn không có thuê người, nhưng khi nghe Tiểu Mã nói vậy, liền đồng ý ngay lập tức.

“Ngươi được lắm, xem ra ngươi đã tính toán ăn chén cơm này thật.”

Diệp Thiếu Dương chống cằm, nhìn Tiểu Mã, “Mỗi tháng ngươi được trả bao nhiêu?”

Không chờ Tiểu Mã mở miệng, Lão Quách ho khan hai tiếng nói: “Hiện tại không nói đến chuyện tiền, hắn lấy học tập thêm là chính, nói tiền thì sẽ không thành tâm, không thành tâm thì học pháp thuật cũng chẳng thành, học cho giỏi, sau này tùy tiện ra ngoài khai quang, mỗi lần cũng ngót nghét một vạn, còn sợ gì thiếu tiền?”

Tiểu Mã hai mắt tỏa sáng, không ngừng gật đầu.

Diệp Thiếu Dương nhìn hắn, không biết phải nói gì, “Được rồi, các người vui vẻ là được.”

Trong lòng cảm khái, Lão Quách này thật là ghê gớm, có thể lừa dối một người thích tiền như Tiểu Mã lại làm việc không công cho hắn.

Lúc này, con gái của Lão Quách đã pha trà xong, từ sân sau gọi bọn họ vào bên trong.

Lão Quách dẫn Diệp Thiếu Dương vào, bốn người ngồi vây quanh một cái bàn đá nhỏ, Lão Quách vỗ vỗ vai con gái, nói: “Đây là con gái bảo bối của ta với chị dâu ngươi, tên là Triệu Lệ Du, đang học cao trung ở Hàng Châu, đang sống cùng với ông bà ngoại.”

Diệp Thiếu Dương nhìn Triệu Lệ Du, nói: “Triệu…… Lý Ngư?”

Triệu Lệ Du cười nói: “Nhũ danh còn nhỏ là Tiểu Ngư, cứ gọi con là Tiểu Ngư cũng được, Thiếu Dương thúc thúc.”

Thiếu Dương thúc thúc…… Diệp Thiếu Dương buồn bực gãi gãi đầu, đột nhiên phát hiện ra cái gì, quay sang nhìn Lão Quách: “Từ từ đã, huynh họ Quách, cô bé sao lại họ Triệu.”

“Là theo họ của mẹ nó, mệnh ta không được tốt, cho nên cố ý để nó theo họ mẹ, rồi đưa qua nhà ngoại sống, nên tránh một chút thì hơn.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, cách nói này thật đúng là có tồn tại, nhìn Triệu Lệ Du xinh đẹp, rồi lại nhìn sang bộ dáng già cả khắc khổ của Lão Quách, lấy hết dũng khí, hỏi: “Sư huynh, hàng xóm bên cạnh nhà huynh có ai họ Vương không?”

“Họ Vương? Không đúng, họ Lý, sao ngươi có quen à?”

Tiểu Mã bật cười, nói: “Hắn là đang nghi ngờ Tiểu Ngư lớn lên xinh đẹp như vậy, có phải con gái ruột của huynh không đó mà.”

Lão Quách sửng sốt, tát vào ót Diệp Thiếu Dương một cái, mắng: “Thằng nhóc chết tiệt, nói bậy bạ cái gì đó, sư huynh ngươi, ta đây thời trẻ cũng được coi là ngọc thụ lâm phong, ngươi nhìn xem hai cha con ta có nhiều nét giống nhau, lông mày này, mắt này……”

Diệp Thiếu Dương nhìn nửa ngày, miễn cưỡng nói: “uhm, đều có hai mắt, một cái mũi....”

Lão Quách giới thiệu tiếp, Triệu Lệ Du vẫn sống bên nhà bà ngoại để đi học, kỳ nghỉ mới quay về, bởi nhà mở cửa hàng bán quan tài, có đen đủi, nên không muốn con bé tới tiệm.

“Hôm qua, nó nghe ta nói hôm nay ngươi sẽ qua đây, nên lập tức muốn tới đây gặp ngươi, nó rất sùng bái pháp sư, nhưng lại khinh thường trình độ của ta kém, một lòng muốn nhận pháp sư lợi hại làm thầy, hơn nữa chị dâu thường xuyên kể với con bé về chuyện của ngươi, do đó nó rất sùng bái đệ đó…… “Từ từ...,”

Diệp Thiếu Dương gãi đầu, nói: “Tự nhiên chị dâu nhắc tới ta làm gì?”

Triệu Lệ Du cướp lời, “Mẹ con khen thúc tuổi trẻ anh tuấn, lại có bản lĩnh, dùng người làm hình mẫu, bảo con tương lai tìm bạn trai nhất định phải tìm người như thúc vậy, ha ha....”

Diệp Thiếu Dương vuốt vuốt mái tóc, nâng chén trà lên, thực ưu nhã nhấp một ngụm, nhàn nhạt nói: “Mẹ ngươi quá khen, ta bất quá cũng chỉ là một pháp sư, việc mà ta làm, trong giới pháp thuật cũng chỉ như muối bỏ biển……”

Tiểu Mã xì một tiếng, phun nước trà ra ngoài, “Còn bày đặt giả bộ nữa!”

Triệu Lệ Du nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Thiếu Dương thúc thúc......"

Diệp Thiếu Dương gãi đầu nói: “Ta chỉ hơn ngươi vài tuổi thôi, ngươi cứ kêu ta là ca ca đi.”

“uh, Thiếu Dương ca.”

Diệp Thiếu Dương đáp một tiếng, quay đầu nhìn Lão Quách, “Sư huynh.”

Lão Quách cũng lập tức phun ra một ngụm trà, lau miệng nói: “Đệ cứ để con bé kêu là sư thúc đi, bối phận không thể lộn xộn như vậy.”

Triệu Lệ Du quấn lấy Diệp Thiếu Dương, muốn nhận hắn làm thầy, học pháp thuật, Diệp Thiếu Dương bị làm phiền không còn cách nào, đành phải đồng ý, bảo cô bé học đại học xong đã, rồi mới chính thức truyền thụ pháp thuật.

Lão Quách biết hắn tìm mình có việc, vì thế đuổi con gái đi chỗ khác, sau đó hỏi Diệp Thiếu Dương về tình huống ở Học viện Y khoa.

Diệp Thiếu Dương kể lại tình huống đại khái ngắn ngọn, Lão Quách với Tiểu Mã lập tức biến sắc, Lão Quách càng kích động không thôi, nắm chặt tay Diệp Thiếu Dương, hỏi: “Có thật là bốn mươi chín người tự sát tập thể, hơn nữa tên pháp sư đó là người Thái Lan?”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, “Sư huynh năm đó vào Nam ra Bắc, kiến thức phong phú hơn ta rất nhiều, huynh có biết, thuật hiến tế này có cơ chế gì không?”

Lão Quách run run gật đầu, nói: “Ta biết, năm đó ta đi Vân Nam buôn bán pháp dược, ở lại địa phương đó một thời gian, có tiếp xúc qua một số vu sư Nam Dương, nghe họ nói đến một số vu thuật, trong đó có một pháp thuật phải tự sát để hiến tế, gọi là ‘ Sinh cơ biến ’, có 7, 18, 33, 49 loại dịch số.

Tứ Cửu Sinh Cơ Biến, chỉ có vu sư cấp bậc Vu khôi trở lên mới có đủ thực lực để thi triển, lợi dụng quẻ chữ "Biến" trong bát quái dịch số, tập hợp oán khí của bốn mươi chín con quỷ tự sát vào người một con ‘ Phù quỷ ’, sau đó từ trung tâm khuếch tán ra, có thể hình thành phong ấn siêu mạnh, tất cả quỷ, yêu, thi, linh đều không thể vượt qua.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, lời Lão Quách nói, càng làm thêm gia tăng phán đoán của hắn: Năm đó chủ trì cuộc hiến tế này, dĩ nhiên tên vu sư kia ít nhất cũng là một Vu khôi, Tử Nguyệt tám phần chính là Phù quỷ.

Bình luận